Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 802:

Khi đã no bụng, con người ta lại có những đòi hỏi cao hơn. Những người dân phu ấy vẫn luôn mơ ước có một căn nhà riêng, phía trước trồng chút rau xanh, sân sau nuôi con lợn, đến Tết đem giết thịt. Tưởng tượng từng miếng thịt mỡ thơm ngon, họ nằm mơ cũng chảy nước miếng.

Quan phủ lắm chuyện, hôm nay đòi ấn tay, mai lại kiểm kê nhân khẩu. Mấy ngày qua, những viên quan đã lừa dân xuống núi thì mặt mày âm trầm, nhìn ai cũng như kẻ thù. Chẳng ai thích tiếp xúc với phường lừa đảo, bọn ta tuy nghèo nhưng không dễ lừa, chỉ có những quan lại xấu xa mới làm thế. Hầu gia quả không hổ là người trong quân ngũ, nói lời giữ lời, đã hứa cho cơm là có cơm ngay, chẳng sai chút nào. Nếu không, làm sao một người trẻ tuổi như thế đã làm hầu gia, còn đám quan lại râu ria các ngươi, suốt ngày chỉ biết ăn chơi không làm việc đàng hoàng, thì làm sao làm quan đến tuổi này rồi vẫn phải nghe lời hầu gia trẻ quát tháo.

Hầu gia không quát mắng bách tính, nhưng vì chuyện bát cơm bị đổ (dù đã cắm đũa vào) mà ngài nổi trận lôi đình với các quan viên. Ngài nói, hành động đó làm hỏng thanh danh của hầu gia, bởi lẽ cơm đã cắm đũa vào thì không thể đổ được, dù có cắm cả gậy vào cũng vậy. Người dân thích nhất là được nhìn đám quan lại bất lương bị quát mắng. Một viên quan mặc áo lục bào còn bị hầu gia đá lăn khỏi lều, thật đáng đời! Chắc chắn là hắn đã ăn bớt lương thực rồi, nhưng sao không chém đầu hắn đi? Nghe nói trong qu��n ngũ rất thích chém đầu mà.

- Vân hầu, dù ngài có giận đến mấy cũng không thể bảo thân vệ đá hạ quan đang mặc bào phục ra ngoài lều như thế chứ? Điều đó khiến giờ đây bách tính nhìn hạ quan chẳng khác nào kẻ thù.

- Hết cách rồi. Lương thực chưa tới, đành phải ăn cháo thôi. Khó khăn lắm mới quy tụ được lòng dân, lúc này không thể để mất. Các ngươi chịu thua thiệt một chút, sau này ta sẽ có báo đáp.

Khăn che mặt vẫn chưa thể bỏ xuống, khóe mắt còn tím bầm, y chưa thể gặp ai. Tin từ khoái mã báo về, thủy sư Lĩnh Nam đã chất đầy lương thực ở Lạc Dương, không lâu nữa sẽ tới nơi. Chỉ cần kiên trì thêm vài ngày là sẽ có lương thực để ăn.

Vân Diệp nghĩ không thông: chốn rừng núi hoang vắng này, sao lương thực lại đắt hơn cả ở Lạc Dương, Trường An? Đây rõ ràng là đất trồng lương thực, cớ sao không mấy ai trồng?

Thủy sư Lĩnh Nam không bao giờ chịu đứng yên một chỗ. Sông ngòi xung quanh đã được rà soát khắp lượt, vô số cá sấu bị tiêu diệt. Lớp da của loài vật thích đóng giả khúc gỗ trôi trên mặt nước này chẳng thể chống nổi nỏ tám trâu oanh kích. Khi một con cá sấu dài hai trượng được đưa tới trước mặt Vân Diệp, y mới thực sự hiểu vì sao người ta không trồng trọt. Loài vật này có mặt khắp nơi, lại thích đẻ trứng trong cỏ, chỉ cần bất cẩn một chút là có thể chạm trán chúng. Con cá sấu này chẳng nhỏ hơn con đã giết Đậu Yến Sơn là bao.

