(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 84:
Người đời thường nói, nạn châu chấu là sự trừng phạt mà trời cao giáng xuống thiên tử không tu dưỡng đức hạnh. Sư phụ của ngươi có quan điểm thế nào về việc này?
Lý Nhị do dự mãi, cuối cùng nói ra lời ông ta muốn hỏi nhất:
– Vớ vẩn.
Vân Diệp hiểu rằng, với vấn đề này, mình cần phải đồng tình tuyệt đối với Lý Nhị, nếu không e rằng sẽ phải lo lắng cho tính mạng.
– Sư phụ ngươi nói thế à?
Xem ra, vấn đề này gây ảnh hưởng rất lớn tới Lý Nhị, đến mức ông muốn tìm Vân Diệp để nhận được sự ủng hộ về mặt lý luận:
– Vi thần xin nói, nhưng bệ hạ đừng trách phạt nhé.
Vân Diệp thầm nghĩ, mấy ngày nay mình phạm thái tuế rồi hay sao ấy, ai cũng muốn đá mình một cái. Chẳng lẽ đá mông lão tử khoái lắm sao? Tiếp theo, để tạo dựng lòng tin cho Lý Nhị, e rằng khó tránh khỏi những lời thô tục, chi bằng nói trước để tránh bị ăn đòn.
Lý Nhị rê chân trên mặt đất, nửa cười nửa không nói:
– Xem tình hình rồi hẵng nói.
Ông ta vẫn không chịu từ bỏ ý định đánh Vân Diệp. Lý Thừa Càn nhìn Vân Diệp đầy sùng bái, bởi lẽ, có thể dùng khẩu khí thương lượng để nói chuyện với phụ thân mình, thì chỉ có vị trước mắt này mà thôi.
– Muốn hỏi nạn châu chấu và thiên tử có quan hệ ra sao, trước tiên phải biết trời là gì?
Vân Diệp nhận thấy con ngươi Lý Nhị co lại rõ rệt. Chuyện này quả thực liên quan tới cái gốc của quyền lực chấp chính của ông ta, bởi ông tự xưng là Thiên tử. Mặc kệ, Vân Diệp vẫn tiếp tục nói:
– Từ khi nhân loại có lịch sử ghi chép tới nay, trong đó đầy rẫy những điều thần tiên quỷ quái. Không riêng gì chúng ta, mà tất cả các nền văn minh trên trái đất đều như vậy. Chúng ta tế bái đủ loại thần linh, đưa ra đủ kiểu cầu nguyện, nhưng tất cả đều không mang lại lợi ích gì. Những kỳ tích xuất hiện cũng chỉ là do con người tạo ra. Ví như khi Tần Thủy Hoàng tế trời ở Vị Thủy có hắc long xuất hiện, Lưu Bang chém rắn trắng trên đường, rồi đến Đông Hán xuất hiện lời quỷ dị như “trời xanh đã chết, trời vàng thay thế”. Bệ hạ trải trăm trận có được thiên hạ, vốn vững như bàn thạch, kiếm trong tay chỉ tới đâu nghiệt tặc tránh đường, thiết kỵ tung hoành vô địch, trong tay bệ hạ nắm giữ thứ sức mạnh vô song nhất thiên hạ. Nhưng rồi lại bị nạn châu chấu nho nhỏ quấy nhiễu làm âu lo, đó là vì sao?
Vân Diệp hơi ngừng lại một chút:
– Gia sư từng nói, trời là gì? Trời là cách gọi chung của sức mạnh. Mỗi một vị thần đều có sức mạnh nghiêng trời lệch đất, đều có tôn nghiêm khiến người khác không dám nhìn thẳng vào. Chẳng lẽ bệ hạ không có sao? Bệ hạ thi hành nhân chính, lòng thiên hạ quy về, giống như sông lớn có nguồn, cây cao có rễ sâu. Dù núi cao hiểm trở, dù cuồng phong bạo vũ thì có gì mà phải sợ? Nắm trong tay sức mạnh, biết dùng sức mạnh ấy, bệ hạ là vô địch! Còn về châu chấu nhiều thì cứ bắt đi. Khi châu chấu còn chưa mọc cánh, thần sẽ phát động toàn quân toàn dân đi bắt, sau đó bán cho thần, giá một đồng năm cân.
