Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 820:

Vân Cửu bưng một ấm trà nóng vừa pha tới, trên khay gỗ còn đặt thêm vài món ăn nhẹ đơn giản. Trên thảo nguyên này, cũng chẳng thể kiếm được thứ gì cầu kỳ hơn.

Cung kính đặt trà trước mặt Hầu Quân Tập xong, Vân Cửu lại cúi đầu đứng chờ ở cửa lều, sẵn sàng nghe lệnh. Tuy Hầu Quân Tập cũng có trà của Vân gia, nhưng ông cảm thấy không thể thưởng thức thư thái như tại nơi này. Hoạn Nương rót đầy một chén đặt lên bàn. Hầu Quân Tập hớp một hơi, thấy trà nóng vừa phải, một ngụm xuống bụng, toàn thân lập tức thư thái. Uống cạn chén trà, Hầu Quân Tập quay sang hỏi vị gia thần của Vân gia:

– Gần đây Vân hầu làm gì? Có an khang không?

Đây là một sự thăm hỏi chính thức. Vốn dĩ, trưởng bối không cần đích thân hỏi han vãn bối, nhưng vì đối tượng là gia thần, Hầu Quân Tập đang hỏi về gia chủ của Vân gia, không phải một vãn bối tùy tiện mà ông có thể dạy bảo.

Lão Tôn cúi đầu đáp lễ: – Kính bẩm Hầu công, chủ thượng vẫn an khang. Khi chúng tôi lên đường, người đã căn dặn thuộc hạ nhất định phải thay mặt người hỏi thăm Hầu công. Người cũng đã đích thân chọn lựa lễ vật, muốn chúng tôi dâng lên Hầu công ngay tại đây. Hiện giờ chủ thượng đang chuẩn bị đại chiến với thủy tặc ở Động Đình Hồ, chắc hẳn không bao lâu nữa sẽ có tiệp báo gửi về.

Hầu Quân Tập gật gù: – Với bản lĩnh của nó, đám ô hợp kia chỉ cần vươn tay là có thể tóm gọn, chẳng cần phải lo lắng. Ta đang không biết nó mang gì biếu lão phu đây? Ta giúp nó trông nom bảo bối nữ nhi, lễ vật hời hợt là không chấp nhận đâu đấy.

Lúc này, tiểu nha đầu Vân Mộ đang mải mê thưởng thức món bánh hoa quế mình yêu thích nhất, chẳng buồn bận tâm tới đám người lớn. Hai bàn tay bé xíu bụ bẫm thay nhau hoạt động, ăn ngon lành.

Lão Tôn dùng hai tay cung kính dâng lên danh sách lễ vật, rồi lùi về chỗ cũ, thầm chờ xem liệu Hầu Quân Tập có hài lòng không.

– Năm mươi vò rượu ngon ủ ba năm? Không tệ. Thịt khô chế biến đặc biệt? Chắc hẳn vị sẽ rất ngon. Mà này, cái “đồ hộp” này là thứ gì vậy? Thôi thôi, trước tiên cứ mang lên đây đã. Nếu là món ăn thì chắc chắn rất ngon, chủ tử nhà ngươi những việc khác thì qua quýt, nhưng luận đến chuyện ăn uống thì đúng là lão tổ tông.

Vân Mộ thích nhất đồ hộp. Vừa thấy chiếc bình được phong kín bê lên, nàng lập tức bỏ bánh trong tay xuống, để Hoạn Nương lau miệng cho mình rồi ngồi ngay cạnh Hầu Quân Tập, sốt ruột chờ Vân Cửu mở bình.

– Mở ra mau lên! Không thấy nha đầu sốt ruột lắm sao? Xem chừng đúng là thứ ngon đây. Người nhà Vân gia ai cũng kén ăn, không phải món ngon thì nha đầu đã chẳng ngồi yên thế này đâu.

Hầu Quân Tập liên tục thúc giục. Thức ăn trên thảo nguyên chỉ có vài món, ăn đi ăn lại đã đến ngán rồi, ông ta cũng muốn xem rốt cuộc trong bình là thứ gì.

