Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 845:

Đợi khi Vân Diệp tỉnh lại mới nhận ra mắt Tiểu Linh Đang đã ầng ậng nước. Cúi đầu nhìn xuống, y phát hiện bầu ngực trắng ngần của nàng bị mình bóp toàn dấu tay đỏ rực, chẳng mấy chốc đã tím bầm thành từng mảng.

Rụt vội tay lại, y ôm ghì Tiểu Linh Đang vào lòng:

– Sau này khi ta đang suy tư, nàng đừng tới gần. Nàng sẽ bị thương đó, lúc đó ta không kiểm soát được bản thân, tỉnh lại sẽ đau lòng lắm. Đừng làm chuyện ngốc nghếch.

– Thiếp chỉ muốn phu quân dễ chịu hơn một chút.

Tiểu Linh Đang lý nhí, giọt nước mắt long lanh lăn dài trên má, như chuỗi trân châu:

– Chỉ cần chàng dễ chịu, thiếp đau đớn một chút cũng không sao. Thiếp là đồ ngốc, không biết cởi bỏ tâm kết cho chàng như Tân Nguyệt tỷ tỷ và công chúa, chỉ biết dùng cách ngốc nghếch này. Phu quân đừng giận nhé? Thiếp sợ chàng giận lắm, chàng nổi giận rất đáng sợ. Chúng ta hãy sống thật vui vẻ. Trong thành chết rất nhiều người, tuy toàn là thủy tặc, nhưng thiếp vẫn sợ khi vào thành, cứ có cảm giác như có ma quỷ đang chạm vào mình. Tướng công, chúng ta về Trường An được không?

Vân Diệp nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt trên má nàng:

– Không về cũng không được. Na Mộ Nhật và nha đầu bị người ta ức hiếp, một tên Thổ Phồn muốn nữ nhi của ta làm con dâu. Ta hận không thể lập tức bay về Trường An, xé xác tên khốn kiếp ấy. Huống hồ ta còn bắt được một người, cần giao cho bệ hạ xử trí. Hai chuyện này quan trọng hơn xây tân thành nhiều.

Nghe thấy Na Mộ Nhật bị người ta ức hiếp, Tiểu Linh Đang không khóc nữa. Đều là người nhà, đương nhiên nàng tức giận. Nàng từng bị người ta ức hiếp, cái cảm giác bơ vơ không nơi nương tựa đó khiến Tiểu Linh Đang khóc đến tỉnh giấc không biết bao lần. Chỉ khi nhìn trượng phu nằm bên cạnh, nàng mới yên tâm. Ôm trượng phu và thiếp đi vào giấc ngủ, lần này trong mơ toàn là chuyện vui.

Na Mộ Nhật nhất định rất cần phu quân giúp, Tiểu Linh Đang nắm chặt tay Vân Diệp nói:

– Chúng ta về giúp Na Mộ Nhật tỷ tỷ đánh gãy chân kẻ xấu.

Đó là sự trừng phạt ác độc nhất mà Tiểu Linh Đang có thể nghĩ ra. Vân Diệp bật cười, vỗ nắm đấm của nàng, nói dứt khoát:

– Đúng, chúng ta về đánh gãy chân chó của hắn.

Nói xong, y bế Tiểu Linh Đang vào khoang thuyền, đặt nàng lên giường, cười nói:

– Nàng nghỉ ngơi một chút. Chiều ta gói sủi cảo cho nàng, là sủi cảo ba nhân nàng thích nhất.

Hôn lên trán Tiểu Linh Đang một cái rồi ra ngoài. Y lắc đầu, phu thê lâu thế rồi, hôn một cái nàng vẫn đỏ mặt, thật đúng là...

