(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 85:
Lý Nhị nằm trên giường mềm rên rỉ đau đớn, Trường Tôn hoàng hậu sốt ruột đi đi lại lại bên cạnh. Ngự y râu trắng bắt mạch cho Lý Nhị, trầm ngâm mãi vẫn không tìm ra bệnh. Tức giận, hoàng hậu phất tay ra hiệu đuổi lui ngự y, rồi ngồi xuống day huyệt thái dương cho Lý Nhị.
– Trẫm định ăn châu chấu, Quan Âm Tỷ thấy sao?
Hoàng hậu ngạc nhiên hỏi Lý Nhị: – Sao Bệ hạ lại ăn thứ bẩn thỉu đó?
Trường Tôn hoàng hậu có chút ngần ngừ.
Lý Nhị vội vã bật dậy, giày cũng không đi cứ thế đi đi lại lại. Trường Tôn hoàng hậu cầm giày đuổi theo sau, vất vả lắm mới xỏ giày giúp Hoàng đế, thấy Lý Nhị cười khổ nhìn mình: – Quan Âm Tỷ, e rằng trẫm không tránh được chuyện ăn châu chấu này rồi, mong rằng Vân Diệp có thể làm món châu chấu ngon một chút.
– Là Vân Diệp xúi Bệ hạ ăn châu chấu ư? Y đáng chết!
Trường Tôn hoàng hậu đùng đùng nổi giận, quả không hổ danh là chủ lục cung, đám nội thị, cung nữ trong điện đến thở mạnh cũng chẳng dám.
Lý Nhị đuổi hết cung nữ, thái giám đi, kéo tay hoàng hậu nói: – Nàng hiểu nhầm rồi, trên đời này chuyện mà trẫm không muốn thì không một ai ép được, nàng còn không hiểu trẫm sao?
– Cho nên thiếp thân mới lấy làm lạ, Bệ hạ tới Vân phủ có một chuyến, sao trở về đã than đau đầu?
– Ài, đau đầu chứ, nàng mà nghe trẫm nói hết cũng đau đầu cho xem. Tên tiểu tử đó đúng là một tai họa, bảo trẫm ăn châu chấu giúp y kiếm tiếng tăm, còn y thì kiếm được cả đống tiền. Vậy mà trẫm chẳng những không giận, lại còn thấy hào hứng.
Lý Nhị nói tới chuyện này lại càng trở nên hào hứng.
Trường Tôn hoàng hậu thì hoàn toàn bối rối.
– Nạn châu chấu tháng sáu đã không thể tránh khỏi. Ti Thiên Giám nói mùa đông năm nay không lạnh, chỉ có hai đợt tuyết, tuyết không diệt được trứng châu chấu trong đất. Lập xuân trời ấm sẽ có vô số châu chấu nở ra. Lời của sư phụ Vân Diệp đáng tin. Trẫm không sợ nạn châu chấu, trẫm chỉ sợ có kẻ mượn cớ nạn châu chấu để công kích trẫm. Kẻ khác có thể không dám, nhưng vẫn có kẻ sẽ làm thế. Nàng biết mà, trẫm vừa mới tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng kia, không muốn quay lại nữa. Vốn đã chuẩn bị chém giết một trận rồi, tiện đường ghé Vân phủ hỏi ý kiến vị thế ngoại cao nhân kia xem sao, không ngờ lại có được đáp án đến nằm mơ trẫm cũng không nghĩ tới: Ăn châu chấu!
Lý Nhị vỗ tay cười hớn hở, nhìn hoàng hậu càng đờ đẫn, ông ta càng thêm đắc ý:
– Vân Diệp nói châu chấu ăn rất ngon, còn muốn trẫm phát động quân dân, bách tính đi bắt châu chấu, sau đó bán cho y với giá một đồng năm cân. Cuối cùng trẫm khó khăn lắm mới khiến tiểu tử này động lòng mà điều chỉnh giá thành một đồng ba cân.
Lý Nhị rất tự đắc về đầu óc kinh doanh của mình:
– Bệ hạ, một mình y làm sao ăn hết nổi nhiều châu chấu như thế?
– Tất nhiên rồi, tên tiểu tử đó muốn sấy khô châu chấu, nghiền thành bột, biến thành dược liệu quý. Trẫm đặc biệt đi hỏi Tôn Tư Mạc, Tôn đạo trưởng nói bột châu chấu đúng là thứ thuốc tốt. À phải, nàng vẫn bị hen suyễn phải không? Thế thì đúng bệnh đúng thuốc rồi! Bệnh của trẫm cũng cần nó chữa trị.
– Thiếp thân cũng phải ăn châu chấu á?
Sắc mặt hoàng hậu khó coi.
– Ha ha ha, có thể biến tai họa trời giáng thành thức ăn trời ban thì trẫm ăn châu chấu cũng có sao đâu? Không cần dùng đao binh mà đã biến nguy cơ lớn nhất của trẫm thành trò đùa thì có gì không thể? Để Vân Diệp kiếm ít tiền thì có sao? Bộ mặt của đám vọng tộc Sơn Đông khi nạn châu chấu tới sẽ thú vị thế nào, giờ trẫm không đợi nổi nữa rồi, ha ha ha…
Trường Tôn hoàng hậu nghe hết ngọn nguồn cũng vỡ òa vui mừng.
Vân Diệp rất bực mình, lão đại Ti Nông Tự là Hoàng Phủ Vô Dật tới nhà lì lợm không chịu đi. Lão già này luôn mồm nói là đến bái phỏng vị Lam Điền hầu trẻ tuổi tuấn tú mới được tấn phong, nhưng gặp mặt nhau đã hai canh giờ, uống trà đến nỗi phải đi vệ sinh ba lần mà lão già này vẫn chưa hề có ý định rời đi.
