(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 804:
Đông Ngư sách hai con cá tươi vào, miệng ú ớ lẩm bẩm: “Đuôi cá, đuôi cá…” Vân Diệp bảo hắn đừng suốt ngày ngậm miệng, bởi lâu ngày không nói chuyện, thính lực sẽ suy giảm, dù chưa biểu hiện rõ ràng. Hơn nữa, việc không cần dùng tay để giao tiếp nữa lại càng hấp dẫn Đông Ngư, nhất là khi mọi người đã dần quen với cách nói của hắn.
Ngay trước mặt Vân Diệp và thái tử, Đông Ngư dùng con dao sắc bén của mình xử lý hai con cá, chia thành từng khúc, bày gọn gàng vào đĩa. Thấy Vân Diệp không còn sai bảo gì thêm, hắn liền cúi người lui ra.
– Ngươi hình như suốt ngày đối đầu với thần tiên vậy. Lý Thừa Càn cầm đũa chỉ vào con cá, bực tức nói: – Nghe nói loại cá này là do Thất Tinh Bắc Đẩu hóa thành, là tinh quân trên trời phạm lỗi bị đày xuống nhân gian, hết kiếp sẽ trở về. Ngươi không sợ thần tiên trách tội à?
– Cha ngươi còn đáng sợ hơn thần tiên gấp trăm lần, chẳng phải ta vẫn ăn thịt cá chép đó sao? Ông ấy còn khen không ngớt miệng là đằng khác. Hai ngày nữa ngươi sẽ thấy cảnh tượng sơn thần đánh trống, đó mới thực sự là thần uy. Bách thú bỏ chạy tán loạn, chúng ta sẽ nấp bên sườn núi mà săn, tùy tiện ném một cục đá cũng trúng mục tiêu. Dã thú đã nhiều đến mức thành họa rồi. Nếu không tiêu diệt bớt, sau khi xây thành xong, nó sẽ trở thành ổ của dã thú, người dân không thể nào sống yên ổn được.
Lý Thừa Càn chỉ nói miệng thế thôi, tay chẳng hề chậm lại, gắp cá cho vào nồi. Trong khi đợi cá chín, hắn hỏi: – Nghe nói ngươi thả chim ưng rồi? Phụ hoàng ta khá thất vọng đó. Nếu đem hai con dị thú hoang dã đó tới Trường An, nói không chừng còn được ban thưởng lớn.
– Ta cũng muốn mang hai con súc sinh đó đi đổi tiền lắm chứ. Nhưng ngươi nhìn xem, khóe mắt ta tới giờ vẫn còn sưng vù đây này, là bị cánh chim ưng quật bay đấy! Kết quả nó chạy mất, Vô Thiệt nói vua không trung đã về trời, chẳng ai có thể đối phó được nữa.
– Ngươi thực sự cho rằng xây thành trì theo hình tròn không có vấn đề gì sao? Lý Thừa Càn đứng trước mô hình, vừa sờ chòm râu ngắn vừa hỏi đầy vẻ hồ nghi:
– Thì đành vậy thôi. Địa thế tạo ra hình dạng thành trì, mà ta lại thích thành hình tròn, tròn trịa nhìn hay hay mà. Vân Diệp tỉnh bơ giải thích:
– Nói chuyện tử tế đi! Ngươi thử xem có cái thành nào giống hình rùa đen thế không? Nếu ta tấu lên, chắc chắn sẽ bị các đại thần mắng chết mất. Nói lý do rõ ràng ra xem nào! Lý Thừa Càn không nhịn nổi nữa.
– Được rồi, nói chuyện đàng hoàng đây. Ngươi nhìn ngọn núi phía bắc, đó là Tương Tư Sơn. Ngươi nhìn ngọn núi phía nam, tên là Đại Vân Sơn, nghe tên đã thấy hay rồi. Một ngọn kéo dài hơn bảy mươi dặm, một ngọn vươn thẳng tới Mạc Phụ Sơn. Nhìn kỹ đi, ngươi sẽ thấy hai con rồng đang tranh giành nhau. Thế nên mảnh đất này chưa bao giờ yên bình, dù chỉ là một tòa thành nhỏ bé nhưng đã trải qua vô vàn cuộc ác chi���n. Chưa nói đâu xa, Hà Gian vương thiếu chút nữa đã bị người ta giết ở đây, hai vạn quân bỏ thây nơi đây. Chừng đó đủ để thấy nơi này dễ xảy ra binh đao như thế nào.
