(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 821:
Đại quân đi không lâu, tiếng ca của mục nhân đã du dương lảnh lót vọng tới: – Sắc Lặc xuyên, dưới Âm Sơn, trời như cái lồng úp bốn bề. Trời xanh xanh, đất mênh mông, gió thổi cỏ bạt thấy cừu dê.
Kèm theo tiếng ca, một đàn cừu như đám mây trắng từ xa bay tới, tiếp đó là đàn bò. Mấy chục hán tử thân thủ nhanh nhẹn phóng ngựa qua lại giữa đàn gia súc, không ngừng đuổi những con rời đội quay về. Mấy con chó ngao đầu cực to phát ra tiếng sủa như sấm, uy hiếp đàn gia súc.
Vân gia không nuôi đàn ngựa lớn. Trừ vài trăm con ngựa tốt dùng để nhà mình cưỡi thì họ không nuôi thêm nhiều nữa. Đó là cấm lệnh của Vân Diệp đặt ra cho Na Mộ Nhật, bởi bất cứ thứ gì liên quan đến việc chuẩn bị chiến tranh đều sẽ không có kết cục tốt đẹp. Một khi nuôi nhiều ngựa, ắt sẽ trở thành đối tượng bị kiểm soát gắt gao. Là một tướng quân, sao Vân Diệp có thể không hiểu điều này?
Nói trắng ra, quân đội chẳng khác gì một lũ ăn cướp. Khi trong quân thiếu ngựa, họ sẽ lấy ngựa của nhà ngươi, liệu ngươi có dám từ chối? Dù gia chủ nhà ngươi là hầu gia, lần đầu có thể được nể mặt, lần thứ hai cũng có thể, nhưng liệu có thể hy vọng họ sẽ nể mặt mãi mãi không? Hầu Quân Tập dù là chủ soái cũng không thể ngăn cản quan quân nhu, bởi quan quân nhu cũng chỉ nghĩ cho đại quân mà thôi.
Dù họ có trả tiền, liệu ngươi có dám nhận không? Sáng nay họ vừa trả tiền, nói không chừng tối nay nhà ngươi đã bị giặc cướp ghé th��m, không những bị cướp lại tiền đó, mà ngay cả số tiền ngươi tích cóp bấy lâu cũng chẳng giữ nổi.
Việc chỉ lấy tiền mà không giết người đã được xem là quân đội kỷ luật nghiêm minh lắm rồi. Phải biết rằng đây là thảo nguyên, pháp luật ở nơi này không đáng một xu, chỉ nắm đấm mới có tác dụng.
Một con tuấn mã màu đỏ phi ra từ trong bầy dê, mang theo một kỵ sĩ che kín mặt bằng khăn đỏ. Người đó cũng vận y phục đỏ bó sát thân, tôn lên vóc dáng nóng bỏng của nàng. Đôi mắt như vầng trăng rạng rỡ, câu hồn đoạt phách thế nhân. Khẽ kẹp bụng ngựa, tuấn mã tức thì phóng đi như một cục lửa lăn trên bãi cỏ xanh. Nơi nàng đi qua, bất kể nam nhân già hay trẻ đều dừng tay, mắt hiện lên ánh lửa, dù biết nàng là ai cũng không kìm được sự ao ước. Người trên thảo nguyên vốn là vậy, vô cùng thẳng thắn.
Na Mộ Nhật đã về! Vân Mộ vừa nhìn thấy mẫu thân liền co cẳng chạy, nhưng cuối cùng vẫn không thoát khỏi vòng tay của người mẹ chân dài, thân cao. Cô bé bị tóm lấy và ôm chặt trong lòng, mùi cừu dê hôi hám khiến Vân Mộ suýt chút nữa ngất xỉu.
Thấy con gái trợn tròn mắt, Na Mộ Nhật ngượng ngùng buông cô bé ra, rồi cúi đầu ngửi thử người mình, chẳng ngửi thấy mùi gì cả. “Con bé này lại giở trò rồi!” Nàng nghĩ, đoạn ôm lấy dày vò con gái một trận.