Bốp! Đầu Vân Diệp bị ăn một phát long trảo. Lý Nhị tức giận hết sức. Những lời phía trước ông đang nghe đến nhiệt huyết sục sôi, gật đầu liên tục, cảm thấy mỗi câu mỗi từ đi vào tâm khảm. Nếu trời là một thứ sức mạnh, trẫm chính là con của sức mạnh, thì có gì không thể? Tam hoàng ngũ đế đều là thần tiên, trẫm vì sao không thể làm thần tiên đời sau? Đang nghe tới sảng khoái thì đột nhiên nghe thấy giao dịch làm ăn lấy của công làm của riêng, sao mà không giận cho được!
– Đường đường là đệ tử của cao nhân mà nay ngươi thành ra thế này sao? Miệng đầy lời thương nhân, lúc nào cũng vì tiền mà tính toán, một bài hịch văn hay như thế mà lại bị ngươi biến thành ra thế này, sư phụ ngươi dạy ngươi như vậy à?
– Phía trước là lời sư phụ nói, phía sau là điều vi thần nghĩ, chẳng hiểu vì sao nó lại vọt miệng nói ra như thế.
Đầu bị đánh sưng cả lên rồi, làm quan đâu có dễ dàng gì? Bệ hạ muốn làm thiên hạ đệ nhất nhân, thần sẽ cho Bệ hạ biết, nhân dân mới là người có sức mạnh nhất, nhân dân chính là trời của Bệ hạ, sức mạnh của Bệ hạ đến từ nhân dân.
Mặc dù Bệ hạ từng nói "nước có thể đẩy thuyền cũng có thể lật thuyền", nhưng ai biết nhận thức của Bệ hạ bây giờ đã sâu sắc đến tầm cao đó chưa? Nếu chưa, lỡ hạ lệnh chém ta thì ta biết tìm ai kêu oan đây?
– Ngươi không lo mua châu chấu khiến trời cao giáng tội à?
Lý Nhị bình tĩnh lại, cảm thấy khá hứng thú với đề xuất mua châu chấu của Vân Diệp:
– Bệ hạ, vi thần ăn châu chấu không biết bao nhiêu rồi, hiện giờ chẳng phải thăng quan tiến chức ầm ầm, buổi tối ngay cả ác mộng cũng chẳng có đấy sao?
Vừa mới ăn đòn xong, Vân Diệp lại ngứa ngáy chân tay.
– Tiểu Diệp, ngươi ăn châu chấu à?
Lý Thừa Càn ôm cổ, làm động tác muốn nôn:
– Đúng rồi, rang mỡ, kho, cùng lắm thì dùng ngói nướng khô, bỏ chân và cánh đi là ăn ngon lắm.
Nói tới châu chấu, Vân Diệp lại nhớ tới tiệc côn trùng mà mình từng ăn ở Vân Nam. Khi chưa hỏi tên nguyên liệu thì ai cũng ăn ngon lành, vừa hỏi tên một cái, mấy người liền nôn thốc nôn tháo. Vân Diệp hình như có huyết thống dã nhân, cứ một mình ăn nửa đĩa gà trời, ngây ngất trong đó, chẳng qua gà trời chính là châu chấu.
Lý Thừa Càn nhìn cái dáng vẻ ngây dại của Vân Diệp mà rùng mình, nhích thật xa tới tận cửa phòng.
Lý Nhị mạnh mẽ hơn nhi tử nhiều:
– Ngươi mua châu chấu để tự mình ăn à? Vị ra sao?
– Bệ hạ, một mình vi thần thì ăn được bao nhiêu. Phải phát động tất cả mọi người cùng ăn mới đúng là vương đạo. Vị châu chấu như thịt gà, nhưng mịn hơn nhiều, là món ăn ngon hiếm thấy trên đời. Dù sao tháng sáu năm nay cũng sẽ có rất nhiều món này, vi thần sau khi điều chế tỉ mỉ, sẽ mời Bệ hạ và Thái tử nếm thử.
– Ọe.
Lý Thừa Càn chạy mất rồi, hắn không chịu nổi đoạn đối thoại kỳ lạ này.