Khi mặt tr���i ngả về phía tây thì Hàn Triệt tỉnh lại. Thuốc không còn tác dụng mạnh với hắn nữa, nhưng toàn thân vẫn bủn rủn yếu ớt. Ngồi dậy, hắn phát hiện những sợi dây trói đã được cởi bỏ. Hắn đang mặc một bộ y phục kỳ quái nhưng dễ chịu. Từ sàn thuyền dưới có tiếng động vọng lên. Tình trạng cơ thể không cho phép bỏ trốn, hắn đành gác lại ý định đó, đẩy cửa ra. Hắn thấy Vân Diệp đang bận rộn, đeo tạp dề, hai tay dính đầy bột, đang nhào một khối bột lớn. Chỉ nhìn động tác của y cũng đủ biết đây là việc y thường làm.

Vân Diệp quay đầu lại cười nói:

– Ở đó có ghế, ngồi một chút đi. Ngủ bảy tám ngày, người chắc hẳn rất yếu. Ta nhào xong bột sẽ gói sủi cảo, lúc đó ăn nhiều vào nhé.

Hàn Triệt không hề lấy làm lạ chuyện Vân Diệp đối đãi với mình như vậy. Hắn gật đầu ngồi xuống ghế, chỉ vào bộ y phục trên người hỏi:

– Đây là y phục của ai?

– Áo ngủ của ta, chỉ có hai bộ. Thấy ngươi không có áo ngủ đành dùng tạm. Của người khác đoán chừng ngươi không mặc.

Hàn Triệt lúc này mới yên tâm. Đây rõ ràng là bộ y phục đã có người mặc. Nếu là của người khác, e rằng mình sẽ nôn ọe mất. Nhưng là của Vân Diệp thì không thành vấn đề. Hắn cúi đầu ngửi, phát hiện có mùi hương thơm mát, nhưng không rõ là mùi gì.

Hàn Triệt thấy Vân Diệp làm bếp vô cùng dễ dàng. Nhào bột, lấy một cái bát bên trong nhân đã được vo thành từng viên. Động tác thuần thục đẹp mắt. Chẳng lẽ nấu nướng lại là một chuyện thú vị đến vậy sao?

– Không có chuyện gì thì đừng ngửi áo ngủ của ta, trông buồn nôn. Ta cho ngươi mượn y phục là để mặc chứ không phải để tơ tưởng những điều kỳ quái. Ngồi khểnh chờ ăn đã là quá lắm rồi, còn làm chuyện buồn nôn ấy, ta sẽ nhốt ngươi chung chỗ với đám thủy tặc đấy.

Hàn Triệt mặt tái đi, ho khan mấy tiếng rồi nói:

– Ta cũng ghét nam nhân. Nếu chẳng phải không có y phục mặc, ta thà chết chứ không mặc đồ của người khác. Y phục của ngươi còn tạm chấp nhận được. Phải rồi, vì sao ngươi thích làm cơm? Đây chẳng phải là việc của hạ nhân sao?

– Ngươi hiểu cái rắm ấy. Đây là một loại tình thú, giống như có người thích ủ rượu, người thích pha trà, còn ta thì thích làm cơm. Trước kia cơm của sư phụ và ta đều do ta làm. Mười tuổi ta đã nấu cơm, khi ấy cuộc sống tuy có khổ, nhưng chẳng phải lo nghĩ gì nhiều. Đâu như bây giờ, luôn có tên vương bát đản như ngươi mang xác đến, khiến ta phải lao tâm lao lực.

Hàn Triệt nghe Vân Diệp nhắc tới tiền bối thì ngồi thẳng dậy để tỏ ý tôn kính. Hắn nghĩ một lúc rồi thắc mắc:

– Ngươi nói ngươi không thích đứng trên triều đình hô phong hoán vũ?

– Ta hô phong hoán vũ chẳng phải vì ngươi ép sao. Ta bị người ta ép buộc mới làm việc này, ai ngờ lại làm lớn chuyện đến thế. Nếu không phải do ngươi làm loạn, cùng lắm thì ta sắp xếp xong mọi thứ rồi về Ngọc Sơn sống thanh nhàn, ai rảnh đi trêu đám ngốc khắp thế gian.

Vân Diệp vừa nói vừa gói sủi cảo. Vỏ bánh chỉ cần nhúm một cái là thành hình. Trên chiếc chiếu cói, một hàng sủi cảo đã được bày dài. Nói đến đây, y nhón chân nhìn vào trong phòng: Tiểu Linh Đang sao còn chưa ra?