– Ta xây thành hình tròn, ngươi thấy có giống long châu không? Hễ là rồng, con nào mà chẳng muốn viên long châu này. Ở đây có câu nói: “Nhị long hí châu”. Long khí từ Tương Tư Sơn vận chuyển, vòng vèo quanh co, tới biên cảnh Nhạc Dương lại càng vượng, đến Động Đình Hồ gặp chướng ngại, càng tụ lại. Thế nên đây là nơi long mạch cực tốt. Không xây tòa thành hình tròn thì thật không phải đạo lý.
Lý Thừa Càn vỗ đầu: – Ngươi hiểu phong thủy từ bao giờ vậy?
– Từ khi ta phát hiện Viên Thiên Cương nói bừa vài câu là kiếm được vô số tiền. Đây đúng là một môn học hay, phải học cho bằng được. Sau này Vân gia có suy bại, ít nhiều cũng có vài mánh khóe phòng thân, không sợ chết đói.
Lý Thừa Càn đuổi hết mọi người đi, sau đó túm lấy cổ Vân Diệp, gầm lên: – Tên Vương Bát Đản này ngươi chưa hả, lừa người khác thì thôi đi, còn định lừa cả ta nữa hả?
– Không được bóp! Bóp nữa là chết đấy! Được, được, ta nói cho ngươi nguyên nhân.
Lý Thừa Càn lúc này mới buông tay, trừng mắt nhìn Vân Diệp giải thích. Vân Diệp rót một chén trà vẫn chưa uống, kẹp giữa lòng bàn tay mân mê: – Nguyên nhân chỉ có một mà thôi. Ta muốn giảm thiểu chi tiêu hết mức, đồng thời tạo ra lợi nhuận lớn nhất. Bình nguyên này rộng lớn như vậy, muốn khống chế mọi yếu điểm thủy lục là điều không thể.
Theo kế hoạch của triều đình, một tòa thành không những phải có tác dụng làm giàu cho dân, mà còn có tác dụng ngăn cản giao thông nam bắc, buộc mọi người đều phải đi qua thành Nhạc Dương. Làm thế cũng được thôi, nhưng ngươi có nghĩ đến không, tòa thành này quá lớn, lớn quá mức cần thiết, các ngươi định phái bao nhiêu quân tới bảo vệ?
– Riêng tường thành đã dài ba mươi sáu dặm, đúng là chuyện đùa! Dài như thế thì ai giữ nổi? Cần bao nhiêu binh mã đây? Nếu nhiều binh mã thì sẽ chiếm dụng tài nguyên vô ích, hao tổn tiền của một cách vô nghĩa.
– Ngươi có biết trong toán học có một nguyên lý, cùng chu vi thì hình tròn có diện tích lớn nhất không? Chưa nghe qua à? À, hình như ta chưa bao giờ nói với ngươi thì phải. Nói tóm lại, ta phải xây tường thành sao cho ngắn nhất, mà lại có diện tích rộng nhất. Đến lúc đó, riêng việc triều đình bán đất đã có thể duy trì tài chính trong thời gian dài rồi.
– Bốn cái móng rùa nhô ra đó, vừa vặn khóa chặt đường bộ. Còn về đường thủy, không có đội thủy quân hùng mạnh thì ngươi định phong tỏa ai? Cho nên tòa thành này liền biến thành hình tròn cực lớn. Còn về tường thành vì sao chưa có ư? Vì chưa cần phải xây. Có ai xây thành trong lãnh thổ của mình mà lại xây tường trước đâu? Cứ làm xong bên trong đã, rồi xây tường cũng không muộn, bởi vì xây tường sẽ cản trở việc vận chuyển vật liệu.
