(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 858:
– Lão Tiền, hôm qua ông đưa hắn về nhà, lang trung nói sao?
Vân Diệp ngồi trong đại sảnh hỏi Tiền quản gia bên cạnh, hôm qua trông người đó chẳng có vẻ gì là sắp chết, sao qua một đêm đã qua đời rồi?
– Hầu gia, lang trung của trang hôm qua xem xét, vết thương không nghiêm trọng, phần lớn chỉ là thương nhẹ, chỉ là hoảng sợ quá độ, lẽ nào lại chết được? Hôm qua lão nô đã bồi thường mười ngân tệ ngay trước mặt bà con lối xóm, bản thân Đào Tứ Bảo cũng vui vẻ nhận, còn nói là lãi to rồi.
– Vậy cứ để quan phủ xử trí đi. Ông bảo lang trung của trang đi khám lại xem vì sao hắn chết. Ta cứ cảm thấy chuyện này không ổn chút nào. Mấy ngày này cảnh vệ trong trang phải tăng cường, những người bên ngoài nếu dùng tiền giải quyết được thì cứ giải quyết, cứ tiếp diễn thế này sẽ không có lợi cho Vân gia.
Lão Tiền gật đầu ra ngoài làm việc. Na Mộ Nhật dẫn tiểu nha đầu hốt hoảng từ trong phòng chạy ra. Thấy con bé cũng sợ hãi lắm, Vân Diệp nhíu mày nói với Tân Nguyệt đang đi theo sau:
– Chó cắn người sao lại đi trách trẻ con? Mới bốn tuổi thì biết gì chứ, nàng xem con bé sợ thế kia. Có chuyện thì cứ giải quyết, các nàng không được trừng phạt con nữa.
Vân Diệp bế Vân Mộ vào lòng. Thấy con cứ che mông, hắn liền vèn váy của nó lên, cởi quần cộc xuống, phát hiện mông nhỏ có hai dấu tay đỏ rực. Thế là nổi giận, hung hăng trừng mắt nhìn Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật, không nói thêm lời nào, bế Vân Mộ đi xoa rượu thuốc.
Đặt Vân Mộ và Vân Bảo Bảo lên giường mềm, Vân Diệp hứng chí dạy hai đứa bé Tam Tự Kinh, cha đọc một câu, con đọc theo một câu. Chưa đầy một khắc, Vân Mộ đã nhớ được chín câu, là một đứa trẻ cực kỳ thông tuệ. Còn Vân Bảo Bảo thì kém hơn. Cả buổi sáng không một ai dám tới thư phòng quấy rầy cha con họ. Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật thì càng tránh thật xa, chỉ sai Tiểu Linh Đang mang nước đến một lần, bánh đến hai lần.
Tới trưa Lão Tiền trở về, vừa bước qua cửa liền nói:
– Hầu gia, nhà đó chỉ muốn vòi tiền, không có ý khác. Lang trung nói người kia chết vì quá hoảng sợ, không có gì đáng nghi ngờ. Lão nô đã bồi thường cho lão phụ nhân kia một trăm ngân tệ, xem như đã xong rồi.
Vân Diệp gật đầu. Hiện đang thời buổi rối ren, chỉ cần mọi chuyện êm xuôi là tốt, Vân gia được an ổn là tốt nhất.
Buổi chiều rời nhà tới thư viện, quả nhiên không thấy nhà đó đâu nữa. Tốc độ làm việc của Lão Tiền không tệ. Mang cả hai đứa bé theo, đến thư viện ba cha con có thể chơi cả ngày. Mấy ngày tới hắn không muốn nhìn mặt các nữ nhân trong nhà.
Vượng Tài kéo xe ngựa nhẹ chạy phăng phăng trên con đường trải đầy lá rụng. Chó Vượng Tài đeo giọ mõm chạy theo sau xe, thỉnh thoảng lại dừng lại tiểu tiện vào gốc cây, đánh dấu lãnh địa của mình.
Thấy hai đứa bé thích ngồi xe ngựa, thế là chẳng đến thư viện nữa mà chạy dọc sông Đông Dương. V���a vào tháng mười, lá hòe lất phất rụng trong gió. Hai bên đường lại có những sĩ tử áo xanh cầm sách, độc bước trong lá rụng, thi thoảng ngửa đầu thở dài, hoặc cúi đầu trầm tư. Thân đơn bóng lẻ, khiến người ta dâng trào vô vàn cảm xúc mùa thu.
– Cha, nhưng mà đại ca kia đang làm gì vậy? Cha xem, người kia vừa lén đá vào gốc cây một cái.
Vân Bảo Bảo tinh mắt, ngay lập tức phát hiện ra điều thú vị:
– Bọn họ ấy à, thực ra không phải ra đây đọc sách, mà là làm bộ làm tịch cho các tiểu thư bờ bên kia xem thôi. Còn vị kia thì chê lá rụng không đủ, không thể hiện hết nỗi buồn mùa thu nên mới đá cây. Đều là bọn ngốc, không được học theo họ.
Từ khi thư viện ra quy định bên trái sông Đông Dương là nơi nam tử giải trí, bên phải là nơi dành cho khuê nữ chơi đùa, sông Đông Dương rộng chưa tới mười trượng bị bọn họ gọi là Ngân Hà. Công Thâu Mộc vì khoe khoang tài xây cầu của mình không kém lão tổ tông, đã bỏ công xây một cây cầu với khoảng cách vượt xa cầu Triệu Châu do Lý Chuân xây. Công Thâu gia còn đặc biệt tìm sử quan, mong muốn ghi chuyện này vào sử sách, kết quả bị người đời chê cười, không chút nể nang.