Ném mấy tép tỏi cho Hàn Triệt để hắn bóc hộ. Nhìn h���n tay chân lóng ngóng, y thở dài:

– Kỹ năng sống của ngươi quá kém. Con người sống trên đời vươn tay có áo, há miệng có miếng ăn thì thật vô nghĩa. Chúng ta tới thế gian này, nên trải qua tất cả. Dù thế gian chỉ còn lại một mình, cũng phải sống cho tốt. Con người là linh trưởng của vạn vật, thế giới này là của chính chúng ta. Tận dụng những điều kiện mình có để sống tốt hơn, thì làm người mới thật sự có ý nghĩa.

Hàn Triệt cuối cùng cũng bóc tỏi xong, bỏ vào bát. Hắn ngửi tay mình, liền đến chậu nước bên cạnh rửa tay, chẳng buồn dùng khăn vải có sẵn, chỉ vẩy vẩy tay. Rồi hắn đứng sau lưng Vân Diệp xem y gói sủi cảo.

– Rất nhiều người băm nát thịt. Ta nói cho ngươi một bí mật: cắt thành miếng nhỏ ăn mới ngon. Người thường ta chẳng bao giờ nói cho đâu.

Hàn Triệt thở dài:

– Ta có thể hình dung ra trước kia ngươi sống thoải mái, an nhàn đến thế nào. Không giống ta, từ khi sinh ra đã chẳng được yên ổn. Cho ngươi biết một việc, hàm nô thực ra là huynh đệ của ta, thân huynh đệ.

– Nhìn ra rồi. Ta phát hiện khi sai người thu xác chúng, dù thể hình tuy khác nhau quá lớn, nhưng đường nét rất tương đồng. Mấy nghìn năm nay các ngươi thông hôn với nhau, huyết mạch tuy càng ngày càng pha loãng, nhưng tỉ lệ sinh ra những kẻ ngốc cực lớn. Từ chuyện các ngươi dạy hàm nô thành dũng sĩ vô địch có thể thấy những kẻ như hàm nô tuyệt đối không ít.

– Nhưng ngươi vẫn giết chúng.

Hàn Triệt có chút thương cảm. Tình cảm của hắn với hàm nô rất phức tạp, có thương xót, có thống hận. Tác dụng duy nhất của hàm nô có lẽ là để hắn biết mình may mắn đến nhường nào.

– Hàm nô quá nguy hiểm. Hắn không bị trí tuệ khống chế mà chỉ bị tình cảm chi phối. Nếu không trừ bỏ, chúng sẽ là mối uy hiếp với bọn ta. Ta chưa bao giờ mạo hiểm. Những nhân tố bất ổn định cần phải bị loại bỏ. Hàn Triệt, chẳng lẽ ngươi thấy tàn nhẫn sao? Cái chết với chúng mới là sự giải thoát cuối cùng.

– Ta biết một số cách huấn luyện hàm nô. Không có cách nào có thể gọi là nhân đạo. Không có trí tuệ, chỉ có thể huấn luyện dựa vào bản năng, khiến chiến đấu trở thành một thứ bản năng như hơi thở. Quá trình ấy hung tàn, khốc liệt đến mức nào, chẳng cần ta phải nói chứ. Mỗi năm đều phải cường hóa loại bản năng này. Mặc dù ta không biết các ngươi dùng cách gì, nhưng ta biết cách đó chỉ thích hợp dùng cho dã thú, các ngươi lại huấn luyện huynh đệ mình như dã thú. Hàn Triệt, ngươi không thấy đau lòng à?

– Võ lực càng cao chứng tỏ huấn luyện càng tàn nhẫn. Võ lực của chúng sinh ra từ đau đớn. Cuối cùng chẳng phải cũng sẽ bị hủy diệt hay sao? Hàn Triệt, thời gian hủy diệt của hai tên hàm nô còn bao lâu nữa?

Hàn Triệt hỏi ngược lại:

– Ngươi giấu chúng ở đâu?

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, mọi quyền đã được bảo hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free