– Mùi cừu be be, mùi cừu be be! Hoạn Nương nãi nãi, mau tới đây! Nương thân muốn cháu chết thối m���t!
Hoạn Nương từ trong lều bước ra, giận dữ cướp lấy Vân Mộ từ tay Na Mộ Nhật, đoạn chỉ thẳng mặt nàng mà mắng: – Đã là quý phu nhân rồi mà không làm, cứ thích đi chăn cừu! Toàn thân hôi sực, còn dám nói mình không hôi. Hầu gia đáng thương, cưới phải một nữ nhân hôi hám. Nha đầu cũng đáng thương khi có một người mẹ hôi hám như vậy. Hai mẹ con người thì cứ sạch sẽ quá đỗi, còn cô thì không biết có điểm gì hay ho mà được hầu gia sủng ái đến thế!
Điều này, nàng không nói ra, nhưng trong lòng Na Mộ Nhật lại đắc ý khôn tả. Một tiểu thiếp sinh con xong lại tự mình nuôi dưỡng, khắp Đại Đường chỉ có riêng nàng. Có khuê nữ của tiểu thiếp nào được gọi là đại tiểu thư? Chỉ có riêng nàng, Vân Mộ mới có được thân phận quý nữ, được ghi trong Đại lý tự, ghi trong từ đường. Nghe nói tên Vân Mộ còn được ghi trong sách tuyển phi cho thân vương. Đó là một vinh dự mà chỉ khuê nữ nhà công hầu mới có được.
Mặc dù xa cách trượng phu ngàn dặm, Na Mộ Nhật chưa bao giờ cảm thấy cô độc, cứ như thể trượng phu vẫn luôn ở ngay bên cạnh, chưa từng rời xa nàng. Mỗi tháng đều có một phong thư gửi tới, có đồ vật mang đến cho nàng, tiền tiêu hàng tháng của nàng cũng có người mang tới. Tiền trong kho rất nhiều, Na Mộ Nhật thích nhất là đếm những thứ này, mỗi đồng bạc phải đếm rõ ràng, thậm chí còn thổi lên đó một hơi, đặt bên tai nghe xem có phải bạc thật không.
Trên thảo nguyên làm gì có ai tắm rửa hàng ngày? Đó là cái tính sạch sẽ của người Quan Trung. Na Mộ Nhật bị Hoạn Nương và nữ nhi đẩy vào lều tắm rửa. Nàng thích bế cừu hát, trên người tất nhiên có mùi cừu. Một mục nhân chân chính sẽ cho rằng đây là mùi vị tự nhiên. Vậy mà sao khuê nữ lại không thích chứ?
Ăn thì kén chọn, mặc thì cầu kỳ, từ nhỏ lại thích đạp nước trong bồn tắm. Na Mộ Nhật đem tội quy hết cho trượng phu. Khi nha đầu còn nhỏ xíu, hắn đã bế con bé vào nhà tắm, đặt trong chậu to cho nó vùng vẫy. Có khi hai cha con nghịch nước đến quên cả bữa tối. Chắc chắn khuê nữ đã nhiễm thói xấu này từ dạo ấy.
Đứng trong bồn tắm, nhìn cơ thể mình, Na Mộ Nhật đầy kiêu ngạo. Nư���c nóng ngấm vào người làm làn da nàng ửng lên sắc hồng quyến rũ. Mái tóc đen dài xõa xuống như dòng thác đổ, bầu ngực căng tràn sức sống, núm vú hồng hồng ưỡn cao như đỉnh núi, bụng săn chắc chẳng có chút thịt thừa, mông tròn lẳn. Để đề phòng làn da bị gió cát thảo nguyên làm khô ráp, nàng đã tốn công nhờ Hoạn Nương làm cho chiếc khăn che mặt.
Nhìn bóng mình trong nước, Na Mộ Nhật oán trách: “Nơi này có nữ nhi, có cừu dê, có cỏ xanh, lại có cả mỹ nhân xinh đẹp như mình. Vì sao ca ca vẫn không tới?”
