Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 864:

Cao Dương giờ mới có cơ hội lên tiếng:

– Lan Lăng đặt cho người ta biệt danh Rắm Vương, bảo Vân Nha đánh rắm rất to, đúng là vua của mọi loại rắm. Kết quả, cái tên này truyền khắp thư viện, không chỉ nữ sinh mà ngay cả nhiều nam sinh cũng biết. Vân Nha khóc ròng rã ba ngày trời, ca ca nó phải dỗ dành mãi mới nín. Lan Lăng thì bị xử phạt.

– Muội giỏi lắm cũng chỉ tới bếp giúp việc, còn tỷ thì theo Thiên Ma Cơ học những động tác kỳ quái, muội còn chưa mách mẫu hậu đâu đấy. Tỷ ấy chỉ mặc đồ lót, uốn éo như rắn, mông thì rung như sàng. Mẫu hậu mà biết thì sao? Giờ đây, eo Cao Dương mềm dẻo đến nỗi có thể đặt mông lên cổ luôn đấy.

Trường Tôn thị cau mày. Hai cô con gái khuê các của bà trước khi vào thư viện chưa từng thốt ra những lời thô tục đến vậy. Thế mà mới ở thư viện nửa năm, chúng đã toàn nói chuyện mông với đít. Còn ra thể thống gì của một công chúa nữa không? Ngày mai bà phải hỏi Vân Diệp xem hắn dạy dỗ chúng thế nào mới được.

Cao Dương và Lan Lăng ăn tối cùng hoàng hậu xong, được xe ngựa đưa trở về thư viện. Lan Lăng dựa vào cửa sổ nhìn ra ngoài, rồi nói với Cao Dương:

– Tỷ thấy cách này có tác dụng không?

Cao Dương cúi đầu sắp xếp măng, chẳng nghe lọt tai lời của Lan Lăng. Bản thân nàng đã hứa gả cho Phòng Di Ái rồi. Khi đó nàng không hài lòng, nhưng giờ xem ra lại thật may mắn. Phòng Di Ái giỏi võ nghệ, tuy trong đám thiếu niên huân quý hắn không phải người giỏi nhất, gặp đám Lý Bằng Trình vẫn thua tan tác, nhưng so với phu tế của các tỷ muội khác thì hắn đã là hạng nhất rồi.

– Muội biết là vô ích. Mẫu hậu thông minh như thế, nhất định đã nhìn thấu trò của bọn ta rồi. Hiện giờ, người Thổ Phồn không ngừng du thuyết các đại thần, muốn Đại Đường đồng ý thông hôn. Với tình hình hiện tại, người có tuổi thích hợp nhất chỉ có muội. Tỷ tỷ, muội không muốn đi Thổ Phồn. Tiên sinh nói nơi đó không có mùa hè, một năm chỉ có ba mùa, tuyết lớn bao phủ hơn nửa năm, huống hồ, người Đường lên cao nguyên chẳng sống được là bao. Tỷ tỷ, giúp muội với!

Mặt Lan Lăng trắng bệch ra. Bên ngoài tuyết trắng bay múa càng khiến nàng trông yếu ớt vô cùng. Xưa nay, những nữ tử mang sứ mệnh hòa hiếu chưa từng có kết cục tốt đẹp. Giang sơn bốn trăm lẻ sáu năm của nhà Hán thấm đẫm biết bao nước mắt và máu của quý nữ hoàng gia.

Vương Chiêu Quân xuất tái, làm khúc Bình Sa Lạc Nhạn khiến người ta đứt ruột gan. Mười tám khúc Hồ Cầm của Thái Văn Cơ cứa vào tim gan. Lan Lăng chỉ muốn ở lại Đại Đường bán kẹo sữa, chứ không muốn tới cao nguyên tuyết phủ làm phi tử của Thổ Phồn vương. Khó lắm nàng m��i nghĩ ra một cách thô tục như vậy, nhưng nay xem ra hiệu quả chẳng mấy tốt đẹp.

