(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 854:
Hai người làm việc tất nhiên nhanh hơn nhiều so với một người. Khi khoắng sạch rương, Hoàng Thử định đi thì thấy Cẩu Tử nháy mắt. Một cái đầu lâu thò ra từ trong hang, Cẩu Tử cầm lấy bỏ vào rương, rồi sắp xếp xương cốt thành hình người hoàn chỉnh, sau đó đặt một con chuột cực lớn vào hộp sọ. Xong xuôi, hắn mới đóng rương lại. Cả năm cái rương đều được xử lý tương t���. Hoàng Thử xóa dấu chân. Cẩu Tử cầm hai mảnh xương chân in dấu dưới đất, rồi bỏ vào túi. Đó là mô hình của Tôn Tư Mạc, dùng xong phải hoàn trả, nếu không sẽ bị Lão đạo đánh chết.
Khi chui vào hang, Cẩu Tử nổi hứng nghịch ngợm, lấy một miếng bạch ngọc đặt vào tay một bộ xương khô, rồi bảo Hoàng Thử điều chỉnh để bàn tay cầm bạch ngọc vừa vặn lộ ra ngoài cửa hang.
Khi mặt trời đứng bóng, năm cỗ xe ngựa chạy trên quan đạo mà không để lại dấu vết gì, nhanh chóng tiến vào Tần Lĩnh, rồi từ đó biến mất khỏi tầm mắt người đời.
Hai cái ống da trâu vẫn đang đổ nước vào lăng mộ. Đợi đến khi mặt trời sắp xuống núi, đám lão binh nhanh chóng rút các thanh tre khỏi ống da, gấp gọn lại, rồi đặt vào chiếc xe ngựa cũ kỹ.
Một cây hương lớn được buộc vào sợi dây thừng. Chỉ cần hương cháy đến sợi dây thừng đã thấm dầu, khi sợi dây cháy hết, tảng đá lớn sẽ rơi xuống đập gãy hai cây cột đá cuối cùng. Chỉ cần một đoạn nhỏ sụp đổ sẽ dẫn tới phản ứng dây chuyền. Tất cả đều do gia thần Công Thâu Phổ tính toán, có thể nói là không có bất kỳ sai sót nào.
Hoàn tất mọi việc, họ rút lui.
Tiểu Thất nhà họ Lưu vội vàng dùng đàn dê của mình để trêu chọc Nhị Cẩu nhà họ Hoàng. Tức tối, cậu ném một cục đá vào con dê đầu đàn phía trước, thúc nó chạy nhanh hơn. Nhị Cẩu chăn ba con trâu nhà mình, có thể cưỡi trên lưng trâu mà không cần đi bộ. Thấy Nhị Cẩu sắp xuống dốc, Tiểu Thất mừng rỡ phát hiện đàn trâu của Nhị Cẩu không còn nghe lời nữa, chúng men theo suối nhỏ rồi quay đầu trở về, bất kể Nhị Cẩu quát tháo thế nào cũng không chịu nghe.
Chỉ cần thấy Nhị Cẩu bực mình là Tiểu Thất lại vui vẻ, cười khanh khách đi ngang qua Nhị Cẩu. Nhưng chưa cười được bao lâu thì cậu cũng phát hiện đàn dê nhà mình cũng không nghe lời nữa. Con dê đầu đàn ngửi ngửi mặt đất rồi quay đầu đi theo đàn trâu của Nhị Cẩu, dê đầu đàn đi đâu, cả đàn dê theo đó. Tiểu Thất chạy tới túm sừng dê muốn quay đầu nó lại, nhưng con dê thường ngày rất nghe lời bỗng nằm vật ra đất. Nhị Cẩu vừa rồi còn tức giận, giờ thì hết rồi, vì đâu chỉ mỗi mình cậu ta xui xẻo.
Cả hai không vui vẻ được nữa, bởi vì khu đất trước mắt thường bị ma ám. Bất kể hai đứa mục đồng có thúc giục đàn gia súc thế nào, chúng cũng không chịu đi. Hai đứa bé sợ lắm, nhưng không dám bỏ lại gia súc, vì đây là mạng sống của gia đình mình. Không có chúng thì cũng đừng mong sống mà quay về.
