(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 827:
– Nhớ chứ, ta nhớ rõ ràng. Không biết tiểu nương tử có vừa lòng không? Nếu nàng ưng ý, ta sẽ sai người mang thêm tới.
Thủ lĩnh bộ lạc Tam Hoa đắc ý lắm. Hắn đã tặng tám con chó, không ngờ phu nhân lại đáp lễ bằng ba vò rượu mạnh và năm chiếc nồi sắt. Dù bộ lạc chẳng thiếu những món đồ như vậy, nhưng điều hắn coi trọng là sự đãi ngộ và thể diện.
– Tiểu nương tử muốn vợ con của Đan Chu, ngươi chỉ cần đưa tới là được. Ngươi có biết lần này còn có những người Thổ Phồn nào khác tới tham dự nãi nhật không?
Mã Chu khẳng định ba người kia không thể khiến tiểu sư muội bật khóc được, bởi lẽ họ quanh năm qua lại Đại Đường, thừa biết ở mảnh đất này, ai là người tuyệt đối không thể chọc giận.
Thủ lĩnh bộ lạc Bạch Dương nói:
– Mấy ngày trước, có một đội quân từ trên đồng tuyết xuống, toàn là võ sĩ. Vừa rồi còn có người hỏi ta ai đã tặng chó lớn cho tiểu cô nương, giọng điệu rất hung hăng. Tam Hoa không có mặt ở đó, ta liền nói không biết. Hễ thấy người Thổ Phồn là bọn họ lại hỏi. Ta đang định bẩm báo chuyện này với Tham quân đại nhân, không ngờ đại nhân đã hỏi đến.
Cuộc chiến tranh giữa Đông Nữ tộc, Dương Đồng tộc và Tùng Tán Cán Bố vẫn đang tiếp diễn. Vì lẽ đó, những quý tộc Thổ Phồn đành phải chạy khắp nơi để tránh chiến tranh.
Một đại đội người Thổ Phồn tới sao? Mã Chu bật cười. Lại một đám người đáng thương phải bỏ xứ đi tránh chiến tranh. Xem ra hắn phải tính toán xem có nên thu nạp những người Thổ Phồn mới đến này không.
– Mã tham quân, không đúng đâu. Người mà tiểu nương tử nhìn thấy tuyệt đối không phải nhân vật tầm thường. Lão Tôn ta đây cũng là người từng trải, khẳng định đó là một đại quý tộc, thân thủ bất phàm.
– Đại quý nhân?
Mã Chu nhìn Lão Tôn, lại nhìn thủ lĩnh bộ lạc Tam Hoa gật đầu tán đồng. Hắn giao Vân Mộ cho Lão Tôn rồi chuẩn bị đi xem rốt cuộc là ai mà được một người từng quen biết nhiều quý nhân như Lão Tôn đánh giá cao đến thế.
Lộc Đông Tán hiện vẫn chưa rõ làm thế để làm gì? Để người Đột Quyết trên thảo nguyên đều chăn gia súc ư? Bọn họ đời đời kiếp kiếp làm thế, cung cấp lương thực một cách không hạn chế như vậy thực sự không có vấn đề gì sao?
Suy nghĩ vừa rồi của hắn thật buồn cười. Ông ta trong chớp mắt đã nghĩ ra vô số phương pháp khiến Đại Đường phải nuốt trái đắng.
Người thông minh luôn suy nghĩ nhiều hơn người khác. Hoàng đế Đại Đường anh minh thần võ, điều hắn nghĩ tới, người ta nhất định cũng đã nghĩ tới. Nhìn những hàng hóa vô vàn trên chợ, Lộc Đông Tán thực sự hoang mang.
Từng khả năng đều bị ông ta bác bỏ. Không ngờ ngay ngày đầu tiên hắn tiếp xúc với người Đường đã gặp phải vấn đề nan giải, điều này tức thì làm khơi dậy ngạo khí trong lòng ông ta, khiến suy nghĩ muốn tới Trường An để tìm hiểu càng tr��� nên mạnh mẽ.
– Ngươi là ai, bộ tộc nào? Tới đây làm gì?