Cao Dương không dám tùy tiện góp ý kiến. Lúc này, dù là một cọng cỏ, Lan Lăng cũng sẽ bấu chặt lấy như phao cứu sinh. Các nàng đã lén lút đi nhìn người Thổ Ph���n, kết quả là sợ mất vía. Mặt họ bôi bùn vàng, khiến các nàng không dám khẳng định rốt cuộc đó là thứ gì. Gió thổi qua, mùi thối nồng nặc đến mức làm người ta ngất xỉu. Vào ngày nóng nực, họ mặc áo da dê, chấy rận cứ thế bò ra bò vào dạo chơi. Thậm chí có một tên võ sĩ mò được một con chấy to, chẳng nghĩ ngợi gì mà ném luôn vào mồm...

Người Thổ Phồn thường chỉ tắm hai lần: lần thứ nhất là khi sinh ra, lần thứ hai là khi chết đi. Nghĩ tới những phong tục và địa lý khắp thiên hạ mà tiên sinh từng kể, Lan Lăng tin rằng nếu mình tới Thổ Phồn thì tuyệt đối không sống nổi quá mười năm.

Cao Dương vắt óc suy nghĩ. Nàng phát hiện, hình như trừ Đại tỷ ra, hôn sự của các tỷ tỷ khác đều do phụ hoàng chỉ định. Đại tỷ cũng vậy. Nghe nói người chồng của Đại tỷ kinh tởm không kém gì người Thổ Phồn, nhưng thổ vương đó chết rất nhanh, giúp Đại tỷ trở thành chủ nhân của Lĩnh Nam. Nếu Lan Lăng muốn thoát khỏi cảnh này, trừ khi Đại tỷ ra tay.

Do dự hồi lâu, Cao Dương mới nhỏ giọng nói với Lan Lăng chủ ý của mình. Khuôn mặt trắng bệch như người chết của Lan Lăng khôi phục chút sức sống. Nàng siết chặt nắm đấm nhỏ, thầm nghĩ: sao mình lại quên mất chứ? Đại tỷ phu mới là hy vọng cuối cùng của mình!

Vào viện tử, nữ quản sự liền cài then cửa. Lan Lăng về thẳng phòng ngủ, thấy Vân Nha, Tiểu Vũ, Trường Tôn Lan đang ôm chăn ngồi đánh bài. Vân Nha thấy Lan Lăng về liền nói ngay:

– Ta hy sinh danh tiết giúp cô rồi đấy, không biết có hiệu quả không nhỉ? Dù sao ta cũng không định gả đi, có danh tiết hay không cũng vậy. Hoàng gia các ngươi sao mà phiền phức thế không biết! Nếu là ca ca ta, hắn sẽ không nỡ gả bọn ta cho đám người thối đó đâu.

– Cái tên thối tha đó vừa mới để ý tới Tiểu Mộ, ca ca ta liền không ngừng gây sự với người Thổ Phồn. Nghe nói hắn đã đánh gãy mấy cái chân của chúng rồi.

Tiểu Vũ đẩy nhẹ Vân Nha một cái:

– Đó là hai chuyện khác nhau. Sư phụ suy nghĩ trên lập trường cá nhân, còn bệ hạ suy nghĩ trên lập trường thiên hạ. Người Thổ Phồn hiếm khi thể hiện thiện chí với Đại Đường, đây đúng là cơ hội tốt để hai nhà tu bổ quan hệ. Hơn nữa, tương lai nhi tử của công chúa Đại Đường sẽ kế thừa vương vị Thổ Phồn, chẳng phải sẽ đời đời hòa hảo sao? Gả một công chúa như thế rất có lợi. Nếu công chúa đó thông minh, dựa vào Đại Đường nói không chừng sẽ mau chóng nắm đại quyền. Đương nhiên, trước đó phải giết chết trượng phu của mình và tên Lộc Đông Tán kia đã.

Trường Tôn Lan, Vân Nha, Lan Lăng và cả Cao Dương vừa mới bước vào đều choáng váng nhìn Tiểu Vũ. Tiểu Vũ ra hiệu như thể mấy người bọn họ đều biến thành kẻ ngốc rồi, rồi đặt bài trong tay xuống và nói tiếp:

– Người Thổ Phồn không muốn cưới công chúa, điều bọn họ cần là của hồi môn của công chúa. Đại Đường cũng không phải gả công chúa, mà là muốn Thổ Phồn thần phục. Tóm lại, đối với cả Đại Đường lẫn Thổ Phồn mà nói, việc đó có phải là công chúa hay không không quan trọng. Dù là một con lợn nái, chỉ cần người Thổ Phồn hài lòng, bọn họ cũng sẽ vui vẻ nghênh đón.

