(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 816:
Trong khi Vân Diệp nhàn nhã trên Duyệt Quân lâu dõi theo thao diễn, thì ở một nơi khác, Lưu Phương lại bận rộn chiêu mộ thủy tặc từ khắp nơi đến quy thuận. Bất kể ai đến, hắn cũng tiếp nhận. Qua quá trình kiểm nghiệm và những cuộc đối đầu không ngừng, nhiều tên thủy tặc lừng danh đã phải chịu thua dưới tay những kẻ trẻ tuổi hơn. Dù xét về tố chất quân sự hay khả năng thu phục lòng người, đám thủy tặc lão luyện kia đều không thể sánh bằng. Nhiều lần, Lưu Phương than thở với Hàn Triệt rằng lớp trẻ đúng là đáng gờm. Hắn nên từ bỏ chức quân sư để làm quản gia thì hơn, tránh làm hỏng đại sự của công tử.
Hàn Triệt bề ngoài tỏ ra thờ ơ, nhưng kỳ thực, mọi động tĩnh nơi ấy đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn. Lưu Phương làm việc công tâm, và những thủy tặc trẻ nổi lên đều là hạng tàn ác, lại thêm mưu sâu kế hiểm. Điều kỳ lạ nhất là trong số đó có hai tên biết chữ. Nếu không phải chúng có bộ mặt đen đúa, thân hình cường tráng, bản tính lưu manh và tiếng ác đồn xa, Hàn Triệt hẳn đã lầm tưởng chúng là người của tướng môn thế gia.
Người trẻ tuổi vốn dĩ luôn có thiện cảm với nhau. Bản thân hắn trí kế vô song, tất nhiên cũng thừa nhận rằng trí tuệ của lớp trẻ ngày càng thăng tiến. Hơn nữa, còn có Vân Diệp gian xảo như cáo, hung dữ như hổ. Vì thế, những biểu hiện của các thanh niên khác cũng chẳng đáng ngạc nhiên.
Liên tiếp có người mới gia nhập, Hàn Triệt liền lệnh Lưu Phương sắp xếp họ vào những vị trí yếu hại. Chẳng bao lâu sau, khi mười thủ lĩnh cũ trong doanh trại bị thay thế bởi những kẻ đến sau, đám thủy tặc lão luyện liền gặp họa. Hàn Triệt hạ lệnh, một tên thủy tặc nổi danh bị hai hàm nô xé xác. Chứng kiến cảnh đó, đám thủy tặc khiếp sợ tột độ, Hàn Triệt liền mỉm cười tuyên bố bổ nhiệm nhân sự mới: trừ vài người trẻ có biểu hiện tốt, tất cả vị trí thống lĩnh đều được thay thế bằng người của hắn. Lưu Phương vô cùng khâm phục sự quyết đoán của công tử, một lần nữa lại xin từ chức muốn làm quản gia, nói rằng chức quân sư đại quân nằm ngoài khả năng của mình.
- Ta biết ông sợ, nhưng đừng sợ. Ông đã bước nửa bước vào lĩnh vực của thần rồi, ta sẽ không động thủ với ông. Chỉ cần hủy tân thành của Vân Diệp, dồn y vào chỗ chết là nhiệm vụ hoàn thành. Còn đám người kia thì chẳng đáng bận tâm, vì hoàng đế sẽ phái đại quân tới tiêu diệt. Hiện giờ ông thấy chúng múa may hung hăng thế thôi, chứ thực ra tất cả đã là người chết rồi.
- Mật chiếu của hoàng đế đã ban xuống, trong vòng nửa năm, Động Đình hồ sẽ tràn ngập thủy quân. Nhân lúc hiện giờ chỉ có mỗi thủy sư Lĩnh Nam, chúng ta phải hành động nhanh. Theo kế hoạch của ngươi, ít nhất cần ba tháng nữa mới hoàn thành việc điều chỉnh, như vậy cũng tốt. Chuẩn bị càng kỹ, phần thắng càng cao. Khi gió thu nổi lên, chúng ta sẽ bắt đầu tấn công, ta muốn san bằng tòa thành này.
- Vâng!
Lưu Phương vâng lời, sải bước ra ngoài, dường như đã có được dũng khí vô hạn từ những lời của Hàn Triệt.
