(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 863:
Chỉ có những người ở Vân gia trang mới phải đánh xe lừa đi làm. Các lò than, lò gốm, lò vôi cỡ lớn đều nằm ở vùng đất hạn, cách đó cả trăm dặm. Hầu hết những người dân Vân gia trang làm việc ở đó đều là quản sự hoặc thợ cả, mỗi tháng chỉ về nhà một lần.
Trước kia, các lò được đặt ngay cạnh nhà. Về sau, hầu gia cho rằng chúng quá bẩn, quy định trong phạm vi một trăm dặm quanh Ngọc Sơn không được phép đặt bất kỳ lò nào như thế này. Ai dám làm bẩn nước sông Đông Dương sẽ bị đánh gãy chân. Thực ra, người dân không hiểu nổi: trẻ con cởi truồng tắm sông được, phụ nữ giặt giũ được, cớ sao lại không cho phép các lò lấy nước từ sông? Cuối cùng, mọi người nhất trí đổ lỗi cho hầu gia vì ông ta quá ưa sạch sẽ, không ưa những cái lò đen sì.
Tuy nhiên, sau ba năm làm việc ở vùng đất hạn, họ mới hiểu vì sao hầu gia không cho phép dựng lò trên đất của mình. Những cột khói đen đặc che kín trời đất, không khí nồng nặc mùi khói khiến người ta sặc sụa. Khi tuyết rơi, mặt đất phủ một lớp tro than đen sì.
Người của Vân gia trang phát hiện ra điều này nhưng đều giữ im lặng. Hiện giờ, Trường An đang trong những ngày sương mù dày đặc, khắp thành bị khói bao phủ, khiến hoàng cung trên Long Thủ Nguyên như bị mây đen che lấp.
Đó chính là bài học nhãn tiền. Vân gia trang mới thật sự là nơi đáng sống. Do đó, các lò nung, xưởng nhuộm, xưởng giấy, xưởng thuộc da đều bị nghiêm cấm ở Ngọc Sơn.
Khi Hứa Kính Tông di chuyển tất cả các xưởng của thư viện tới huyện Tam Nguyên, huyện lệnh Lam Điền cực kỳ bất mãn và rất khó thuyết phục. Ngược lại, huyện lệnh và chủ bạ Tam Nguyên đích thân đến Ngọc Sơn bái tạ. Dù sao thì, bách tính cũng có thêm một con đường mưu sinh, bởi xưởng của thư viện xưa nay trả công cao và có tiếng tốt.
Trường An vào mùa đông quả thực không thể sống nổi. Trong thành hiện có tới tám mươi vạn người, lò than của mọi nhà đều nhả khói đen. Không khí nơi đó ô nhiễm đến mức nào thì không cần nói cũng biết. Đáng sợ nhất là họ đều đốt loại than nhiều khói mà Quan Trung chỉ sản xuất.
Mỗi lần vào thành làm việc, Vân Diệp lại cảm thấy những bậc quan quý trong thành thật đáng thương. Ông nghĩ, những người cổ đại cách đây nghìn năm, đâu dễ gì có được môi trường sống tốt đẹp như con cháu đời sau. Nhiều lúc vào thành, y nhắm mắt hít lấy không khí ô nhiễm, hồi tưởng về tương lai xa xăm.
Trưởng Tôn thị ho dữ dội, không thể ở lại hoàng cung được nữa. Bà vốn mắc bệnh hen suyễn, nhưng nhờ Tôn Tư Mạc không ngừng dùng thuốc an dưỡng trong những năm qua nên bệnh mới không phát tác. Đến năm Trinh Quan thứ mười, sức khỏe của bà vẫn an khang.
Thái tử thứ phi Hầu thị ở bên khuyên nhủ: - Mẫu hậu, sức khỏe người không tốt. Theo nhi tức thấy, đều do khói than trong thành gây ra. Mà những bệnh liên quan đến hô hấp thì kỵ nhất là khói. Hay là nhi tức cùng mẫu hậu lên Ngọc Sơn ở một thời gian được không ạ?
