(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 865:
- Đồ ngốc!
Cao Dương cáu kỉnh mắng một tiếng rồi cởi y phục leo lên giường. Với kẻ ngu ngốc xem thường anh hùng thiên hạ như bùn đất thế này, quả thực chẳng có gì đáng để bận tâm.
Lan Lăng vừa mới có chút hứng thú đã nhanh chóng xìu đi, cúi đầu cởi áo lên giường, chẳng còn lòng dạ nào nói chuyện. Phụ hoàng, mẫu hậu nàng đều là những bá vương kiệt xuất giữa dòng người; Tùng Tán Can Bố nghe nói cũng là bậc nhân kiệt; Lộc Đông Tán lần này tới Đại Đường cũng được quân thần Đại Đường nhất trí đánh giá cao. Một tiểu nữ tử như nàng muốn chen chân vào giữa những nhân vật tài ba đó quả thực quá khó.
Trường Tôn Lan có chút xấu hổ. Nhà nàng có nhiều huynh trưởng, về nhà hay được nghe họ bàn luận về những chuyện tương tự, ngấm dần vào tai. Nay bị Tiểu Vũ nói thẳng toẹt ra, nàng thấy vô cùng ngượng ngùng.
Tiểu Vũ đứng dậy lấy quạt gõ đầu:
- Thiên tài và kẻ ngốc chỉ cách nhau một bước, các ngươi có biết ai đã nói câu này không? Chính là sư phụ ta đó. Người từng nói rằng, chim sẻ và đại bàng có một điểm chung, đó là đều phải bay. Nếu chưa trải qua kiểm nghiệm, ngươi không thể nói người ta sai. Câu này nghe qua tưởng chừng vô cùng buồn cười. Rất lâu trước đây, mọi người cho rằng thịt chỉ có một cách ăn, đó là nấu trong nước. Về sau, khi phương pháp luộc xuất hiện, mọi người mới bắt đầu biết luộc thịt. Trước kia, mọi người cho rằng nhảy từ vách núi xuống sẽ chết, kết quả Ngụy vương điện hạ đã chứng minh rằng chỉ cần chuẩn bị dù thì nhất định sẽ không ngã chết.
- Cao Dương, ngươi chỉ suy đoán, bằng vào cái gì mà dám nói chủ ý của ta là ngu ngốc?
Cao Dương trùm kín chăn, không thèm tranh luận với Vũ Mị. Vì những kiểu tranh luận thế này chính là sở trường của Vũ Mị. Trong thư viện có một lời răn: không bao giờ tấn công kẻ khác ở lĩnh vực mà hắn sở trường nhất. Sở trường của mình là lý trí, còn sở trường của Vũ Mị lại là sự điên rồ và mạo hiểm. Tranh luận với cô ta quả là một việc làm không hề lý trí chút nào.
Chẳng ai thèm nói chuyện với mình, Tiểu Vũ thấy vô vị. Thấy Trường Tôn Lan chỉ mặc mỗi chiếc yếm ngực, nàng liền dọa:
- Hôm nay Hi Mạt Đế Á tiên sinh sẽ kiểm tra phòng đấy. Nếu bị xử phạt thì đừng trách ta không cảnh báo trước nhé!
Trường Tôn Lan trợn mắt lên, lấy túi giữ nhiệt ra rồi chui tọt vào chăn. Trời giá rét mà được nằm trong chăn ấm thì đúng là một sự hưởng thụ tuyệt vời.
Qua ô cửa kính nhìn tuyết rơi bên ngoài, Tiểu Vũ cảm thấy vô vị vô cùng. Nàng tự hỏi không biết ở Thục xa xôi, mẫu thân, đại tỷ và tiểu muội có bình an không. Lần trước có thư báo rằng đại tỷ đã xuất giá rồi, gả cho một tiểu lại ở phương nam. Tiểu Vũ thấy không xứng với tỷ tỷ chút nào. Trưởng nữ nhà công gia mà lại gả cho một tiểu lại, đúng là nhục nhã gia môn. Tỷ tỷ lại xinh đẹp như thế, thật quá đáng tiếc. Nếu như mẫu thân và tỷ tỷ không về Thục, mình đã dễ dàng tìm được một trượng phu tốt cho tỷ tỷ ở thư viện rồi. Dù có khổ cực vài năm, tương lai chắc chắn sẽ là cáo mệnh phu nhân.
