Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 867:

Trường Tôn thị rất thích thú, nhận lấy ống trúc rồi dùng ánh mắt hỏi Vân Diệp liệu còn cho người khác không. Thấy y gật đầu, bà mới yên tâm thưởng thức. Bà không hỏi Vân Diệp tiếp theo phải làm gì, bởi việc y vẫn còn tâm tư nấu ăn cho thấy y không hề bận tâm đến chút nguy hiểm này. Hầu thị cũng có phần, nhưng không cầu kỳ bằng ống của Hoàng hậu, chỉ có ít bánh khô và x��ơng dê. Nàng chẳng kén chọn, cầm lấy ống trúc ăn ngon lành. Những người khác phải đợi vì Vân Diệp không mang theo nhiều dụng cụ nấu ăn.

Nghe nói sẽ phải ở trên núi một thời gian, thủ lĩnh thị vệ liền sai người tản ra tìm củi. Nếu thấy thỏ hay gà rừng bị đông cứng thì cũng nhặt về. Người đông, thức ăn không đủ, họ cần tìm thêm nguồn khác.

Đợi mọi người ăn no rồi, Vân Diệp nhìn xuống vách núi, nói với đám thị vệ:

- Nơi này có dù. Tìm một người đeo dù vào rồi nhảy xuống, đến thư viện báo tin, nói rằng chúng ta đang bị vây khốn trên núi, bảo họ chuẩn bị cáp treo. Ta nói trước, ta cũng không biết người nhảy xuống liệu có chết hay không. Ai tự nguyện thì đi, ta không điểm danh.

Sự thực chứng minh có rất nhiều người sẵn sàng liều chết vì Hoàng hậu. Sau một hồi tranh cãi, cuối cùng một thị vệ rậm râu đã giành được việc này. Vân Diệp lấy từ trong nhà đá ra một chiếc dù, đeo cho hắn, kiểm tra kỹ lưỡng rồi nói có thể nhảy được rồi. Dây dù đã được buộc sẵn, chỉ cần nhảy xuống, dù sẽ tự bung.

Thị vệ rậm râu tiếp nhận lời chúc phúc của huynh đệ, thị vệ đầu lĩnh còn đỏ hoe mắt nói:

- Từ hôm nay trở đi, cha mẹ ngươi là cha mẹ ta, con ngươi là con ta.

Vân Diệp đợi đến bực mình, nói:

- Có phải ngươi nhìn trúng lão bà của hắn không, mong hắn chết à? Ai nói nhất định nhảy xuống sẽ chết? Một vạn người nhảy xuống may ra mới có một hai kẻ xui xẻo, đó đã là xác suất toán học rồi. Khả năng xảy ra chuyện giống như ngươi cưỡi ngựa bị gãy cổ vậy. Hắn cưỡi ngựa một lần, ngươi cũng chúc phúc một lần à?

Cái lưỡi rắn độc của Vân Diệp khiến một loạt ánh mắt khinh bỉ đổ dồn vào mình. Người thị vệ rậm râu quay đầu nói với Vân Diệp:

- Huynh đệ như tay chân, lão bà như y phục. Bành huynh nếu đã nhìn trúng lão bà của ta, không cần mong ta chết, thì cứ mang đi là được.

Sau đó không thèm nhìn Vân Diệp một cái, hắn đi nhanh mấy bước rồi lao ra khỏi vách núi. Một sợi dây theo đó kéo dù bung ra, khí lưu trong sơn cốc thoáng chốc nâng hắn lên rồi từ từ hạ xuống. Mọi người tận mắt nhìn hắn bay lượn quanh đồng tuyết đều vô cùng vui sư���ng. Tiếng cười vang vọng sơn cốc của người thị vệ rậm râu tức thì lại khiến một mảng tuyết nhỏ bị lở.

Vân Diệp nhìn phương hướng, tên này nhất định sẽ rơi vào trong thư viện. Lúc này y mới quay về sưởi ấm, bởi ở ngoài một lát đã lạnh tới tê chân. Quay đầu, y nhìn thấy Trường Tôn thị cũng đang đứng ở vách núi nhìn xuống, vẻ mặt đầy lo lắng.

- Ngươi nói chỉ có một chiếc dù cho Mẫu hậu dùng thôi mà, sao lại để người khác xuống?

Hầu thị vội vàng hỏi:

- Cô nhìn xem thứ đó Nương nương dùng được sao?

Vân Diệp vừa đi về phía đình ấm vừa giải thích cho Hầu thị, đầu y đã phủ đầy tuyết trắng.