Từ khi sinh ra khuê nữ, sự kiêu ngạo của Hầu thị giảm đi không ít. May mắn thay, thái tử yêu thương khuê nữ vô cùng, bù đắp lại chút tiếc nuối của nàng. Hiện nàng đang lấy hết dũng khí, thề phải sinh bảy tám nam nhi.
Trưởng Tôn thị nửa nằm nửa ngồi trên giường, khẽ gật đầu. Mùa đông ở thành Trường An thực sự làm bà không chịu nổi, khó thở, cổ họng ngứa ngáy, muốn có một giấc ngủ ngon lành cũng chẳng được. Đến Ngọc Sơn cũng tốt, Tôn Tư Mạc và Vân Diệp nhất định sẽ giúp lồng ngực mình thoải mái hơn. Hiện giờ ngực bà như có tảng đá đè nặng, không sao chịu nổi.
Thật kỳ lạ, xa giá vừa qua Bá Kiều, Trưởng Tôn thị liền thấy đỡ hơn nhiều, mơ màng thiếp đi. Đến khi tỉnh dậy, bà mới phát hiện mình đã đến Ngọc Sơn từ lâu. Xa giá đã đỗ bên tiểu lâu của bà, tất cả tùy tùng, hộ vệ đứng xung quanh, chỉ có các thị nữ trong tiểu lâu không ngừng bận rộn.
- Mẫu hậu, hiếm khi người ngủ được, nhi tức thấy người ngủ say không nỡ đánh thức. Mẫu hậu ngủ tận năm canh giờ đó.
Hầu thị ở bên giúp Trưởng Tôn thị mặc y phục, rồi khoác thêm áo choàng cho bà. Nàng vui vẻ bảo hoạn quan chuẩn bị kiệu, nhưng Trưởng Tôn thị đưa tay ngăn lại, tự mình bước xuống xe.
Không khí lạnh lẽo ẩm ướt bên ngoài làm bà ho khẽ, nhưng cho đến khi thở hết trọc khí trong lồng ngực ra, bà cảm thấy toàn thân thư thái. Bà hoạt động hai tay, không vội vào tiểu lâu, mà rảo bước trên con đường nhỏ.
Nơi Trưởng Tôn thị thích nhất chính là Ngọc Sơn. Trước kia, bà vẫn thường đi cung Cửu Thành, nhưng từ khi Ngọc Sơn xuất hiện, mấy năm qua bà chỉ đến đó duy nhất một lần. Bà thích dẫm lên lá khô tản bộ, thích ngắm thác đổ. Đôi khi bà đến đồ thư quán của thư viện ngồi cả ngày, cầm khay cơm tới nhà ăn lấy một ít thức ăn đơn giản, dùng bữa với đám học sinh, tiện thể hỏi han tình hình của chúng.
Ở bên cạnh những người trẻ tuổi, bà cảm giác mình cũng trẻ hơn.
Hoàng hậu không nên như thế, hoàng hậu phải cao cao tại thượng. Không phải chưa từng có đại thần đàn hặc bà vì tội mất lễ nghi, nhưng Trưởng Tôn thị thực sự chẳng bận tâm. Cả đời chẳng có mấy niềm vui, bà vẫn cứ làm theo ý mình. Lý Nhị đã cử những kẻ đàn hặc hoàng hậu đến Cao Châu câu cá, ông ta giữ thái độ ủng hộ chút sở thích nhỏ này của hoàng hậu.
Cách tiểu lâu của hoàng hậu không xa là một mảnh rừng trúc. Bà nhìn thấy hai tiểu cô nương đang dùng cuốc đào đất. Tò mò đi tới, bà mới phát hiện ra đó là Cao Dương và Lan Lăng. Cả hai đào rất hăng hái, mệt tới thở phì phò, đầu bốc hơi. Giỏ trúc bên cạnh có bốn năm cây măng, xem ra đã đào một lúc rồi.