Chủ đề vừa rồi đã khơi lên suy nghĩ trong lòng tiểu cô nương: rốt cuộc mình sẽ gả cho ai đây? Hầu Kiệt ư? Hắn là một tên ngốc, chẳng có đầu óc. Gả cho hắn chẳng phải xui xẻo cả đời sao?
Còn Địch Nhân Kiệt sao? Quá quen thuộc rồi, có thể nói là quen đến mức không còn cảm giác gì nữa. Sống cả đời cùng hắn, hiện giờ đã có thể đoán được năm tám mươi tuổi sẽ ra sao. Thật mất hết hứng thú!
Ai mới có thể đem lại cho nàng một cuộc sống đủ kích thích và mới mẻ đây? Tiểu Vũ đột nhiên đỏ mặt, nàng dẫm vào Tiểu Nha ở giường dưới, khiến cô bé kêu toáng lên. Nàng vội cởi sạch sẽ y phục, lấy chăn cuốn mình lại như một cái vỏ bọc che mưa chắn gió.
Tuyết ở Trường An một khi đã rơi thì sẽ không dễ dàng ngừng lại. Đứng trên đỉnh Ngọc Sơn nhìn xuống, trừ tám con suối đen xì, toàn bộ thành trì và phòng ốc đều chìm trong tuyết trắng mênh mông.
Trời đất chẳng có lấy một ngọn gió, bông tuyết không ngừng rơi xuống. Chẳng biết ai từng nói rằng tuyết rơi không lạnh bằng tuyết tan. Trong cái thời tiết khắc nghiệt này, không ngờ còn có sương mù. Khác với những sương mù thông thường có màu trắng, cái thứ chết tiệt này lại mang một màu xanh kỳ lạ. Tuyết lớn liên tiếp hai ngày hai đêm, đường đi đã bị nhấn chìm. Vân Diệp mặc áo da ba lớp, ngồi trên xe trượt tuyết, giậm chân thúc giục Lưu Tiến Bảo nhanh lên.
Chẳng biết nổi hứng gì mà hoàng hậu lại muốn lên đỉnh Ngọc Sơn thưởng tuyết. Chưa nói gì những thứ khác, chỉ riêng việc huy động thị vệ dọn tuyết đã là một công trình lớn. Để ngắm cảnh tuyết rơi mà lại phải trả một cái giá quá lớn như vậy. Mà đó lại là vị hoàng hậu nổi tiếng tiết kiệm đến mức mặc váy ngắn đó sao?
Ai cũng biết trên Ngọc Sơn có đình ấm, nhưng không mang theo quản sự Ngọc Sơn nào thì làm sao biết cách sử dụng chúng đây? Đoán chừng bây giờ địa long còn chưa được đốt nóng.
Xe trượt tuyết chỉ có thể tới được lưng núi, quãng đường còn lại phải đi bộ lên. Nhìn dấu chân loạn xạ trên mặt đất là biết hoàng hậu nổi hứng bất chợt. Sắp bốn mươi tuổi rồi mà vẫn chẳng khiến người ta bớt lo một chút nào. Bản thân lại có bệnh hô hấp, không biết tự giữ gìn sức khỏe. Lão Tôn vì bệnh của hoàng hậu mà khốn khổ biết bao. Nếu không phải thí nghiệm penicillin thành công thì năm Trình Quan thứ chín đã tiễn hoàng hậu xuống địa cung rồi, làm gì còn cơ hội giữa ngày băng tuyết thế này mà chạy ra ngoài gây phiền phức cho người khác.
Khi Vân Diệp leo lên được đỉnh núi thì đến lông mi cũng đóng băng rồi, trên cái mũ da chó cũng kết đầy băng, nhổ bãi nước bọt ra đã đóng băng ngay lập tức. Thời tiết thế này, ai mà muốn lên núi chịu tội cơ chứ.
Nhìn thấy một đám ngu xuẩn đang run rẩy vây quanh hoàng hậu ở giữa, Vân Diệp biết mình chưa tới muộn. Hoàng hậu và Hầu thị đang ngồi trong đình, tay cầm bình nước nóng, tình hình vẫn ổn.