Vân Cửu cười tươi rói, cẩn thận tách lớp sáp niêm phong, rồi bỏ đi hai lớp lá sen, cuối cùng xé lớp giấy dầu bên ngoài. Ngửi mùi trong bình, thấy rất tốt, mùi vị vẫn nguyên vẹn, liền đổ thứ bên trong ra chiếc bát pha lê lớn. Một màu vàng rực rỡ, nhìn thật đẹp mắt.

– Đào, mùa này mà có đào.

Hầu Quân Tập lấy làm lạ, nhưng chẳng mấy chốc đã bật cười. Mấy năm qua, người dân Trường An đã quen với việc thỉnh thoảng lại xuất hiện những điều mới lạ, ông ta cũng không ngoại lệ.

Vân Mộ nhảy ngay từ trên giường xuống, chạy lạch bạch tới bên bát đào. Cực kỳ thuần thục, nàng dùng dĩa cắm vào, lấy ra một phần cho Lão Hầu, nước miếng ròng ròng, rồi đưa lên.

Lão Hầu cũng chẳng khách khí, cầm dĩa cho một miếng to vào miệng. Quả nhiên là ngon, hương vị ngọt ngào vừa miệng, chỉ là hơi ngọt quá một chút nên ông không mấy thích. Nhìn tiểu nha đầu nuốt nước bọt ừng ực, mắt cứ ngong ngóng nhìn mình, ông sao lại không hiểu tâm ý cô nhóc kia chứ? Ông liền đẩy bát tới trước mặt nó:

– Nào, nha đầu, ăn đi. Cha ngươi cũng thật là, một nha đầu kháu khỉnh thế này mà cũng nỡ để mãi trên thảo nguyên. Một ả tiểu thiếp thôi mà, thật là sủng ái quá mức rồi.

Vân Mộ đẩy bát lại: – Hầu gia gia, đào ngon lắm, hạnh cũng ngon, lê cũng ngon, chỉ là nha đầu không thích ăn nho thôi. Hầu gia gia ăn nhiều vào nhé.

Dáng vẻ quy củ của tiểu nha đầu làm Lão Hầu lại cười lớn. Ông đi tới bát lớn, bưng cả lên, đặt trước mặt tiểu nha đầu, xoa đầu nó: – Được, Hầu gia gia ăn hết cái bát này, cháu ăn hết cái bát kia, không được để thừa đâu đấy.

Rồi ông vừa ăn đào vừa xem phản ứng của nha đầu.

Vân nha đầu lấy ra ba bát nhỏ, đưa cho hai gia thần, rồi lại đưa cho Hoạn Nương. Nàng chỉ vào Vân Cửu nói: – Hôm qua ngươi đã lừa ta nửa bát, hôm nay không cho ngươi đâu.

Mặt Vân Cửu đen xì, muốn tìm cái lỗ nẻ mà chui vào.

Nha đầu phân chia cho mọi người xong mới ăn.

Hầu Quân Tập đặt bát xuống, nói với Hoạn Nương: – Không tệ, ngươi dạy nha đầu rất quy củ. Vân Diệp phải cảm kích ngươi mới phải, công này ắt phải được ghi nhận.

Hoạn Nương hổ thẹn cúi người: – Hầu công quá lời. Tiểu nương tử chia cho mọi người ăn không phải vì hiểu quy củ, mà là để cho mỗi người một ít “bịt miệng” thôi. Phần của tiểu nương tử vẫn là nhiều nhất, chẳng liên quan gì tới quy củ cả.

Hầu Quân Tập ngớ ra. Nhìn bát của mọi người, quả nhiên chỉ có hai miếng đào, bát của mình thì nhiều nhất, còn phần của tiểu nha đầu thì bằng tất cả mọi người cộng lại, đang ăn say sưa.

Phát hiện này làm ông ta cười ngặt nghẽo, chỉ vào tiểu nha đầu nói đứt quãng từng tiếng một: – Nhỏ mà ranh mãnh, đúng là giống Vân Diệp! Chỉ có thứ quái thai như Vân Diệp mới sinh ra khuê nữ tinh quái thế này. Chẳng biết tương lai chàng trai nhà ai mới xứng đôi với bảo bối thế này đây.