Chỉ nhìn thoáng qua là biết họ không thạo việc, măng bị cuốc bổ làm đôi. Thật là! Trưởng Tôn thị không nhịn được, liền đi tới nhận lấy cuốc trong tay Lan Lăng. Không để ý đến hai tiểu nha đầu đang rối rít thi lễ, bà dùng giày thêu đá lá khô, đi theo hướng rễ trúc, chẳng mấy chốc đã phát hiện búp măng mùa đông. Cuốc vài ba cái, bà dễ dàng bẻ được một búp măng còn nguyên vẹn.
Lan Lăng nhanh nhảu nói: - Mẫu hậu thật lợi hại! Tỷ tỷ đúng là đồ ngốc, đã làm đứt mấy búp măng rồi.
Trưởng Tôn thị đào thêm ba búp măng nữa, cảm thấy toàn thân nóng hầm hập mới dừng tay. Bà quay sang hỏi Cao Dương: - Sao lại tới đây đào măng? Giờ còn chưa tới mùa măng đông mà, đào bây giờ chẳng ăn được mấy, uổng phí.
- Vân Nha và Vũ Mị có măng chua cực ngon. Tỷ tỷ tới xin, nhưng nó chỉ cho có một chút. Sau đó tỷ tỷ nổi giận, muốn tự đào măng để đầu bếp làm măng chua.
Trước mặt Trưởng Tôn thị, Cao Dương nói rất ít. Thấy vậy, Lan Lăng lém lỉnh liền tiếp lời báo cáo: Trưởng Tôn thị cười lớn, cầm cuốc bảo hai tỷ muội theo mình đi đào măng. Khi rời rừng trúc, họ mới phát hiện bên ngoài đã có tuyết rơi. Thị vệ hoàng cung đang bố trí các trạm canh, trên xe trâu chở tới từng chiếc tiểu đình mượn từ thư viện. Loại tiểu đình này có thể di chuyển được, bốn phía lắp pha lê, chuyên dùng cho các hộ vệ sử dụng ở dã ngoại. Kể từ lần Vân Diệp nghe kể rằng các hộ vệ trong núi lạnh đến mức tru như sói, y liền đặc biệt bảo thư viện thiết kế thứ này. Bên trong đặt lò nhỏ, người ở trong đó rất thoải mái. Trạm canh công khai thì thắp ngọn đèn nhỏ là được, trạm canh ngầm thì không cần. Thứ này ra đời được các hộ vệ nhiệt liệt hưởng ứng.
- Mẫu hậu, tối nay con không đến thư viện ngủ được không ạ? Sáng sớm phải chạy bộ, rét run, nước mũi cũng đóng băng lại, không phù hợp với nghi thái của một công chúa.
- Không được. Tối các con có thể ăn cơm với mẫu hậu, nhưng vẫn phải đến thư viện ngủ. Sáng mai vẫn phải chạy bộ, chuyện chảy nước mũi thì phải tự mình nghĩ cách khắc phục. Công chúa chảy nước mũi đúng là bất nhã.
- Con chỉ chảy nước mũi thôi, Vân Nha ngủ còn đánh rắm. Có lần ban đêm con tỉnh dậy nghe thấy, rất vang, làm con giật cả mình. Sáng ra con hỏi nó, kết quả là bị nó đánh một trận, rồi còn ngó lơ con. Trước kia nó hay cho con măng chua, giờ thì không cho nữa.
Nghe Lan Lăng lải nhải kể chuyện thư viện, Trưởng Tôn thị cười vui vẻ vô cùng, xoa đầu Lan Lăng: - Con là đứa lanh lợi, sao không nghĩ tới điều đó? Con gái nhà người ta bị hỏi chuyện hổ thẹn, làm sao còn mặt mũi nào nhìn người khác nữa. Nó đánh con, mẫu hậu không tin con không phản kích lại.
Những dòng chữ này, một sản phẩm tinh thần của truyen.free, mong quý độc giả trân trọng.