Khi hai đứa bé còn đang sợ hãi thì nghe thấy từ đằng xa doanh trại của người Thổ Phồn đang nhốn nháo. Đứng trên dốc nhìn xuống, chúng chỉ thấy người Thổ Phồn cầm đao chém lung tung, còn có kẻ quỳ rạp xuống đất vái lạy. Hai đứa bé càng sợ hãi hơn, rõ ràng là đã trúng tà rồi. Tiểu Thất cuống cuồng kéo sừng dê, Nhị Cẩu lôi trâu về, nhưng cả trâu và dê đều không chịu nghe lời. Thấy người Thổ Phồn cứ la hét inh ỏi, Tiểu Thất nổi giận cầm một hòn đá ném vào doanh trại người Thổ Phồn, biết rằng không thể ném tới nhưng chẳng qua là để phát tiết một chút thôi.
Nào ngờ, một loạt tiếng động rung chuyển trời đất vang dội. Hai đứa bé sợ hãi ngồi thụp xuống đất, chỉ thấy doanh trại người Thổ Phồn đã biến mất hơn một nửa, và mặt đất xuất hiện một cái hố rất sâu.
– Tiểu Thất, ngươi ném chết người Thổ Phồn rồi.
Nhị Cẩu ngồi hồi lâu mới ngây ngốc nói được một câu:
– Không phải ta! Không phải ta!
Tiểu Thất sợ hãi mếu máo:
– Cẩu ca, không phải ta.
– Ta nhìn thấy ngươi ném đá.
Nhị Cẩu sùng bái nhìn Tiểu Thất, thầm nghĩ: Ném một cục đá mà chết bao nhiêu người, thật quá lợi hại! Về phải hỏi cho rõ mới được.
May là lúc này trâu dê đã bình thường trở lại. Thấy trời đã tối, chúng chẳng cần ai phải thúc giục cũng tự động quay đầu về nhà, hai đứa bé run rẩy bám theo sau.
– Tiểu Thất, ngươi yên tâm, chuyện này ta sẽ không kể cho bất kỳ ai biết đâu. Chúng ta mau về nhà, nếu quan sai hỏi tới, có bị đánh chết cũng không được nói ra, hiểu chưa?
Nhị Cẩu lớn tuổi hơn không ngừng căn dặn:
– Đánh chết ta cũng không nói.
Tiểu Thất vừa khóc vừa gật đầu đáp lời, cả hai xua đàn gia súc đi thật nhanh. Chẳng bao lâu sau, phía sau lưng chúng chỉ còn lại một bãi cỏ bị dẫm nát be bét.
Cẩu Tử ngồi trên cành cây nhìn thấy vô số người bắt đầu lùng sục khắp nơi. Hắn tung mình qua một cành cây khác, chẳng mấy chốc đã đến bên quan đạo, nhảy lên lưng ngựa buộc bên đường, giật dây cương rồi phi thẳng tới Trình gia.
Vân Diệp, Lão Ngưu cùng cha con lão Trình uống rượu suốt cả đêm, tới sáng mới say khướt mà nằm xuống. Ai ngờ vừa mới chợp mắt được một lúc thì Đoàn Hồng đã xuất hiện bên giường, không nói một lời, đưa hai ngón tay đặt lên mạch cổ Vân Diệp. Hắn phát hiện Vân Diệp say thật rồi, sắc mặt vô cùng cổ quái. Lại nắm tay Vân Diệp kiểm tra một lần nữa, không sai, quả đúng là đã say mèm, bị hắn đụng chạm tay chân cũng chẳng có tri giác gì.
Thấy Tân Nguyệt ở bên cạnh với sắc mặt phẫn nộ, Đoàn Hồng vội vàng xin lỗi:
– Phu nhân, đây là mệnh lệnh của bệ hạ, muốn nô tài phải làm rõ xem ngài ấy đã ở đâu ngày hôm qua. Nô tài không dám lơ là.
Tân Nguyệt còn chưa nói đã nghe thấy giọng Lão Trình truyền tới:
– Cả ngày hôm qua Tiểu Diệp làm khách ở nhà lão phu, buổi tối cùng bọn ta uống rượu suốt đêm, giờ mới đang ngủ. Có chuyện gì sao?