- Hàm nô, ngươi xem đám ti tiện này, chỉ cần một chút lợi ích là sẽ một lòng bán sức cho ngươi. Miệng thì nói không để ý chút quyền lợi nào trên Động Đình Hồ, nhưng kỳ thực, trong mắt toàn là dục vọng. Ta đã nói với lão rằng trận chiến này không thể thắng nổi, vậy mà lão ta vẫn khư khư nắm giữ một đám người chết. Không làm quản gia cho thần, lão đúng là ngu muội vô cùng.
Hàm nô quỳ dưới chân Hàn Triệt, cổ đeo xích sắt, nước dãi chảy tong tong làm ướt mặt đất. Hàn Triệt vuốt mái t��c như cỏ dại của hàm nô, rồi cười nói:
- Chúng ta vốn là thân huynh đệ, nhưng vì sao các ngươi sinh ra lại biến thành kẻ ngốc thế này? Thực sự không ai biết lý do ư?
- Rõ ràng người ta nói cùng huyết thống không thể giao hợp, vậy mà vì sao vẫn cứ làm? Vì tôn nghiêm của thần huyết ư? Tiểu muội đã mười ba tuổi rồi, nó là thần nhân cuối cùng sinh ra trong tộc chúng ta. Ta rất lo bọn họ sẽ ép ta cưới tiểu muội, rồi sau đó cả ngày chỉ biết sinh con đẻ cái giống như phụ thân và mẫu thân chúng ta. Ta rất muốn giết chết kẻ đó, mỗi lần bóp vai cho lão ta đều muốn bóp gãy cổ lão, nhưng ta không dám. Tất cả đều biết lão ta là một tên điên, một tên điên suốt ba mươi năm không nói một câu, chỉ làm duy nhất một việc. Giờ nói không chừng lão chẳng làm nổi chuyện gì nữa, vậy mà vì sao ta vẫn sợ lão đến vậy...
Khi người ta đang thổ lộ tâm sự, điều ghét nhất là bị người khác quấy nhiễu. Tiếng động kỳ quái từ cách vách vọng lại, khiến Hàn Triệt vô cùng tức giận. Hắn cố ép mình trấn tĩnh, rồi thầm nghĩ: bỏ đi, chuyện họ làm vô cùng quan trọng.
Tam Phong Tử chưa chết. Hắn là tên thủy tặc lừng danh nhất, và giờ đang được phẫu thuật ở phòng bên cạnh. Hai đại hán áo lam đang khắc mặt hắn. Khuôn mặt vốn béo tốt tươi cười ấy bị khắc thành vẻ phẫn nộ. Mí mắt bị người ta cố định không thể khép lại được, mí mắt dưới cũng bị dùng châm ghim chặt để con ngươi luôn ở giữa, nếu không lòng trắng sẽ lộn lên. Răng phải nhe ra, cơ mặt phải căng lên, muốn làm được như vậy thì phải cắt bỏ một miếng thịt lớn rồi khâu vào.
Tam Phong Tử rất muốn chết như kẻ bị xé xác kia, nhưng hắn lại không có cái đãi ngộ đó. Tên áo lam khắc mặt xong, đổ một lớp dầu lên, rồi hắn trơ mắt nhìn từng đoạn gỗ bị đóng vào người. Không ngờ hắn lại thấy vui mừng, cuối cùng cũng có thể chết rồi. Nhưng khi gai gỗ đâm vào tim, cảm giác đau đớn thật thấu trời xanh...
Vân Diệp thả ưng nô, lại còn phá giải cổ nhĩ hoàn thanh. Hiển nhiên thôi, bởi y cũng hiểu rõ ước định giữa các vị thần với nhau: đó là không xâm chiếm tài vật của đối phương. Ưng nô là bảo vật. Nếu không phải Vân Diệp mà rơi vào tay người khác, kẻ đó dù có thể phá cổ nhĩ hoàn thanh, cũng nhất định sẽ cố gắng khống chế ưng nô. Nhưng Vân Diệp lại không làm thế, y thả ưng nô đi. Không ai ngờ được hành động này, song đó lại là cách thường dùng của kẻ thắng lợi khi các vị thần đấu với thần.