Lý Nhị long nhan hớn hở, cười sang sảng:
– Trẫm đợi ngươi làm món ăn châu chấu. Nếu như ngươi biến thiên tai trời giáng thành món ăn trời ban, những lời lẽ về thiên phạt sẽ thành trò cười. Trẫm đợi những ngày đó.
– Vậy bệ hạ chấp nhận đem châu chấu quân dân bắt được bán cho vi thần một đồng năm cân chứ?
Vân Diệp thừa cơ thúc giục, cơ hội phát tài sao có thể bỏ qua.
– Chà, đúng rồi, ngươi muốn dùng châu chấu để phát tài chứ gì? Nào, nói với trẫm, để trẫm tính toán giúp ngươi.
Lý Nhị lập tức biến thành một vị đại thúc tốt bụng giúp cô bé quàng khăn đỏ, chỉ là không tài nào che giấu được cái đuôi sói đang phe phẩy đằng sau.
– Bệ hạ không biết đó thôi, chỉ cần dùng nước sôi luộc châu chấu, đem phơi khô, sau đó nghiền thành bột thì nó là chất bổ sung đạm (protein) tốt nhất. Đạm là một loại chất dinh dưỡng quý giá, tương tự như trong trứng gà. Nó có thể dùng làm thuốc, uống thường xuyên có thể phòng ngừa bệnh tật, trị hen suyễn. Trẻ con nếu dùng bột châu chấu và bột lúa mạch sẽ trị được bệnh động kinh, co giật và chứng khóc đêm. Quan trọng nhất là nó còn trị được bệnh quáng gà.
Lý Nhị nhìn Vân Diệp không chớp, cứ như nhìn quái vật, hồi lâu mới tỉnh lại hỏi:
– Quáng gà là gì?
– Chính là bệnh khiến đại bộ phận bách tính trong triều ta vào buổi tối nhìn không rõ đường, nguyên nhân là do ăn thiếu thịt. Nếu như dùng bột châu chấu thường xuyên, sẽ cải thiện thể chất.
Vân Diệp thao thao bất tuyệt một tràng, làm cho Lý Nhị lại lần nữa hoa mày chóng mặt:
– Ngươi định bán bột châu chấu ra sao? Bách tính không chấp nhận đâu.
Mãi đến lúc này, Lý Nhị mới tìm ra được nhược điểm trong kế hoạch thương nghiệp của Vân Diệp. Nói tới chuyện đại sự quốc gia, một trăm tên Vân Diệp cũng không phải là đối thủ của Lý Nhị; nhưng nói tới kiếm tiền, một trăm Lý Nhị cũng không bằng Vân Diệp.
Trong giới ca sĩ, ta hát kịch giỏi nhất; trong giới kịch, ta hát tốt nhất. Tóm lại, ta luôn là số một. Chiêu này dùng để đối phó với Lý Nhị thì lúc nào cũng hiệu nghiệm!
– Vì tiêu diệt nạn châu chấu, hẳn bệ hạ không ngại đi đầu dùng bột châu chấu...
Vân Diệp còn chưa nói hết câu, Lý Nhị đã tiếp lời:
– Nếu như trẫm đã dùng, vậy bách quan có thể không dùng sao? Bách quan dùng rồi, các gia đình quyền quý khó có thể không dùng? Mà các gia đình quyền quý đã dùng, vậy bách tính...
Lý Nhị nói câu này với vẻ mặt đờ đẫn, chẳng chút biểu cảm nào:
– Bệ hạ nói quá hay, đúng là như thế, nhưng chưa hết. Kế hoạch thương nghiệp này phải đem tất cả rủi ro giảm xuống mức thấp nhất, cho nên thần quen Tôn Mạc Tư, Tôn tiên sinh nói châu chấu là thứ tốt...
Trong phòng rất lâu không có động tĩnh gì. Lý Thừa Càn nhìn trộm qua khe cửa, chỉ thấy phụ hoàng mặt mày xám ngoét, ngón tay chỉ vào Vân Diệp, bi phẫn kêu lớn:
– Đáng thương cho con dân Đại Đường của ta!
Từng câu chữ trong đoạn truyện này đã được truyen.free chăm chút tỉ mỉ để gửi đến bạn đọc.