Chẳng có thời gian thi lễ cầu kỳ, hắn trực tiếp sai quản sự bắt đầu treo màn chắn. Một tấm chăn chiên dày nhanh chóng được quây quanh đình, cuối cùng được quấn chặt bằng bảy tám sợi dây thừng. Một cái đình ấm thực sự đã được dựng lên. Lò sắt đã được đốt nóng từ trước nhanh chóng được mang vào, bên trên đặt ấm nước bằng sắt đen, lấy luôn tuyết bên ngoài để đun nước nóng.
Bên ngoài đình, hai phó dịch đổ một thùng dầu lên khúc củi lớn rồi châm lửa. Lửa bùng lên, nhanh chóng bị ống khói hút lên theo cột lửa, cuối cùng luồng khói dày đặc bốc lên từ nóc đình.
Trường Tôn thị buông bình nước nóng đang ôm trong lòng ra, đặt trên ghế, rồi giậm giậm đôi chân đã tê dại:
- Vừa rồi tuy lạnh, nhưng phong cảnh cực đẹp, trời đất mênh mông, nhân gian mơ hồ, đẹp tựa giấc mơ.
- Nương nương, biết lượng sức mình là một đ��c tính tốt. Người đường đường là hoàng hậu cao quý, có vô số tài nguyên, tất cả mọi người trong thiên hạ đều nguyện ý nghe theo sai bảo của người. Chỉ cần hạ lệnh một tiếng, muốn ngắm cảnh đẹp thì đâu chẳng được? Nhưng nương nương không thể ép bản thân làm những chuyện ngoài khả năng chịu đựng của mình. Căn bệnh của nương nương đáng lo nhất chính là không chịu được lạnh.
- Một khi bị lạnh, bệnh cũ sẽ tái phát. Nương nương có biết vì căn bệnh của người mà Tôn tiên sinh đã tốn biết bao tâm lực không? Có thể nói, thứ thuốc thanh môi tố (penicillin) thực ra chính là được phát minh vì nương nương. Xin nương nương bảo trọng thân thể. Còn về Hầu thị, ta sẽ nói với thái tử để xử trí cô ta. Dám xúi nương nương lên núi vào thời tiết thế này, đúng là không biết suy nghĩ đại cuộc!
Hầu thị thấy Vân Diệp nổi giận, liền rụt người lại đằng sau. Bình thường nàng có thể tự do làm mình làm mẩy với Vân Diệp vì hai nhà có tình thông gia với nhau, nhưng ở trường hợp này, nàng là thái tử thứ phi, không có quyền lên tiếng chút nào.
- Được rồi, đừng trách Hầu thị. Là tự ta nhất thời nổi hứng, không ai nói gì nàng cả. Vốn chỉ muốn lên ngắm phong cảnh rồi xuống, ai ngờ bị cảnh đẹp thu hút, đứng lâu một chút đã phụ lòng tốt của ngươi và Tôn đạo trưởng rồi. Lần sau ta sẽ không làm thế nữa. Ngươi đã tới rồi thì cùng ta ngắm cảnh tuyết, làm một bài thơ được không?
Lúc này trong đình đã ấm như xuân, địa long và lò than đều đã được đốt nóng. Vân Diệp không cần mặc áo da nữa, ít nhất cũng không cần đội mũ da chó nữa. Hắn đặt mũ lên bàn đá. Trường Tôn thị nhận lấy, còn cầm thử đội lên đầu, thấy không tệ, liền buông hai cái tai xuống che kín mặt.
- Tiểu Diệp, ngươi nói Liêu Đông cũng lạnh thế này sao? Vậy tướng sĩ ở đó làm sao sống được qua mùa đông?
- Nương nương, vùng Liêu Đông lạnh hơn Quan Trung nhiều lắm. Nói nơi đó lạnh đến mức nứt ngói cũng chẳng phải là nói quá. Đốt lửa cũng vô ích, ngực nóng hổi nhưng lưng lại lạnh buốt, gió thổi qua vẫn run rẩy. Có điều tướng sĩ tất nhiên có những biện pháp riêng, ví như đào hầm là một cách, thêm vào lò sưởi, áo khoác bông dày. Tuy nhiên áo bông còn hơi ít vì bông chưa đủ. Thêm vài năm nữa, Đại Đường sẽ không thiếu thốn gì nữa.
Mọi quyền lợi của bản dịch này thuộc về truyen.free.