Đoàn Hồng thi lễ:
– Công gia đến điện Vạn Dân sẽ rõ. Nếu cả ngày hôm qua Vân hầu làm khách ở Trình phủ, vậy thì không có chuyện gì rồi. Bệ hạ nghiêm lệnh không được tiết lộ việc này, xin công gia thứ lỗi.
Lão Trình tức thì vui vẻ cười lớn:
– Thế thì tốt. Tên tiểu tử này cả ngày ở đây, ăn cơm uống rượu, chẳng những y mà còn cả nhà y nữa. Sao? Lúc này ta còn phải tới điện Vạn Dân sao? Có thể xin nghỉ hộ ta không, nói Lão Trình bị bệnh rồi, tiện thể nói Lão Ngưu, Tiểu Diệp cũng đều bị bệnh.
– Công gia, lúc này không tiện xin nghỉ. Ngài, Ngưu công và cả Vân hầu cứ lên điện Vạn Dân một chuyến đi. Bệ hạ ra lệnh, bất kể Vân hầu đang làm gì cũng phải lập tức nhập cung.
Tân Nguyệt đang cho trượng phu uống canh giải rượu thì Trình Xử Mặc, người sáng sớm vào cung trực, đã quay về. Anh ta lo lắng nhìn Vân Diệp, nói nhỏ với phụ thân và Lão Ngưu:
– Giờ Dậu hôm qua, trong doanh trại sứ đoàn Thổ Phồn xuất hiện “ngũ quỷ chuyển đồ”, tiền bạc mất hết. Tiếp đó, mặt đất sụp xuống, tổng cộng có không ít hơn ba trăm người thiệt mạng, tất cả đều bị chôn sống. Đại tướng Thổ Phồn yêu cầu truy tìm hung thủ, nếu không sẽ dẫn đại quân đến hỏi tội.
Lão Trình và Lão Ngưu nhìn nhau. Chuyện người Thổ Phồn đòi hỏi tội có thể coi như đánh rắm, bởi các võ tướng khắp Đại Đường đang rảnh rỗi đến phát cuồng, có được cơ hội đánh nhau là không dễ, bất kể là đánh với ai cũng được. Chính vì thế mới có vụ thảm sát ở đất Thục chỉ vì một cuộc nổi loạn bé tí tẹo.
Còn về chuyện trời nứt đất sụt thì sao lại tìm Vân Diệp? Thằng bé này cả ngày hôm qua ở đây uống rượu chẳng đi đâu cả, bệ hạ đã suy nghĩ quá nhiều rồi.
Vân Diệp uống nửa bát canh giải rượu mới tỉnh lại, nôn ồng ộc một hồi mới thấy dễ chịu hơn một chút. Anh được Tân Nguyệt mặc quan phục rồi đưa lên xe, nàng cũng đi theo để hầu hạ.
Dọc đường, cứ đi được vài bước là Vân Diệp lại quỳ xuống đuôi xe ngựa mà nôn. Bất kể Tân Nguyệt cho ăn uống gì cũng nôn sạch. Có điều, Vân Diệp càng nôn thê thảm thì Đoàn Hồng càng vui sướng, thầm nghĩ: Say thật rồi! Chỉ cần không dính líu vào chuyện này là may mắn lắm rồi, giờ khó chịu một chút có đáng là gì.
Khi Vân Diệp với chân lảo đảo, mặt mày vàng vọt được thị vệ dìu vào điện Vạn Dân, Lý Nhị giật mình, thấy Vân Diệp chỉ còn nửa cái mạng. Ông đứng bật dậy và hỏi Đoàn Hồng:
– Lam Điền hầu bị làm sao? Ngài ấy bị bệnh ư? Đã tìm Tôn đạo trưởng khám bệnh cho chưa?
Đoàn Hồng vội nói:
– Bẩm bệ hạ, Vân hầu không bị bệnh, chỉ vì say rượu và nôn quá nhiều nên mới ra nông nỗi này.
Nội dung này là tài sản trí tuệ của truyen.free, được chỉnh sửa cẩn thận để mang đến trải nghiệm đọc tốt nhất.