(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 815:
Hàn Thành và Tiền Thăng biết Vân Diệp tuyệt đối sẽ không làm như thế, dù vắt óc suy nghĩ cũng không tài nào hình dung nổi y sẽ nuốt trọn số vàng bạc lớn đến vậy giữa thanh thiên bạch nhật ra sao, đành chỉ biết mong đợi Vân Diệp sẽ có lời giải thích.
– Các ngươi không cần lo, giá đất tân thành sắp giảm mạnh rồi. Tạm dừng xây thành, tất cả nhân lực đi khai hoang. Nói với lưu dân, ai khai khẩn đất hoang thì đất đó thuộc về người đó, chỉ cần đăng ký với quan phủ sẽ được miễn thuế ba năm. Đó là ưu đãi của triều đình dành cho lưu dân, lưu dân ở Quan Trung được hưởng thì Nhạc Châu cũng phải được hưởng.
Hàn Thành và Tiền Thăng chỉ biết đưa mắt nhìn nhau, dù có nhiều thắc mắc nhưng không tiện hỏi, đành răm rắp làm theo lời Vân Diệp.
Trở về phủ thứ sử, Lý Thừa Càn vẫn chưa ngủ, đợi Vân Diệp về, nóng lòng muốn biết lần này y có thể moi được của đám phú hộ bao nhiêu tiền.
Vân Diệp xòe bốn ngón tay, rồi thản nhiên lấy nước lạnh trong giếng rửa mặt. Lý Thừa Càn cố nín nhịn, nhưng vẫn không kìm được mà há hốc miệng kinh ngạc.
Thấy Vân Diệp rửa mặt xong, hắn vội ân cần đưa ấm trà cho y, khẽ hỏi:
– Tiền đã tới tay rồi, ngươi định làm thế nào? Nếu chúng ta nuốt trọn, e rằng bọn họ sẽ không cam tâm, đến khi đó ngươi sẽ không gánh nổi phiền toái đâu.
– Nhạc Châu sắp có đại chiến rồi. Năm vạn thủy tặc, tự xưng mười vạn, đang rầm rộ tiến vào Nhạc Châu. Vân Diệp binh ít tướng kém, đành phải tránh mũi nhọn địch, mưu đồ tính kế sau này.
– Có cần phải làm lớn đến thế không? Vì bốn mươi vạn ngân tệ mà khiến dân chúng lầm than. Mặc dù chủ tướng thủy tặc là mưu sĩ của ngươi, tặc tướng là thám tử của phụ hoàng ta, nhưng một khi gian tặc vào thành sẽ mất khống chế, chúng sẽ cướp bóc đốt phá, tổn thất quá lớn.
– Ngươi nói cho ta biết, ta muốn phá bỏ Nhạc Châu, sáp nhập vào tân thành thì phải phá thế nào đây? Bách tính nơi đó không chịu rời đi, ngươi bảo ta sai thủ hạ cầm gậy tới từng nhà uy hiếp buộc họ giải tỏa à? Thế nào cũng có người không muốn rời bỏ nhà cửa, bọn họ có gan đối kháng với quan phủ, vì quan phủ phải nói lý, không làm gì nổi bọn họ. Nhưng bọn họ không có gan đối kháng với thủy tặc, vì thủy tặc không nói tới lý lẽ gì hết, bọn chúng chỉ cướp tiền tài, thê nữ, còn chặt đầu ngươi làm bóng đá.
– Cho nên biện pháp nhanh nhất là ta tử thủ Nhạc Châu, nếu không giữ được thì rút lui. Trước đó ta sẽ dùng vườn không nhà trống, tác chiến với gian tặc. Đợi Nhạc Châu bị hủy hoại rồi, không ai không đồng ý sáp nhập vào tân thành nữa, bách tính sẽ cảm kích quan phủ.
– Chỉ vì giải tỏa thôi ư? Chúng ta nói rõ đạo lý với họ, nói rõ ràng sẽ đền bù, không phải là xong sao? Bách tính thuần phác, hiền lành, nhất định sẽ hiểu cho nỗi khổ của chúng ta.