Trời đã dần tối, không còn cách nào khác đành giữ lão già này ở lại ăn cơm. Ai ngờ lão già ăn xong lại bật khóc rống lên, cứ nói hôm nay ông ta được ăn ngon, nhưng dân chúng thiên hạ ngày ba bữa còn chẳng đủ no, làm ông ta đau lòng khôn xiết. Ông ta giữ chức mà không làm được việc gì, thà đập đầu mà chết đi còn hơn.
Ông muốn chết thì ra ngoài cửa mà chết, đừng có túm lấy tay ta, đập lên người ta, chết kiểu quái gì được! Có giỏi thì ông đi đâm đầu vào con sư tử đá bên ngoài kia kìa, đảm bảo đâm cái chết ngay. Vân Diệp lòng thầm mong lão già mau đi chết quách cho rồi, miệng thì vẫn cố sức an ủi.
Đều là do những mối lợi lộc đã gây họa. Lão Trình, Lão Ngưu đã đại náo Tương Tác Giám, nói cả Tương Tác Giám chẳng đáng một xu. Tương Tác Giám còn không dám cãi lại, vì người ta nắm trong tay chứng cứ. Đại Tượng (bậc thầy thủ công, quan đứng đầu) của Tương Tác Giám chỉ cần nhìn bản vẽ một cái là ngoan ngoãn cúi đầu nhận lỗi.
Lão Trình, Lão Ngưu được đà, phô trương uy phong cả ngày ở Tương Tác Giám, cuối cùng được Đại Tượng kính cẩn vái lạy mới thỏa mãn đi về.
Ti Nông Tự cũng nghe phong thanh, biết có nông cụ khéo léo ra đời thì tất nhiên không thể ngồi yên. Hoàng Phủ Vô Dật nghe ngóng được đó là bản vẽ của Vân Diệp, lại không thể há miệng ra xin, dẫu sao đó là tài nghệ độc nhất vô nhị của người ta. Xin xỏ thì không được, chỉ có cách khiến y tự nguyện hiến ra, mới thể hiện được tấm lòng hướng về Ti Nông Tự.
Ban ngành chính phủ thích thể diện vậy mà! Lão già thà mặt dày giả điên giả dại trước mặt tiểu bối chứ không chịu cúi cái đầu cao quý của quan phủ xuống.
Hết thuốc chữa rồi, Vân Diệp bái phục. Dù sao y cũng chẳng phải đối thủ của hạng quan liêu, nền giáo dục y tiếp nhận từ nhỏ không có đối sách nào cho loại tình huống này.
– Mời lão đại nhân an tọa, vãn bối vừa mới nhớ ra trong nhà còn có một bản vẽ máy thời Hán, giờ lấy cho lão đại nhân xem.
– Lão phu sẽ đi cùng hầu gia, để còn chiêm ngưỡng và bình phẩm tuyệt tác của hầu gia chứ.
Nghe thấy Vân Diệp đồng ý tặng bản vẽ, lão già lập tức ngừng bi thương, theo Vân Diệp tới thư phòng. Sau khi khen bừa mấy bức tranh trên tường một hồi, lão già cúi đầu nghiên cứu tỉ mỉ bản vẽ Vân Diệp đưa. Chẳng biết là xem có hiểu không, chắc là không, vì bản vẽ của Vân Diệp thợ bình thường thì không thể nào hiểu được. Dù sao đó là bản vẽ 3D của đời sau, muốn hiểu phải có kiến thức toán học cơ bản. Lão già cả đời đọc thơ viết văn mà hiểu nổi thì mới là chuyện lạ.
Xắn ống tay áo lên, lão già tinh thần phấn chấn, nói rằng nếu Vân Hầu hiến bảo vật gia truyền lên thì Ti Nông Tự ắt sẽ có tạ lễ. Vừa rồi uống một chút rượu Vân phủ nấu, không thể lợi dụng chức quyền để mưu lợi riêng, nên "rộng rãi" thưởng Vân gia 15 quan, đó là mức thưởng cao nhất mà triều đình dành cho công tượng.
Lão già ợ một tiếng no nê, cho bản vẽ vào túi, nách còn cắp thêm hai vò rượu của Vân phủ, lảo đảo bỏ đi.
Vân Diệp được lão nãi nãi dùng tay vuốt ngực mãi mới thở lại được, bà không dám để tôn tử giận đến tổn hại thân thể. Một lúc lâu sau Vân Diệp mới cùng lão nãi nãi dìu nhau về lại phòng khách, trong phòng hơi rượu vẫn chưa tan hết, thức ăn thừa cũng chẳng buồn dọn dẹp. Vân Diệp bới một miếng gan lợn còn sót lại cho vào miệng nhai. Vừa nhai, vừa nhai đột nhiên ném đũa ra thật xa, hỏi:
– Nãi nãi, Vân gia ta có thiếu 15 quan tiền không?
– Không thiếu, không thiếu, cháu cứ bảo lão già khốn kiếp đó biến đi, mau uống ngụm nước cho nguôi giận.
Lão nãi nãi thuận nói theo ý tôn tử.
Uống ngụm nước lớn, tổ tôn hai người ngồi đối diện nhìn nhau rất lâu.
Lão nãi nãi thúc Vân Diệp đi ngủ, Vân Diệp đứng dậy uống ngụm nước nữa, nói với nãi nãi: – Vẫn còn giận…
Bản văn này thuộc sở hữu trí tuệ của truyen.free, được trau chuốt tỉ mỉ để bạn đọc có trải nghiệm tốt nhất.