Quân đội dùng để chém giết, thủy sư cũng vậy. Muốn biến Nhạc Châu thành nơi thích hợp cho nhân khẩu cư trú thì phải diệt sạch loài vật này. Còn về phần chúng có tuyệt chủng hay không, Vân Diệp mặc kệ. Con người còn chẳng sống nổi, ai mà bận tâm đến chuyện đó.

Muốn tiêu diệt cá sấu thì phải biến chúng thành một loại sản nghiệp. Ví dụ như túi da cá sấu, giày da cá sấu. Nghe nói thịt cá sấu hình như là thuốc trị ho thượng hạng, mà Trường Tôn thị cứ đến mùa đông là hay bị ho, nên cần quan tâm một chút. Vân Diệp tin rằng, chỉ cần người trong hoàng cung có thói quen ăn thịt cá sấu, thì cá sấu Động Đình Hồ sẽ mau chóng bị thịt sạch.

Gần đây Vân Diệp cảm thấy tài nấu nướng của mình không đ�� để xử lý ngần ấy thứ thịt như thế này. Sao lại có nhiều hổ đến vậy? Mỗi ngọn núi có một con, thậm chí đôi khi còn kết thành bầy. Trời ạ, loài vật này vốn dĩ luôn độc lai độc vãng cơ mà!

Lợn rừng thì to như voi con, khỉ liên tục chạy từ trong núi ra, việc canh tác một chút lúa gạo của nhà nông đâu phải dễ dàng gì. Chỉ sau một đêm, cả mảnh ruộng đã bị phá tan hoang.

- Hàn trưởng sử, trước kia các ngươi đối phó với dã thú như thế nào?

Vân Diệp nhớ ra đám quan viên địa phương, liền hỏi họ về đối sách, bởi nói cho cùng thì họ mới là chủ nhân của mảnh đất này.

- Đánh trống, gõ chiêng, phóng hỏa đốt núi.

Hàn Thành nói ngắn gọn. Chẳng biết do tính tình ông ta vốn vậy hay là không ưa mình, Vân Diệp không thích tiếp xúc với loại người cứng nhắc này, nên cũng chẳng hiểu gì.

Vân Diệp vỗ đầu, mình mới là tổ tiên của sơn thần đánh trống, sao lại quên mất chuyện này? Mãnh hổ phải ở trong rừng sâu, cứ sống lẫn với người thì không tốt. Nếu (mình) lại làm màn sơn thần đánh trống, tin rằng động vật quanh đây sẽ chuyển đi nơi khác. Ý đã quyết, y liền sai Lưu Tiến Bảo đi thăm dò đường lối, chọn chỗ để diễn lại màn sơn thần đánh trống.

Hầu gia nhà ai mà còn phải làm bài tập? Ngoài Vân Diệp thì còn ai vào đây nữa! Lý Nhị luôn cười nhạo Vân Diệp là tên mù chữ trong số những người đọc sách, đôi khi chẳng buồn nói chuyện với y, bởi vì một chuyện cao nhã đến thế mà phải dùng lời lẽ thôn quê để diễn đạt thì thật là mất giá.

Thế là Trường Tôn thị cho rằng Vân Diệp làm mất mặt mình, bèn tìm mấy vị lão nhân trên núi Thái Sơn, hợp lực đưa ra một danh sách. Vân Diệp nhìn lần nào là thở dài lần đó, nào là "Mục Dân", "Sơn Cao", "Thừa Mã", còn có "Yến Tử Xuân Thu", toàn những thứ y chưa bao giờ nghe thấy. Giờ đây y phải đọc, còn phải tóm tắt sách, mỗi tháng phải viết những điều tâm đắc trong sách nộp lên cho Hoàng hậu nương nương. Đó đều là học vấn mà kẻ làm thần tử phải biết, nhưng bây giờ mới bắt đầu học thì có muộn quá không? Chắc hẳn văn võ toàn triều đã cười đến chảy nước mắt rồi, vì Lý Nhị chưa bao giờ giữ bí mật loại chuyện này, thừa biết rằng ông ta thích cười nhạo mình.