Hoạn Nương đã quá quen với việc Na Mộ Nhật tự mình huyễn hoặc, bèn vỗ vào mông nàng một cái rồi nói: “Mau tắm rửa cho đàng hoàng đi! Chúng ta cả ngày ăn cừu dê, tạp chất trong người nhiều lắm. Nếu không tắm rửa, cô sẽ biến thành nữ nhân hôi hám, hầu gia có thích cô đến mấy cũng bị cái mùi trên người cô mà chạy mất thôi. Đây là thuốc thơm người lấy từ trong nhà, nghe nói uống vào toàn thân sẽ thơm phức. Chẳng biết có tác dụng không đây?”
Trong lúc Hoạn Nương tắm cho Na Mộ Nhật, Vân nha đầu liền được tự do. Con bé chắp tay lên miệng mà gọi, một con chó to như con nghé thở phì phì chạy tới, đứng bên cạnh nha đầu, còn cao hơn cả nó. Cái đầu to như đấu gạo cọ lên người nha đầu, cực kỳ thân mật. Bộ lông trắng như tuyết, hai cái tai cụp xuống, mặt có hai đốm vàng trên mắt, trán cao, đuôi cong lại nhổng lên, răng nanh lộ ra khỏi miệng. Nhìn là biết ngay không phải thứ hiền lành.
Vân Cửu tránh thật xa, nói với Vân Mộ: “Tiểu nương tử muốn cưỡi chó sao? Tiểu nhân sẽ bảo cẩu nô chuẩn bị yên cho người.”
Nói xong chạy biến, vì hắn nhìn thấy con chó nhe răng gầm gừ với mình.
Rất nhanh, một tráng hán đầu trọc cởi trần tới bên cạnh Vân Mộ. Hắn ngồi xuống cẩn thận lắp một cái yên nho nhỏ lên người chó, lại lấy một cái giáp da mặc cho nha đầu. Một cây đao gỗ, một cây thương gỗ và một cây cung gỗ dành cho trẻ con đều được đeo vào mình chó. Cuối cùng, hắn bế tiểu nha đầu lên mình chó.
– Đan Chu, ta sẽ giúp ngươi đòi lại lão bà, nhi tử. Mai họ sẽ tới nhà ta. Nếu hắn không cho, ta sẽ bảo Vượng Tài cắn hắn!
Na Mộ Nhật không biết đặt tên, nàng chỉ nhớ ái mã của trượng phu tên là Vượng Tài, cho nên liền đặt tên cho chó cưng của khuê nữ là Vượng Tài, bởi nàng cho rằng, tên mà trượng phu đặt tất nhiên là tốt nhất.
Người cẩu nô này được tặng kèm cùng chó, đã sống ở mục trường Vân gia được hai năm. Với hắn mà nói, đây là thiên đường. Hắn chỉ cần nuôi tốt chó trong nhà là được ăn thật no, mặc thật ấm, không cần phải ôm chó mà kêu gào trong tuyết. Không ngờ tiểu chủ nhân còn nhớ lời hứa với mình, hắn quỳ rạp xuống đất, hôn giày Vân Mộ. Hắn không biết tiểu chủ nhân tôn quý đến mức nào, chỉ biết những đại đầu nhân ở vùng đồng tuyết thấy tiểu chủ nhân đều phải cúi đầu thi lễ. Hắn không hề hoài nghi tiểu chủ nhân sẽ giúp mình đòi lại lão bà, hài tử.
– Vượng Tài! Xông lên!
Vân Mộ cầm trường thương làm bằng gỗ mềm, ra lệnh như một kỵ sĩ. Con chó lớn tức thì chạy ầm ầm, chút trọng lượng của tiểu nha đầu chưa ảnh hưởng tới nó. Đan Chu chạy theo sau, miệng ngoác rộng tới tận mang tai. Tiểu chủ nhân là bầu trời của hắn.
Mọi quyền đối với tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, không cho phép sử dụng nếu không có sự đồng ý.