Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 811:

Cách đó hơn nghìn dặm, Vân Diệp cũng đang đau đầu vì vấn đề này. Tin tức Lưu Phương gửi đến đã chứng tỏ rằng trên đời này quả thực có một lũ đần độn, cuồng ngạo tự cho mình là thần. Nghiệt ngã thay, y cũng bị xếp vào hạng ấy. Vân Diệp thừa biết mình có phải thần tiên hay không, và y cũng thừa biết rõ mồn một đám người kia có phải thần tiên không. Có thần tiên nào lại bị dây thừng cắt đứt ngón tay, rồi bị thuốc mê gây ảo giác mà ăn mất ngón tay của chính mình?

Hệ thống thần linh, quỷ quái của Trung Quốc, cứ mỗi triều đại lại có thêm những bổ sung mới, dần dà tạo thành một hệ thống thần tiên đồ sộ. Trước đây, Vân Diệp vẫn nghĩ đó là tín ngưỡng mộc mạc nhất, xuất phát từ cuộc sống thường nhật của dân chúng. Giờ đây xem ra không hẳn là vậy. Kẻ nào lại tự đại đến mức coi mình là thần tiên chứ?

Lắc đầu xua đi mớ suy nghĩ hỗn độn, y tiếp tục cùng Lý Thừa Càn giám sát công trường. Tòa thành này có thể nói là kết tinh của mọi thành tựu mà họ đạt được trong mấy năm qua.

Những học trò chuyên ngành xây dựng của Thư viện Ngọc Sơn, do Công Thâu gia đích thân chỉ dạy, chạy đi chạy lại khắp công trường như mắc cửi. Họ đã lắp đặt hơn chục cỗ cần cẩu chạy trên đường ray. Dù mỗi cái cần đến hàng chục con ngựa kéo, nhưng hiệu suất công việc đạt được là chưa từng có. Những tảng đá lớn được vận chuyển thoăn thoắt. Cánh tay cần cẩu vươn dài khắp công trường, với tôn chỉ hạn chế dùng gỗ, tăng cường sử dụng gạch đá.

Vì sao tháp Đại Nhạn sau hàng nghìn năm vẫn còn nguyên vẹn? Bởi vì nó làm bằng gạch. Trong khi mọi công trình bằng gỗ, dù hùng vĩ đến đâu, cũng khó tránh khỏi số phận sụp đổ.

Cung A Phòng chiếm diện tích hơn ba trăm dặm cũng bị người Sở cho một ngọn đuốc thiêu rụi. Cung Kiến Chương thời Tiền Hán cũng bị hủy hoại trong khói lửa chiến tranh. Ngay cả những kiến trúc ít ỏi còn sót lại cũng không thoát khỏi sự tàn phá của mối mọt.

Trong khi đó, kiến trúc lịch sử ở phương Tây còn lại thì vô vàn. Các loại điện thờ làm bằng đá, các loại thành bảo, có cái có niên đại từ tận thời Trung Cổ. Chẳng vì lý do gì khác, ngoài việc chúng được xây bằng đá.

Tòa thành chưa có tên này, Vân Diệp không có ý định để nó bị những thứ như máy bắn đá, hỏa hoạn, hay động đất phá hủy. Y dốc sức để lại dấu ấn của mình trên sử sách. Đó là điều Vân Diệp khát khao nhất. Y đã không còn đường quay về nữa rồi, mong đời sau sẽ còn biết đến tên mình, tránh cho mai này trở thành cô hồn dã quỷ không ai hay, vất vưởng khắp nơi.

Xi măng cốt thép nhất định phải dùng. Thứ này tuy không vững ch��c bằng đá tảng, nhưng ưu điểm là giảm thiểu được một lượng lớn sức lao động. Đục đá không phải việc dễ dàng. Đầu tiên, họ dùng đục khoét từng lỗ, sau đó đổ dầu hỏa vào đốt. Chờ dầu cháy hết, họ hất nước lên, đá sẽ nứt dọc theo các lỗ đã khoét, vỡ thành những tảng nhỏ hơn. Lúc này, thợ đá mới đục đẽo những miếng đá nhô ra, tạo thành đá tảng.

Cả công trường đang áp dụng chiến thuật biển người. Trong thời đại này, muốn xây dựng một công trình quy mô lớn thì không còn cách nào khác. Gỗ vẫn là vật liệu không thể thiếu được. Vân Diệp có kế hoạch chặt rừng bên cạnh, nhưng gỗ dùng được ở đó thì rất ít, phần lớn là loại vô dụng.

– Diệp Tử, trong 《A Phòng cung phú》 của sư phụ ngươi nói rất đúng: “Thục Sơn trọc, A Phòng xuất.” Ngươi định để lại cho Nhạc Châu một ngọn núi trọc à? – Lý Thừa Càn chỉ ngọn núi gần công trường hỏi.

Người đời đồn rằng, Tần đại ca đã chặt trụi cây ở núi Thục để xây Cung A Phòng.

– Không đời nào! Ta tuyệt đối sẽ không giống người Tề xưa vì một tòa thành Lâm Truy mà khiến ngọn núi hóa trọc. Ngược lại, ta muốn san bằng cả ngọn núi này! Trước đây, ta chọn xây thành ở đây chính vì ngọn núi này. Đỉnh núi là đá vôi, thích hợp để sản xuất xi măng; phần giữa là đá hoa cương cứng rắn, có thể đem đi xây dựng công trình. Còn phần chân núi thì dành cho quân đội. Họ thích đóng trại trên cao, có lợi biết bao! Toàn bộ thành đều nằm dưới sự giám sát của họ.