Quy khứ lai hề! Điền viên tương vu hồ bất quy? Ký tự dĩ tâm vi hình dịch, hề trù trướng nhi độc bi? Ngộ dĩ vãng chi bất gián. Tri lai giả chi khả truy ; thật mê đồ kỳ vị viễn, giác kim thị nhi tạc phi. Chu diêu diêu dĩ khinh dương. Phong phiêu phiêu nhi xuy y. Vấn chinh phu dĩ tiền lộ, hận thần quang chi hi vi

Trường Tôn thị muốn Vân Diệp đọc thuộc lòng "Quy Khứ Lai Hề Từ" của Đào Uyên Minh, và dặn rằng về Trường An sẽ kiểm tra lại. Bà nói rằng khúc từ tinh mỹ này có tác dụng trợ giúp tu tâm dưỡng tính. Đặc biệt là đoạn sau: "Vân vô tâm dĩ xuất tụ, điểu quyện phi nhi tri hoàn. Cảnh ế ế dĩ tương nhập, phủ cô tùng nhi bàn hoàn." Đây là đoạn được Trường Tôn thị thích nhất, mấy lần đến Ngọc Sơn ngắm cảnh mà ngâm nga rồi.

**** Về đi thôi! Ruộng vườn sắp hoang vu, sao không về? Đã tự đem lòng mình cho hình hài sai khiến, sao còn một mình buồn bã, đau thương? Hiểu rằng chuyện đã qua không thể ngăn cản, biết rằng tương lai vẫn có thể theo đuổi. Chưa thực sự đi xa trên đường mê, thấy hôm nay đúng mà hôm qua sai.

..... Ngày ngày dạo chơi vườn tược, coi đó là thú vui, cửa tuy có đặt nhưng thường đóng. Chống cây gậy thơ thẩn nghỉ ngơi, thường ngẩng đầu trông ra phía xa. Bản dịch của Trần Trọng San.

- Vân hầu, đoạn này ngài đọc có vấn đề. "Về đi thôi!" là ngắt câu không sai, nhưng "ruộng vườn sắp hoang vu" thì phải ngắt câu ở đó. Nếu ngài đọc liền một lèo "ruộng vườn sắp hoang vu sao không về?" thì sẽ mất hết ý cảnh, trở nên không hay.

Khi đọc sách luôn có những kẻ chó má nhảy ra bới lông tìm vết, Vân Diệp không chịu được. Y chỉ vào văn tự trên sách mà nói với Tiền Thăng: - Ngươi chỉ cho ta xem dấu ngắt câu ở đâu đi! Toàn là chữ đen sì, ta đọc thế nào là chuyện của ta, không cần ngươi sửa. Ta thấy hay, rất hay, là ngươi sai!

Nhìn Vân Diệp kích động như thế, Tiền Thăng há hốc mồm: - Tử nói: "Ba người đi cùng nhau, ắt có thầy ta." Hạ quan chỉ ra cái sai của Vân hầu là một mỹ đức, vì sao ngài lại kích động đến thế?

Dùng Khổng Tử ra dọa ông đây à? Vân Diệp tức đến trào máu, xé tan tành cuốn sách, ném lên mặt đất, dẫm mấy cái. Y hất hàm thách thức với Tiền Thăng, sau đó nghênh ngang bỏ đi: - Khốn kiếp! Có ngon thì thi đọc bảng cửu chương với ta! Cho ngươi đọc từ số bốn trước đấy, lão tử vẫn thắng ngon ơ thôi!

Vẫn là Tiểu Linh Đang tốt bụng. Mỗi khi Vân Diệp đọc sách, nàng lại chống cằm sùng bái nhìn trượng phu, chưa bao giờ chỉ trích y. Đương nhiên là vì học vấn của nàng chỉ đủ để viết những bức thư đơn giản, đã thế còn phải vẽ rất nhiều ký hiệu, đến giờ chỉ có Vân Diệp và Lý An Lan là đoán ra được. Như vậy mới là một thính giả tốt, còn những kẻ lúc nào cũng thích dạy bảo người khác như Tiền Thăng thì tốt nhất nên xéo ra xa một chút.

Toàn bộ nội dung bản dịch này được giữ bản quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free