Lý Thừa Càn còn quá non, Vân Diệp lắc đầu:
– Quên đi, cha ngươi ngay cả tử tù còn không nỡ giết, nói gì những người này. Bách tính còn có một mặt hung hãn, ta không muốn đối diện, làm vậy đỡ tốn công sức. Vả lại đám thủy tặc không có tội nghiệt, làm sao bắt chúng đi làm lao lực được? Người dân lương thiện sẽ đi làm ruộng, trồng rau dự trữ cho tân thành mai này, vậy ai làm lao lực? Chỉ có bọn thủy tặc. Ta ước chừng sẽ bắt được ba bốn vạn lao lực. Có chúng, tân thành sẽ xây xong trong thời gian ngắn nhất, chỉ có kẻ cường tráng mới đi làm thủy tặc, chúng cũng là những lao động khỏe mạnh nhất, sẽ làm việc chăm chỉ dưới đòn roi. Chẳng bao lâu ta sẽ tiếp tục về Trường An dạy học, ai mà rảnh rỗi ở cái chỗ ruồi muỗi khắp nơi này.
Vừa rồi trên tiệc, y chỉ toàn uống rượu, rượu vương vãi đầy vạt áo, khó chịu vô cùng. Vân Diệp cởi áo ngoài ra, bảo người bếp mang hai bát mì tới. Y nghĩ bụng, nhà họ lúc nào cũng vậy, thích mua chuộc lòng người, cứ như cùng ăn một bữa sẽ khiến người ta cảm kích. Vân Diệp rất ghét kiểu này. Quả nhiên Lý Thừa Càn chưa ăn tối, một bát mì nhỏ không đủ no, hắn lại kêu thêm bát nữa.
Lưu Nhân Nguyện càng lớn càng đáng ghét, trước kia còn coi như tạm được, giờ cái mặt thêm ba vết sẹo vừa sâu vừa dài, khắp người toát lên mùi vị gió biển, quần áo quân y thùng thình trên người, ngực trần màu đồng phanh ra. Dáng đi của hắn như lắp lò xo ở chân, nảy tưng tưng, đó là dấu hiệu của người ở biển lâu, không còn quen với đất liền nữa. Nếu có một ngày hai chân tên này biến thành đuôi cá thì Vân Diệp cũng chẳng lạ.
Tay xách hai con cá mặn, đó là "cống vật" vị tướng quân này dùng để bái kiến ân sư. Vào phòng hành lễ, hắn ném con cá lên bàn, ôm đĩa hoa quả vào lòng, nhồm nhoàm nhai nuốt.
Vân Diệp chỉ cần liếc mắt một cái là biết ngay hai con cá mặn này là lương khô dự trữ trên thuyền. Y đang định nổi giận, nhưng rồi lại thôi. Tên này quanh năm lênh đênh trên thuyền theo đuổi mộng tưởng của mình, vợ cũng không cưới.
– Thiếu nữ nhà họ Lương ở nhà ngươi thay ngươi hiếu kính hai vị song thân. Nữ nhân hai mươi hai tuổi mà vẫn để tóc thiếu nữ, không sợ làm người ta đau khổ sao? Cha ngươi tóc đã bạc trắng, Tết đến nhà ta vẫn ho không dứt. Nghe nói sức khỏe mẹ ngươi cũng không tốt, ta nhờ Tôn tiên sinh thăm bệnh, nói là do lo lắng quá độ mà sinh bệnh. Bỏ ra cái giá lớn như vậy, không biết đã tìm được mỹ nhân ngư của ngươi chưa?
– Học sinh đang tìm, nhất định sẽ tìm thấy. Lương gia tiểu nương tử chưa gả cho học sinh là may mắn của nàng, nếu không khác gì góa phụ. Tiên sinh lần này triệu hồi học sinh từ biển về chỉ để nói những lời này ư?