Lý Thừa Càn ngồi một lúc, thình lình đập bàn một cái rầm: – Ngươi lúc nào cũng tự ý làm càn bừa. Thế này không được! Ý tưởng ban đầu rất tốt, sao đến Nhạc Dương lại thay đổi thế? Xây thành phải xây tường trước, đó là thông lệ. Ngươi muốn tùy tiện thay đổi quy củ bao đời thì không được, ngươi có biết nó sẽ tạo ra bao nhiêu lực cản không? Dù ngươi có muốn xây thành rùa thì cũng phải xây tường thành lên đã chứ. Còn lo vận chuyển vật liệu ư? Đơn giản thôi, để lại vài khoảng trống là được rồi. Nói đi, rốt cuộc nguyên nhân gì khiến ngươi làm như thế?
Không gặp một thời gian, Lý Thừa Càn đã trở nên thông minh hơn nhiều, không còn là tên tiểu tử tùy tiện vài câu là có thể lừa được nữa. Vân Diệp rất mừng, nhưng cũng rất buồn. Một thái tử biết tự suy nghĩ đã được mình tôi luyện nên, chỉ là sau này muốn lừa hắn thì khó rồi. Đây chính là tiêu chuẩn của việc tự làm tự chịu.
– Nhạc Dương sắp đánh trận, còn đánh lớn nữa. Thủy tặc trong Động Đình Hồ bị gian tặc kích động, đã lập ra Thập Nhị Liên Hoàn Ổ. Bọn chúng đang tiêu diệt từng nhóm thủy tặc nhỏ, thu thập toàn bộ lương thực. Đó là nguyên nhân vì sao ngươi tới Nhạc Dương phải mang theo lương thực. Bởi vì Nhạc Dương đã cạn kiệt lương thực rồi, ác chiến có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Ngươi không thấy thủy sư Lĩnh Nam chưa từng rời xa Nhạc Dương sao?
Lý Thừa Càn đứng bật dậy, xem bản đồ rồi nói: – Không những tân thành mà cả Ba Lăng gần đây cũng không an toàn, ngay cả các châu phủ ở Vân Mộng trạch cũng vậy. Mau truyền cảnh báo khẩn cấp! Ta phải bẩm báo với phụ hoàng.
– Bệ hạ biết rất rõ! Ngươi nghĩ vì sao Bệ hạ lại phái ngươi tới chứ không phải Lão Phòng? Là vì lo Lão Phòng sẽ tra ra điều gì đó. Ngươi tới là tốt nhất rồi. Bệ hạ nói, nếu ngươi phát hiện vấn đề thì ta sẽ nói toạc móng heo ra, còn nếu ngươi không phát hiện vấn đề thì sẽ đưa ngươi về Trường An. Xem đi, đây là ý chỉ Bệ hạ ban cho ta trước khi tới đây.
Vân Diệp lấy ra tờ mật chỉ đưa cho Lý Thừa Càn. Lý Thừa Càn lắc đầu, đấm bàn thùm thụp lẩm bẩm: – Sao lại thế này? Ta luôn nghĩ thủy tặc trong hồ chỉ là ghẻ ngứa ngoài da, sao nay lại trở thành đại họa trong lòng?
– Vì ta phái người đi tổ chức các nhóm thủy tặc lại thành một. Sau đó không may bị một kẻ cực kỳ lợi hại đoạt lấy quyền khống chế. Hiện giờ, kẻ đó một lòng muốn tử chiến với ta, báo thù cho chim ưng của mình.
– Ngươi cố ý tập h���p thủy tặc lại sao?
– Ừm, “Thập Nhị Liên Hoàn Ổ” còn do ta đặt tên nữa là đằng khác. Vân Diệp vênh mặt lên nói.
– Sau đó lại bị người ta đoạt quyền ư?
Truyen.free hân hạnh mang đến những dòng chữ mượt mà này, mong bạn đọc thưởng thức.