Một giọng nói thiếu lễ phép vang lên. Lộc Đông Tán không vui, ngữ điệu bề trên như thế này, ngay cả Tùng Tán Cán Bố cũng chưa từng dùng với hắn.
Trước mặt hắn là một quan viên Đại Đường. Lộc Đông Tán nhìn lục bào của người đó, đưa tay gạt Mã Chu sang một bên, tiếp tục xem xét, sờ thử, thậm chí đếm số sợi trên tấm vải. Một tấc có năm mươi sợi thì mới là vải tốt, còn tấm vải này chỉ có bốn mươi sợi, chẳng đáng là gì.
Khi đã thực sự xác nhận người này không tầm thường, Mã Chu chắp tay, hành lễ đúng phép:
– Ta là Mã Chu, tham quân dưới trướng Định tướng quân. Dám hỏi các hạ là ai?
Lộc Đông Tán lúc này mới cười nói:
– Đi báo cho Định tướng quân Hầu công, nói rằng Đại tướng Thổ Phồn Cát Nhĩ Đông Tán Vũ Tùng phụng mệnh Tán Phổ Tùng Tán Cán Bố tới Trường An cận kiến Đại Đường Hoàng đế bệ hạ.
– Qua quan ải phải có văn thư, ngươi cũng không phải ngoại lệ.
– Ngươi là quan địa phương?
– Phải!
– Mấy phẩm?
– Thất phẩm!
– Một tiểu lại cấp thấp cũng dám ngăn bản tướng xem văn thư ư?
– Để ngăn cản ngươi, một quan cửu phẩm là đủ rồi. Nhưng ta là quan chức thấp nhất ở đây, nên đành tự mình tới khám nghiệm.
Lộc Đông Tán phất tay. Lập tức có người bước ra, đưa văn thư cho Mã Chu. Mã Chu nhận lấy xem xét, đoạn nhìn Lộc Đông Tán, khom người nói:
– Mời đại tướng quân tới dịch quán. Bản quan đã chậm trễ, mong đại tướng quân chớ trách.
Lộc Đông Tán với vẻ cười nhưng không cười, ngồi lên chiếc kiệu do bốn tráng sĩ Thổ Phồn khiêng, trở về lều của mình, coi như không hề nghe thấy lời mời của Mã Chu.
Mã Chu không ép. Âm Sơn vốn chẳng có dịch quán cho sứ tiết nghỉ ngơi, lời mời vừa rồi chẳng qua là khách khí mà thôi. Hắn cất văn thư vào trong ngực rồi đi tìm Trương Bảo Tương, bởi chuyện này không phải một tiểu lại như hắn có thể xen vào được.
Trương Bảo Tương hôm nay rất vui, người Đột Quyết rất nghe lời. Vân Mộ cũng rất cao hứng, vừa rồi được mọi người khen ngợi là tuổi còn nhỏ đã biết hoàn thành tâm nguyện của người khác, tâm địa thiện lương, lớn lên nhất định sẽ trở thành một nữ tử tốt. Điều đó làm nó có chút xấu hổ, vùi đầu vào lòng mẹ làm nũng, khiến mọi người cười phá lên.
Mã Chu đưa văn thư của Lộc Đông Tán cho Trương Bảo Tương:
– Trương Đốc, người Thổ Phồn đã tới, nhưng không đi lối Tùng Châu mà lại từ Âm Sơn xuống.
Trương Bảo Tương không xem, mà bảo trưởng sử đưa văn thư cho Định tướng quân, bởi đây không phải chuyện thuộc phận sự của hắn. Nếu Mã Chu không nói thì hắn căn bản cũng không biết. Năm xưa một lần lỡ lời đã khiến hắn gần như không gượng dậy nổi, nên giờ hắn chỉ lo chuyện trong bổn phận, ngoài ra không ngó ngàng gì tới.
Mã Chu cũng biết năm xưa hắn từng báo nhầm quân tình, nên không nhắc lại chuyện đại tướng Thổ Phồn, bởi xác thực thân phận và nghênh tiếp sứ tiết là việc của Hầu công.