Cầu Triệu Châu được xây là để cho bách tính hai bờ thuận tiện qua sông, còn cầu của ông ta xây chỉ để cho đẹp. Ý nghĩa khác nhau một trời một vực, dù ông ta có xây cầu dài như cầu vồng cũng chẳng ích lợi gì, chỉ lãng phí tiền tài.
Vân Diệp mặc kệ. Cầu Đông Dương đúng là rất đẹp, như cầu vồng gác trên sóng, đã được khen là cảnh đẹp nhất ở sông Đông Dương. Hắn đánh xe lên cầu Đông Dương, đến giữa cầu thì bị người ta chặn lại. Một bà lão cao to thô kệch rống lên:
– Lại là một tên vô lại! Ngươi tưởng mang theo hai đứa bé xinh đẹp là có thể lừa được à? Bên phải là nơi dành cho khuê nữ, không được qua! Quay xe lại! Cho ngươi biết mấy ngày trước có kẻ cho tiền ta cũng vô ích, đến bốn đồng, bà lão cũng chẳng thèm nhìn một cái!
Một câu làm Vân Diệp tức sôi máu. Đùng một cái bị mắng là vô lại, mà chẳng thể cãi lại. Hắn đành hậm hực quay đầu ngựa nói:
– Mai sẽ khai trừ ngươi!
Lời lẽ cay nghiệt độc ác của bà lão vẫn lọt vào tai dù đã cách xa hơn ba mươi trượng. Hai đứa bé nhìn bà lão dậm chân chửi bới, cười khanh khách không ngừng.
– Hai đứa ngốc này, cha bị người ta mắng mà các ngươi cười vui thế sao?
Vân Diệp khẽ vỗ mông hai đứa bé:
– Đường đường là Hầu gia mà bị một thôn phụ quê mùa vô tri mắng mỏ, quả là một chuyện vui vẻ! Vân hầu, xưa nay, thôn phụ sỉ nhục quốc hầu mà không bị hạch tội, chỉ có ở thời thánh nhân mà thôi. Chỉ bậc cao thượng mới không chấp nhặt thôn phụ. Hôm nay, nhìn khí độ của Vân hầu, thật khiến người ta khâm phục!
Một giọng nói đột ngột vang lên. Vân Diệp nhìn lại, chỉ thấy dưới cây dương liễu có một lão giả mặc áo vải thô, cài trâm gỗ, chỉ là khuôn mặt hơi xấu xí, mặt dài, má cao, đúng kiểu tướng mạo cổ quái mà người ta vẫn hay nói về các cao nhân ẩn sĩ trên đời.
Vân Diệp dừng xe lại, chắp tay hỏi:
– Nghe tiên sinh ngôn đàm thanh nhã, không biết là bậc kỳ nhân nào, xin mạo muội hỏi đại danh?
– Ha ha ha, lão phu lâu ngày không xuất thế đã quên tên mình rồi. Để lão phu nghĩ xem nào… Phải rồi, hình như là Diêu Tư Liêm. Ngươi có thể gọi là Yếu Tử Kiểm, tức là chết cũng phải giữ thể diện, ha ha ha.
Nghe tên ông ta, Vân Diệp yên tâm hơn không ít. Đây là người chuyên môn đóng cửa nghiên cứu học vấn, từ đầu năm Trinh Quan bắt đầu soạn sử, ba mươi quyển. Đó là bộ quốc sử duy nhất theo thể kỷ truyện. Ai có thể ghi chép bí mật của quốc triều chứ? Chỉ có Diêu Tư Liêm.
Đây là vị học giả chân chính. Hai bộ sách (Lương thư) và (Trần thư) trong hai mươi bốn bộ chính sử của năm nghìn năm lịch sử Trung Hoa chính là tác phẩm của ông. Trước kia, Lý Cương từng mời Diêu Tư Liêm xuống núi, dạy quốc sử, nhưng ông uyển chuyển từ chối. Không ngờ hôm nay lại gặp bên sông Đông Dương. Chẳng lẽ tiên sinh chuẩn bị xuống núi rồi sao?
– Giản Chi tiên sinh tới Ngọc Sơn quả là hiếm có. Vãn bối mạo muội mời tiên sinh ghé thư viện uống một chén trà được không ạ?
– Một chén trà thì không đủ đâu. Lão phu từ lúc mặt trời mọc tới Ngọc Sơn, đến giờ vẫn chưa có hạt cơm nào vào bụng, bụng thì đói sôi ùng ục. Nghe nói thịt kho tàu của thư viện là món ngon hiếm có, không thể không nếm thử.
Nói xong, ông leo lên xe ngựa rồi bế Vân Bảo Bảo lên trêu đùa.
Ngay từ khi gặp Diêu Tư Liêm, Vân Diệp đã thích lão già hài hước này rồi. Ông ta và Hứa Kính Tông là mười tám học sĩ đương thời, chỉ tiếc là nhân phẩm đạo đức của hai người chênh lệch quá xa.
Đến thư viện liền đi thẳng vào bếp. Giờ cơm trưa đã qua, chỉ còn lại ít cơm thừa chưa bán hết. Diêu Tư Liêm chẳng ngại, bảo đầu bếp hâm nóng lại, ăn một cách ngon lành. Đậu phụ ma bà cho thêm vào thịt kho, mùi vị chắc chắn chẳng ra gì, ấy vậy mà ông vẫn khen không ngớt. Trời ạ, vị đại nho này thường ngày rốt cuộc ăn cái gì vậy? Cám lợn à?
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền, chỉ có tại truyen.free.