Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 856:

Vân Diệp lần này ngủ tới tận hoàng hôn mới nhọc nhằn ôm đầu ngồi dậy. Tân Nguyệt ở bên cạnh vội đỡ lấy y. Một bát cháo trắng ấm nóng, Vân Diệp húp hai ngụm đã hết, nhưng đáng tiếc, vừa nuốt vào liền nôn sạch, không còn chút nào.

Nôn xong, y lau nước mắt rồi nhìn quanh: – Đây không phải nhà ta.

Tân Nguyệt vội vàng đỡ y nằm xuống: – Đây là điện Vũ Đức. Bệ hạ sai thái y đưa chàng tới đây. Phu quân à, đám Trình bá bá cũng thật là, sao có thể chuốc chàng say bí tỉ như thế. Trước kia chàng say cùng lắm chỉ coi Tiểu Linh Đang là thiếp thân, giờ thì hay rồi, say luôn cả trên Kim Loan điện. May mà bệ hạ không trách phạt.

– Ai bảo trẫm không trách?

Giọng Lý Nhị từ ngoài điện truyền vào. Thấy ông ta và Trường Tôn thị đi cùng nhau, Tân Nguyệt vội thi lễ. Vân Diệp muốn gượng dậy nhưng hai tay mềm nhũn, lại ngã xuống giường, áy náy nói: – Thần thất lễ quá.

– Không gượng dậy nổi thì cứ nằm. Dù sao ngươi thất lễ trước mặt trẫm cũng không phải một hai lần. Tân thị, ngươi hãy lui ra đi. Trẫm có chuyện muốn hỏi tên phu quân say rượu của ngươi.

Lý Nhị ngồi trên ghế đối diện, ra hiệu cho Tân Nguyệt lui ra. Trường Tôn thị cũng nắm tay Tân Nguyệt rời đi.

Hai nữ nhân vừa đi khỏi, Lý Nhị lập tức tiến lại gần Vân Diệp, cúi đầu nhìn y tò mò hỏi: – Tiểu tử, sao ngươi làm được thế? Hạ Thiên Thương đến giờ đã tra ra vô số điều bí ẩn không thể lý giải. Nếu như không có những manh mối đó, trẫm nhất định sẽ không nghi ngờ ngươi. Nhưng toàn bộ sự việc kín kẽ đến mức chỉ có quỷ thần mới làm nổi, vậy thì nhất định là do ngươi làm. Nói mau, trẫm tò mò lắm rồi.

– Đúng là do thần làm. Tên khốn đó ức hiếp nữ nhi của thần, thần không băm thây hắn ra đã là may mắn cho hắn lắm rồi. Bệ hạ, trước mặt người thần thừa nhận, nhưng rời khỏi đây thì có đánh chết thần cũng không nhận.

Vân Diệp nói rất thẳng thắn.

– Ừm, không tệ, dám gánh vác đấy, có vài phần khí phách. Nếu như trẫm không hỏi, có phải ngươi không định nói ra không? Tâm địa đáng chết!

Lý Nhị rất hài lòng với câu trả lời của Vân Diệp. Việc y có thể nói thật trước mặt mình là điều hiếm có. Người thường không có gan đó, khi không có chứng cứ xác thực sẽ tìm mọi cách chối cãi. Điều này cho thấy Vân Diệp coi mình như một trưởng bối đáng tin cậy, chứ không phải một vị hoàng đế cao vời xa cách. Mình vừa rồi cố ý mặc thường phục là để truyền đi một tín hiệu, và tên tiểu tử thông minh này đã có lựa chọn vô cùng chính xác.

– Bệ hạ nếu không hỏi, vi thần tất nhiên không nói. Có điều ngọc ngũ sắc dù sao cũng phải tìm cơ hội để giao lại. Ngọc này chỉ bệ hạ mới xứng đáng sở hữu, vi thần giữ lại là phiền toái lớn.

– Thôi gác lại chuyện ngọc bích đã. Làm sao ngươi làm được chuyện đó?

Lý Nhị tự rót cho mình một chén trà, rồi chuẩn bị lắng nghe một câu chuyện dài: – Thực ra là do Lộc Đông Tán cắm trại nhầm chỗ thôi. Bệ hạ còn nhớ một tên quản sự tạp dịch của thư viện tên là Hoàng Thử chứ?

– Ngươi nói tên đào trộm mộ? Chẳng lẽ Lộc Đông Tán cắm trại trên một khu mộ lớn bỏ hoang? Chẳng trách mặt đất bị sụp lún. Không tệ, câu đố đầu tiên đã được giải đáp. Nói, nói tiếp đi.

– Bệ hạ biết đấy, tiểu nữ Vân Mộ bị ức hiếp, bà nội vô cùng tức giận, hạ lệnh đánh gãy chân những kẻ Thổ Phồn. Hoàng Thử vô tình đi tới Tân Phong, khi qua Tế Liễu doanh, phát hiện Lộc Đông Tán cắm trại trên một khu mộ thời Hán đã bị Tào Tháo vét sạch. Theo hắn phán đoán, tài vật của người Thổ Phồn ở đây. Vì muốn trút giận thay cho nữ nhi của thần, nên thần định cho bọn chúng một bài học...

– Sau đó, vì đằng nào cũng đã cho một bài học, nên tiện thể cho chúng một bài học nhớ đời luôn đúng không? Vì thế hơn ba trăm người Thổ Phồn bị chết. Cho trẫm biết, việc trút giận cho nữ nhi của ngươi đâu cần phải làm lớn đến mức ấy. Ngươi định làm gì?