Vân Diệp đứng dậy đi tới trước mặt hắn, vung tay tát bốp một cái vào mặt hắn. Lưu Nhân Nguyện cũng không né tránh. Y sau đó rút khăn lau tay rồi ném cho Lưu Nhân Nguyện, bảo hắn lau vết máu ở khóe miệng, chắp tay sau lưng nói:
– Ba năm nay ngươi không về Trường An lấy một lần, thà ở lại Lạc Dương giữ kho chứ không về là sao? Thiếu nữ nhà họ Lương không biết xấu hổ mà đến ở nhà ngươi, ta còn tưởng giữa các ngươi xảy ra chuyện gì rồi, nên không hỏi tới. Đến khi cha ngươi nói với ta, nàng ấy vẫn là khuê nữ, ta mới biết tên khốn kiếp nhà ngươi đã phụ bạc người ta. Cái tát này cha ngươi nhờ ta đánh, ông ấy không gặp được ngươi, bảo ta có cơ hội giúp một tay, ta rất vui lòng.
– Trước kia cha ngươi đưa ngươi tới thư viện, ngươi không đủ tiêu chuẩn, là ta phá lệ mà nhận ngươi. Kết quả ngươi bỏ học giữa chừng, khiến vị tiên sinh xui xẻo này phải làm lại học bạ cho ngươi, để ngươi thuận lợi thông qua khảo thí. Ta ngỡ rằng sẽ bồi dưỡng ra một mãnh tướng hải quân, ai ngờ lại bồi dưỡng ra một tên khốn kiếp vô tình vô nghĩa. Ta cho ngươi giấc mộng hàng hải, nhưng hiện giờ không thể không tự tay hủy diệt nó. Năm nay khảo hạch ta sẽ đuổi ngươi khỏi thủy sư, nói với các thủy sư khác không được nhận ngươi. Ngươi muốn đi biển ư? Về nằm trong bồn tắm mà mơ mộng đi!
Vân Diệp càng nói càng giận, cuối cùng vung tay quét sạch cốc chén trên bàn, vịn chặt bàn để cố kìm nén cơn giận. Y ghét nhất là hạng khốn nạn lấy lý tưởng làm cái cớ để tuyệt tình. Con người sống trên đời có những thứ phải trân trọng, chỉ biết tới lý tưởng của mình, biến mình thành kẻ ích kỷ chỉ biết đến bản thân, khác gì lũ vương bát đản muốn làm thần tiên kia.
Lưu Nhân Nguyện quỳ sau lưng Vân Diệp, mặt cúi xuống đất không dám nhúc nhích. Vị tiên sinh này bằng tuổi với mình, nhưng hắn vẫn giữ lễ đệ tử.
– Cho ngươi một chiếc thuyền nhẹ, ba tháng nghỉ phép, tới thẳng Trường An. Cha mẹ ngươi và thiếu nữ nhà họ Lương ở trong Vân gia trang, ta gửi thư cho sư mẫu ngươi, để nàng an bài hôn sự cho ngươi. Giờ thì xéo đi! Chừng nào bụng Lương gia khuê nữ chưa có cốt nhục của ngươi thì đừng hòng quay lại. Chuyện này cần Tôn tiên sinh xác nhận, có như vậy ngươi mới có thể ở lại thủy sư hay không thì còn phải xem xét.
Lưu Nhân Nguyện khấu đầu, xoay người nhìn Lưu Tiến Bảo đang cười hô hố ở cửa, hỏi chiếc thuyền đâu. Nay Động Đình Hồ phong vân cuộn trào, đại chiến sắp triển khai rồi, làm sao có thể thiếu mình được. Hắn đi mấy bước, lại chạy về hỏi Vân Diệp:
– Tiên sinh, hay là đợi đại chiến xong rồi học sinh về.
Vân Diệp cười nhạo:
– Làm sao, thiếu Lưu tướng quân thì ta sẽ thua chắc à?
Lưu Nhân Nguyện xấu hổ rời đi. Trên đường, Lưu Tiến Bảo còn nói: "Chẳng qua là đi khiến một nữ tử có mang thôi mà? Hắn ta đã làm ba lần rồi, đi nhanh về nhanh, nửa tháng là xong xuôi."
Bản quyền của tác phẩm này thuộc về truyen.free.