– Lan Lăng, ngươi đánh giá bản thân mình quá cao rồi. Ngươi chẳng quan trọng đến thế. Trước mặt thiên hạ và xã tắc, bất kể ai cũng không đáng là gì cả. Có điều, theo ta thấy ai mới là người thích hợp nhất ư? Chính là con yêu tinh sát vách.

– Ả ta có dung mạo thì có dung mạo, có vóc dáng thì có vóc dáng, lại là con gái của một nhà thương nhân giàu có. Cứ tùy tiện tìm một vị vương gia nào đó nhận làm nghĩa nữ, rồi phong cho ả một cái danh công chúa, gả đi thế là xong xuôi. Nói không chừng con yêu tinh đó sẽ lật tung Thổ Phồn. Ả ta có cả tâm kế lẫn thủ đoạn, thêm vào nhan sắc xinh đẹp, đám nhà quê Thổ Phồn sẽ mừng đến ngất xỉu luôn.

Trường Tôn Lan run rẩy lên tiếng:

– Tiểu Vũ, các ngươi không được hại Thi Nhi đâu! Cô ấy yếu đuối như thế, lên cao nguyên chẳng phải chỉ có đường chết thôi sao? Chúng ta không được làm như vậy.

– Bàng Thi Nhi là bằng hữu của cô, còn Lan Lăng là biểu muội của cô. Cô nghĩ xem, dù sao cũng đều phải chết, cô muốn ai chết đây? Trường Tôn Lan, nghĩ cho kỹ đi, trên đời này chẳng có chuyện gì vẹn cả đôi đường đâu. Lan Lăng chắc chắn không muốn đi, còn Bàng Thi Nhi có muốn đi hay không thì làm sao cô biết được? Nói không chừng nhà ả đang muốn khai thác thương đạo Thổ Phồn mà không tìm được cửa. Giờ có cơ hội này thì cầu mà chẳng được ấy chứ.

Trường Tôn Lan ấp úng rất lâu, rồi đột nhiên nói:

– Ta không muốn lựa chọn. Vũ Mị, cô suy nghĩ đơn giản quá rồi đấy. Nói không chừng Thổ Phồn sẽ chê thân phận thương nhân quá thấp, mà muốn một người có thân phận cao hơn. Dưới các công chúa thì chỉ có cô và Vân Nha thôi. Sao cô không bảo ta chọn giữa cô và Vân Nha, mà lại bắt ta chọn giữa Thi Nhi và Lan Lăng chứ?

Tiểu Vũ theo thói quen lấy chiếc quạt gấp của mình ra, xoay một vòng trên tay, rồi khẽ phẩy quạt vào mặt Trường Tôn Lan, cười tươi rói:

– Ái chà chà, không ngờ Trường Tôn Lan thường ngày ít nói lại có mồm mép sắc sảo đến thế. Nói hay lắm đấy. Nếu là ta và Tiểu Nha thì sao? Cô đoán xem sẽ xảy ra chuyện gì?

Trường Tôn Lan và Lan Lăng lắc đầu, chỉ có Vân Nha, vốn tính phổi bò, cười khúc khích.

– Ta dám đảm bảo, người Thổ Phồn không cưới được bọn ta đâu, vì sư phụ ta không đồng ý. Khi ấy người Thổ Phồn sẽ gặp phiền toái lớn đấy. Có biết bọn họ đã đột nhiên chết hơn ba trăm người rồi không? Nếu người Thổ Phồn dám đòi bọn ta, nhất định sẽ còn chết nhiều hơn thế nữa. Cho dù ta và Tiểu Nha có lên cao nguyên đi chăng nữa, không khéo tới nơi thì tên Thổ Phồn vương đã chết ngắc rồi. Bọn ta tới đó trực tiếp làm vương hậu, nắm đại quyền cũng không tệ chút nào.

***

Ta nhớ một điều kỳ lạ. Văn Thành công chúa nổi tiếng trong lịch sử như thế, vậy mà sử sách lại chỉ ghi là cháu của Đường Thái Tông, không rõ là con của ai...

Mọi bản quyền chuyển ngữ cho câu chuyện này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free