Vân Diệp nghỉ ngơi một lát, cơ thể đã có chút sức lực, liền ngồi dậy thi lễ với Lý Nhị: – Chuyến này người Thổ Phồn tới đây quả thực có chuyện muốn cầu cạnh Đại Đường ta. Thổ Phồn vừa mới dựa vào hơn một vạn người của Tùng Tán Can Bố bình định bốn phương, đánh hạ được một phần lớn của Đông nữ quốc. Lần này bọn chúng lui khỏi Đông Khương không phải vì không đánh được, mà vì không đủ quốc lực.

Người Thổ Phồn dũng mãnh, đánh trận vô cùng mạnh mẽ, nhưng giống như các bộ tộc thảo nguyên, đều chia thành nhóm nhỏ, không thể đoàn kết thành một khối. Tùng Tán Can Bố muốn nghỉ dưỡng sức, để lần lượt đánh bại các bộ tộc trên cao nguyên.

– Nhưng người Thổ Phồn có một tập tục rất xấu, đó là thích mang lương thực ra đốt, kính hiến cho thần linh. Dù bản thân đói kém cũng phải lo cho thần linh trước. Có hủ tục này thì làm sao khôi phục nguyên khí được? Chỉ cần dư dả chút ít là lại đem đốt đi, thế thì nghìn năm cũng vô ích.

– Trẫm biết động tĩnh người Thổ Phồn. Sao ngươi biết họ thích đốt lương thực, đồ dùng?

– Bệ hạ, người Thổ Phồn cũng có văn tự, nhưng phương pháp lưu truyền tri thức của họ chủ yếu qua các bài hát. Vi thần từng nghe qua một bài ca dao. Vả lại, đại lễ hiến tế của người Thổ Phồn vốn chẳng phải là điều bí mật, chỉ cần thông qua thương đội là biết. Thần ra tay nặng như vậy là vì không muốn người Thổ Phồn đạt được mục đích, bất kể là mục đích gì. Một dân tộc mạnh mẽ như thế mà thoát khỏi sự ngu muội sẽ là ác mộng của Đại Đường.

Hạ Thiên Thương dẫn đại đội nhân mã tới Tế Liễu doanh, ra sức khai quật. Đông người dễ làm việc, chỉ cần hai ngày đã đào ra hơn trăm cỗ thi thể người Thổ Phồn. Đào được cỗ thi thể nào, người Thổ Phồn liền đặt lên đống củi thiêu.

Sứ tiết Thổ Phồn không chỉ có một nhóm mà là hai, ba nhóm. Các bộ tộc gần Tùng Châu và Kiếm Nam cũng phái sứ giả tới kinh sư. Thủ đoạn của Lộc Đông Tán rất dứt khoát: hắn đích thân đến giết chết những kẻ cầm đầu, rồi thu phục số còn lại.

Vụ án xác treo ở thành Lạc Dương còn chưa phá, nay lại thêm vụ án ngũ quỷ chuyển đồ ở Tế Liễu doanh, lập tức khiến hai thành lớn này bị bao phủ bởi những lời đồn đại. Khi phát hiện Ngụy Thiên Ngọc đã thành phế nhân vô dụng, việc đầu tiên Hạ Thiên Thương làm là bóp chết hắn, rồi về triều tâu rằng Ngụy Thiên Ngọc chết khi bị treo ở cổng thành. Ai cũng biết Hạ Thiên Thương nói láo, nhưng không một ai trong triều dị nghị, ngay cả hoàng đế cũng ngầm thừa nhận sự kiện này.

Phu thê Vân Diệp ở điện Vũ Đức hai ngày, rồi bị hoàng đế đuổi ra khỏi cung vì tội danh ngang ngược trên Bá Hà, bị phạt ba tháng lương. Loại xử phạt sấm to mưa nhỏ này thì Vân Diệp đã quen, các vị đại thần cũng đã quen. Những vị lão luyện như Phòng Huyền Linh không nói gì cả, đều xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Phải đi tìm người Thổ Phồn gây sự, đó là kế hoạch Vân Diệp đã tính trước. Không thể vì ba trăm mạng người của các ngươi mà bỏ qua chuyện ức hiếp con ta. Chính các ngươi nói mình đã xúc phạm thần linh, bị trời phạt nên phải hiến tế. Lộc Đông Tán khuyên can hết lời mới thuyết phục được họ đem thi thể hiến tế thiên thần, còn những thứ khác thì để lại cho các dũng sĩ còn sống.

Mang toàn bộ gia tướng rầm rộ kéo tới Tế Liễu doanh. Nỏ tám trâu không dám mang, nhưng nỏ cứng thì không thể thiếu. Xa xa đã nhìn thấy rất nhiều người đứng trên đồi chỉ trỏ vào chỗ cắm trại của người Thổ Phồn, thậm chí có người thắp hương khấn bái.

Vân Diệp ném thẻ bài của mình cho quan viên thuộc Hồng Lư Tự đang canh gác cổng. Từ khi người Thổ Phồn xảy ra chuyện, hoàng đế đã sai người Hồng Lư Tự canh giữ. Người khác cho rằng hoàng đế đang hạn chế tự do của người Thổ Phồn, chỉ có số ít mới hiểu hoàng đế đang bảo vệ họ. Chỉ khi có người Đường trà trộn vào đó mới tránh được chuyện sụt đất xảy ra thêm lần nữa.

Thấy hoàng đế chỉ chú ý tới vụ án ở Lạc Dương, còn vụ án xảy ra ngay trước mắt thì lại chẳng để ý, những vị lão luyện như Phòng Huyền Linh liền nhận định vụ án này do Vân Diệp làm. Nếu không, hoàng đế sẽ sốt ruột vì chuyện xảy ra ngay cạnh mình mới phải.

Nội dung biên tập này thuộc sở hữu trí tuệ của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free