Vân Diệp là người của Bạch Ngọc Kinh. Lão bất tử kia, người đã sống đến cái tuổi vô bi vô hỉ, sau khi nghe thấy cái tên Bạch Ngọc Kinh thì không thể ngồi yên được nữa. Vốn dĩ, lão tưởng rằng mình sẽ quét rác ở chùa Thiếu Lâm cho đến chết. Xem ra, Bạch Ngọc Kinh không hề đơn giản.
Mỗi khi nghĩ đến Vân Diệp, Hàn Triệt lại bất giác nhìn bàn tay trái của mình. Bàn tay trắng muốt như bạch ngọc giờ đã thiếu đi hai ngón tay. Hắn có cảm giác như hai ngón tay đó vừa mới đứt lìa vậy, giây phút trước còn ở đó, chớp mắt đã không thấy đâu.
Ngón tay có mùi vị gì? Sao mình lại không thể nhớ ra? Khi ấy, cảm giác thật vô cùng kỳ diệu, toàn thân như được tắm trong suối nước nóng, lâng lâng bay bổng, mê hoặc tâm trí, đoạt cả hồn phách. Đó có phải là pháp môn của Bạch Ngọc Kinh không? Lần sau gặp lại Vân Diệp, hắn nhất định phải trao đổi với y. Mình thật sự thích cảm giác đó.
Vân Diệp không hề hay biết rằng, việc con ưng nô bay đi mất (mà y xem là do sự vô dụng của mình) lại khiến Hàn Triệt liên t��ởng nhiều đến vậy. Hiện giờ, y đang rất nhàn nhã, ngồi trên xe ngựa đi xem dân chúng cày cấy. Cũng may, người của Ti Nông tự không quá ngu xuẩn, họ biết đem thóc giống ươm thành mạ trước rồi mới mang ra ruộng trồng.
Mạ mọc rất đẹp, nhưng đây lại không phải là chuyện tốt. Màu mạ vàng ngọc rõ ràng cho thấy dinh dưỡng không đủ. Trước kia đã dặn họ ươm mạ phải bón đủ phân, xem ra họ đều coi như gió thoảng bên tai cả rồi.
Bọn họ cố chấp cho rằng tro là loại phân bón tốt nhất, nên việc ươm ra thứ mạ như thế này cũng chẳng có gì lạ. Còn chuyện Vân Diệp không có việc gì làm lại lấy bạch lăng phủ lên hạt giống thì đã trở thành trò cười ở Trường An.
Chỉ cần quét một lớp dầu ngô đồng lên bạch lăng là có thể dùng nó như ni lông. Bí mật này Vân Diệp không định nói với ai. Tuy hơi tốn kém, trông có vẻ bại gia, nhưng lão tử có tiền, làm thế nào mà chả được! Vì chuyện này, y còn bị Trường Tôn thị gọi vào cung mắng cho tối mặt, còn Tân Nguyệt thì khóc thút thít tưởng phu quân mình đã điên rồi.
Sống trong phú quý đã lâu, bỗng muốn tìm chút việc khổ cực để làm. Thấy người ta gieo mạ, Vân Diệp cũng nảy ý muốn thử. Y chọn một mảnh đất nhỏ, Tiểu Linh Đang liền cười hì hì vén váy lên, để lộ đôi chân trắng trẻo, tay cầm chậu gỗ toan xuống ruộng.
Vân Diệp nhìn thấy nước bùn đục ngầu, liền kéo tay Tiểu Linh Đang không cho nàng xuống. Y cầm nắm mạ ném bừa vào ruộng, tự nhủ: "Kiểu gieo mạ này lão tử thấy người ta làm rồi, mảnh ruộng tí tẹo thế này, việc gì phải xuống." Tiểu Linh Đang chẳng quan tâm hành vi của trượng phu có hợp lý hay không. Thấy y ném một cách sảng khoái, nàng cũng làm theo. Chẳng bao lâu sau, mạ xiêu vẹo rơi khắp ruộng. Ném xong, hai người rửa tay rồi cười vui vẻ chui vào xe ngựa đi tiếp.
Bản chuyển ngữ này đã được truyen.free thực hiện, mong bạn đọc trân trọng công sức của chúng tôi.