Lý Thừa Càn trừng mắt: – Vậy việc lập trại thế nào thì không liên quan đến ngươi, phải không? Phía dưới là đá cứng, ngươi bó tay rồi, sao có thể bắt quân đội làm được? Đến khi đó quan quân bị phái tới đây đóng trại chắc sẽ tức hộc máu mất thôi!

– Quân đội mà một chút khổ cực cũng không chịu nổi thì đánh trận sao đây? Một đội quân mà không có chút cống hiến nào cho một tòa thành, sao ngươi có thể hy vọng họ sẽ đổ xương máu vì nó? Chỉ có những gì tự mình nỗ lực mới biết trân trọng. Còn lại, ta mặc kệ!

Lý Thừa Càn và Vân Diệp từ trên núi đi xuống, rất hài lòng với tiến độ làm việc của dân phu. Nền thành đang được nện móng. Cứ bốn tráng hán một tổ, dùng thừng khiêng những chiếc chùy lớn, vừa hô hào vừa nện đất. Chỉ thấy vô số chùy được kéo lên rồi nện xuống, bất cứ ai nhìn thấy cảnh tượng này cũng cảm thấy một luồng sức mạnh trỗi dậy trong lòng.

– Quốc gia tiêu tiền cho bách tính, bách tính lại mang tài nguyên về cho quốc gia. Một khi tân thành hoàn thành, sẽ mang phương thức sinh hoạt tại Trường An đến đây, thay thế những hủ tục lâu đời, đưa cuộc sống lên một tầm cao mới.

– Ngươi không định giao tòa thành này lại cho Nhạc Châu sao? – Lý Thừa Càn dừng bước hỏi.

– Căn nhà vài trăm quan, ngươi nghĩ dân bản xứ Nhạc Châu có mua nổi không?

– Vì sao ngươi bán đắt thế? Ta đã tính rồi, thêm cả chi phí vào, một căn nhà bình thường cũng không quá năm mươi quan, tức năm mươi ngân tệ.

– Ngươi tính kiểu gì thế? Ta vay bao nhiêu tiền, chẳng lẽ không tính lãi suất à? Ta đường đường là một Hầu gia, bị quẳng vào chốn khỉ ho cò gáy ba năm trời, chẳng lẽ không đáng nhận chút tiền công sao? Thư viện đã đầu tư vào đây bao nhiêu nhân lực và trí tuệ, chẳng lẽ không thu lại được đồng nào? Nếu ở Trường An ta còn nâng giá lên gấp đôi nữa cơ chứ...

Ở một vùng lạc hậu, điều cần không chỉ là tiền tài, mà còn là sự tác động mạnh mẽ vào tư tưởng. Những tư duy cố hữu bao năm đã giam cầm suy nghĩ của họ vào mảnh đất này. Người Đại Đường, nếu không có mảnh đất của mình, thì dường như không thể sống nổi. Đó không phải do Vân Diệp cố ý thổi phồng, mà sự thực là thế. Họ sống ở đây, chết ở đây, có khi cả đời không bước chân ra khỏi thôn làng là chuyện thường tình.

Thậm chí, còn có những trường hợp thế này: lão bà bà cả đời không rời khỏi mảnh vườn nhà mình, chưa từng ăn cá bao giờ. Giờ chuyển đến bên hồ, ngày nào cũng ăn cá, khiến bà cụ sắp phát điên. Bà không hiểu sao thịt cá lại lắm xương đến vậy, ăn một bữa cơm mà hóc đến tám lần, thế này sao mà sống nổi! Bà chỉ biết ăn cơm trắng, rưới chút nước canh, nhìn người khác ăn cá mà nước mắt cứ chan chứa.

Hy vọng những người như vậy sẽ đến tân thành mua nhà ư? Lão bà bà sẽ nuôi lợn ở sân sau, nuôi gà ở sân trước. Nếu có thêm một con trâu nữa thì đúng là cuộc sống mỹ mãn rồi. Đến khi đó, để trẻ con trần truồng chạy khắp đường, chó giao phối lung tung khắp nơi, khua gậy một cái là gà bay chó chạy loạn xạ à? Đó mà là một tòa thành sao? Một tòa thành như thế thì xây làm cái quái gì?

Lý Thừa Càn bị Vân Diệp chất vấn một tràng khiến vã cả mồ hôi. Hắn rõ hơn ai hết con dân mình ra sao. Những điều Vân Diệp nói rất có khả năng trở thành hiện thực. Hắn yếu ớt đáp lời: – Ngươi không thể biến mọi tòa thành đều sạch sẽ như thư viện được. Ngươi thích sạch, nhưng sinh hoạt của nông dân thì không thể không dính bùn đất.

– Nếu là một thị trấn nhỏ, ta đương nhiên không quá cầu kỳ, trẻ con trần truồng cũng chẳng ảnh hưởng đến ai. Nhưng tân thành này phải dùng vào việc lớn, nó còn mang công năng giáo hóa. Một tòa thành sạch sẽ, có trật tự, ai cũng sẽ muốn đến sinh sống. Tiết Vạn Triệt đã giao tiền của cho ta, hy vọng ta sẽ sắp xếp sản nghiệp cho mẹ con nha hoàn trước đây của hắn. Lợi nhuận ta cũng đã tính toán kỹ càng rồi. Những người như thế ở Trường An nhiều vô kể.

Bản chuyển ngữ mượt mà này là thành quả của truyen.free, xin được ghi nhận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free