Na Mộ Nhật ngồi trên ghế không ngừng giới thiệu cho Trương Bảo Tương những thủ lĩnh bộ tộc. Đến vị nào là Vân Cửu lại mang danh sách lễ vật lên. Trưởng sử đối chiếu xong, trướng phòng sẽ cấp cho vị thủ lĩnh đó văn thư. Nếu không có văn thư này, họ sẽ bị coi là phản nghịch, đại quân sẽ tiêu diệt, và các bộ tộc khác cũng sẽ tấn công, giống như đám chim ưng tranh giành miếng thịt. Chỉ trong một đêm, một bộ tộc có thể bị phân chia sạch sẽ.
Xử lý xong công việc, Vân Cửu vỗ tay. Lập tức có phó dịch nhà họ Vân dâng lên mười tấm lông cừu tím, cùng với thẻ tre đại diện cho số cừu dê. Thấy Trương Bảo Tương nghi hoặc, Vân Cửu liền giải thích:
– Đô đốc chớ ngạc nhiên, đây là phần Vân gia nộp thay cho Ngọc Đô tộc, bởi tộc này đã bán thân làm nô, không còn tồn tại nữa.
Ngũ lễ Tư mã từ trước đến nay vẫn trầm mặc như tượng đất, đột nhiên hỏi:
– Ngọc Đô tộc chỉ còn hơn sáu trăm người già và phụ nữ. Những người này chẳng giúp được gì cho quý phủ, vì sao lại thu nhận? Mà không để mặc cho thảo nguyên nuốt chửng?
Na Mộ Nhật nhìn người kỳ quái này, thầm nghĩ: Cứu người cũng sai sao? Định lên tiếng chỉ trích tên vô lý này, nhưng nhớ tới lời Hoạn Nương đã dặn: nhìn nhiều, nghe nhiều, bớt nói. Nàng đành chịu khó quan sát, định bụng xem xét kỹ rồi tính.
Vân Cửu khom người đáp:
– Tư mã có điều chưa biết. Mục trường Vân gia khi mới xây dựng toàn dựa vào những thiếu niên, phụ nữ ta thu nhận. Nay họ đã trưởng thành, tới lúc cần hôn phối, trong khi trai tráng Ngọc Đô tộc đã chết hết. Với người khác mà nói, đó là một gánh nặng lớn, nhưng với Vân gia lại là một cơ hội tốt. Có nam có nữ thì mục trường mới hưng thịnh, phát đạt được.
Ngũ lễ Tư mã có quyền uy cực lớn trong quân, thường không lên tiếng. Nhưng một khi đã hỏi tới, ngay cả chủ tướng như Trương Bảo Tương cũng phải giải thích rõ ràng, nếu không sẽ gặp đại họa ngay tức khắc.
Nghe giải thích xong, Ngũ lễ Tư mã suy nghĩ một lúc rồi nói:
– Người thì có thể mang đi, còn mục trường thì không. Phải xung công, Vân gia không được phép đụng vào.
Nói xong, ông ta lại biến thành tượng Bồ Tát, im lặng như tờ.
Na Mộ Nhật thu nhận Ngọc Đô tộc quá nửa là vì mục trường tươi tốt ở thượng du, giờ chỉ một câu nói đã mất trắng rồi, cục tức này sao nàng nuốt trôi đây? Nàng không rõ Ngũ lễ Tư mã là chức quan gì, lập tức nói:
– Không được, Vân gia đã thu nhận người thì phải thu luôn cả mục trường. Không có mục trường, lấy gì mà nuôi họ chứ?
– Đó là chuyện của Vân gia, không liên quan tới bản quan. Bản quan đã nói rồi, người thì có thể mang đi, còn mục trường thì phải phân chia lại.
Ngũ lễ Tư mã hứng thú nhìn Na Mộ Nhật, bởi đây là lần đầu tiên lời nói của mình bị người khác chất vấn.
Truyen.free hân hạnh gửi đến quý độc giả bản chỉnh sửa này, mong rằng trải nghiệm đọc sẽ thêm phần trọn vẹn.