Nghe Hầu gia gia cười, tiểu nha đầu vẫn cắm cúi ăn. Lúc này, ăn thêm thật nhiều mới là quan trọng nhất. Tay nàng nhanh hơn, miệng đã bị nhét phồng lên.

Đợi Hầu Quân Tập cười xong, Vân Cửu lại bưng lên một bát mì, xung quanh kèm theo mấy đĩa rau xanh mướt, chỉ nhìn thôi đã thấy thèm. Lão Hầu tới mục trại của Vân gia vốn là để nghỉ ngơi giải khuây. Mỗi lần tới đây, ông đều được chiêu đãi như người nhà, cách đối đãi này khiến Lão Hầu cảm kích từ tận đáy lòng. Một bát mì này, còn hơn cả sơn hào hải vị.

Người Quan Trung thích ăn mì. Dù Quan Trung cũng có nơi vẫn trồng được lúa gạo, nhưng Lão Hầu, giống như Ngưu Tiến Đạt, Trình Giảo Kim, chỉ thích ăn mì. Ngày nào không ăn là thấy khó chịu, một tháng không ăn thì cảm thấy cuộc đời vô nghĩa.

– Ừm, dưa muối chua chua ngọt ngọt vừa miệng lắm. Lúc lão phu đi, nhớ mang theo một ít. Tướng sĩ bên ngoài đã có cơm ăn chưa? Ăn xong lát nữa ra cửa sông xem xét một chút tình hình.

– Hầu công cứ yên tâm, tướng sĩ đã bắt đầu ăn rồi. Nhà đã mổ năm con trâu, mười con cừu đưa tới. Các phụ nữ còn nướng thêm ít bánh, chuẩn bị cho các tướng sĩ mang theo làm lương khô.

Hầu Quân Tập nghe vậy mới cầm đũa lên ăn như gió cuốn mây trôi. Ăn xong, ông dắt tiểu nha đầu đi dạo quanh trại, một già một trẻ trò chuyện cực vui vẻ. Lúc này, không ai có thể liên tưởng một người trung niên hiền hòa như vậy với hình ảnh ma vương giết người như ngóe.

Vân nha đầu lục lọi trong kho bảo vật của Hầu Quân Tập, chọn lựa rất lâu, cuối cùng lấy một chiếc vương miện vàng rực rỡ rồi nhảy tưng tưng trở về lều. Hoạn Nương thất kinh, quỳ xuống xin Hầu Quân Tập thu lại. Đây là vương miện, tiểu nha đầu đội lên sẽ phạm húy, rước lấy phiền toái không đáng có.

– Ở vùng Tây Vực đó, trăm người xưng anh, nghìn người xưng hùng, vạn người xưng vương. Thứ này trong quân nhiều vô số kể, nha đầu lấy một cái chơi có sao đâu? Mộ nha đầu là quý nữ của Đại Đường, đừng nói vương miện của mấy tiểu quốc nhỏ, dù đội vương miện của bộ tộc lớn cũng chẳng hề gì, không hề phạm quy củ của Đại Đường, chẳng sao cả.

Hầu Quân Tập chẳng bận tâm, tiểu nha đầu lại càng chẳng bận tâm. Lúc thì đội vương miện lên, lát sau lại lấy xuống để ngắm nhìn bảo thạch sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Chơi cao hứng rồi nàng còn bảo Hầu Quân Tập cúi xuống để thơm lên má một cái, làm Lão Hầu cười càng vang hơn.

Đại quân nghỉ ngơi một canh giờ, thấy mặt trời đã ngả về phía tây, lại tiếp tục tiến về phía mục tiêu. Cờ phi hổ bay phần phật, như muốn thoát khỏi cán mà tung bay.

Kỵ sĩ trên ngựa giáp sáng loáng, xếp thành từng hàng ngay ngắn, rầm rập cuốn đi như dòng lũ sắt, nghiến qua mặt đất xanh mướt.

Bản văn này được tái tạo và thuộc quyền sở hữu của truyen.free, mong muốn được chia sẻ những câu chuyện hấp dẫn nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free