- Vừa rồi ta đã xem, chúng ta chỉ có hai con dê, bốn con thỏ và chín con gà rừng. Hơn một trăm ba mươi người sẽ không chịu nổi ba ngày. Mẫu hậu nói trời lạnh không thể thiếu thức ăn. Nếu thiếu, người sẽ chết.

- Được rồi, không lấy cô ra trêu đùa nữa. Tên thị vệ kia đã tới thư viện rồi, chẳng mấy chốc cáp treo sẽ được dựng lên, chúng ta theo cáp treo xuống là được, chuyện nhỏ xíu thôi. Giờ đem hết thỏ, gà v��i dê ra nấu đi, tối nay mới khó sống qua. Huống hồ, trên cái đỉnh núi không lớn này hình như không chỉ có mỗi chúng ta.

Thấy Vân Diệp cười gian, Trường Tôn thị cũng cười:

- Đỉnh núi còn có ai? Bản cung rất tò mò. Cứ bảo thị vệ đi bắt là được, ta nghĩ chắc chắn người của bọn chúng không nhiều bằng chúng ta.

- Không tìm được nhưng thần dám khẳng định bọn chúng ở trên núi. Vốn định đợi Nương nương xuống núi rồi sẽ phong tỏa, hiện giờ bớt việc rồi. Đợi ngày mai cáp treo lắp xong, chúng ta cứ xuống. Kệ ai ở trên núi, chúng ta cứ đợi khai xuân đi nhặt xác là được, chẳng cần lo. Hắn dù có bản lĩnh ẩn mình giỏi đến mấy trước mặt thiên uy cũng vô dụng.

Vân Diệp làm rất quyết liệt, vì không cho kẻ địch chút dịp thừa cơ nào. Suốt cả đêm, toàn bộ hộ vệ đều không dám ngủ, trước mặt mỗi người đều có một đống lửa, vây chặt đình ấm. Cứ nửa canh giờ, Vân Diệp lại nhìn quanh xem có sơ hở nào không. Tiếng người huyên náo dưới núi cũng không dứt suốt cả đêm.

Kẻ địch không xuất hiện, đến một bóng người cũng kh��ng thấy. Thủ lĩnh thị vệ định bụng nói Vân Diệp sợ bóng sợ gió, nhưng thấy Vân Diệp bò trên mặt tuyết không ngừng tìm kiếm dấu vết nhỏ, hắn cũng học theo bò ra, tìm kiếm lối đi nhỏ ngoài đình. Đến chỗ sương mù, Vân Diệp không chịu tiến lên nữa, bò ngược lại, đốt dây cháy rồi ném ra xa.

Một tiếng "uỳnh" vang lên, sơn cốc như nổ tung. Tuyết đọng trên cành cây đều bị chấn động mà rơi xuống, tàn tuyết trên dốc vừa đắp lên lại lần nữa sụp đổ. Uy lực lần này lớn hơn lần trước nhiều. Vân Diệp nhìn tuyết chôn vùi rất nhiều cây lớn mới hài lòng vỗ tay đứng dậy. Kẻ đó muốn ẩn nấp thì chỉ có cách ẩn mình trong tuyết.

Hoặc không làm, hoặc đã làm thì phải làm tới cùng. Tuyết dù không thể giết chết những kẻ âm hồn bất tán đó, vẫn có thể vây hắn trên núi. Lần này mọi việc diễn ra đều rất tùy ý: Trường Tôn thị tùy ý lên núi, Vân Diệp không kịp chuẩn bị cũng lên theo, hẳn tên theo dõi Vân Diệp cũng theo.

Suốt hai tháng ẩn mình, Vô Thiệt mấy lần liền phát hiện tung tích của hắn, đáng tiếc là luôn để đối phương chạy thoát. Vân Diệp chỉ cần ra ngoài là có cảm giác bị người ta bám theo. Cảm giác này khiến Vân Diệp muốn phát điên. Tên vương bát đản đó muốn lợi dụng loại tâm lý này để khiến Vân Diệp nổi điên, bởi một khi đã nổi điên, y sẽ lộ ra sơ hở và bị người ta đánh trúng.

Trong hai tháng qua, Vân Diệp đã gặp ba chuyện kỳ quái. Vượng Tài ra ngoài chơi về, cứ muốn lấy đầu cọ vào lòng Vân Diệp cho thoải mái. Lần này Vượng Tài cũng thế. Vân Diệp vừa định xoa đầu Vượng Tài thì bị Vô Thiệt giữ lại. Hắn cẩn thận lấy từ mang tai Vượng Tài ra một cái gai màu hạt dẻ, rồi kiếm một con gà để thử nghiệm. Chẳng mấy chốc, con gà đó toàn thân đen xì, không cựa quậy nữa. Vân Diệp đoán chừng nếu mình bị gai đâm phải thì cũng không khác gì con gà kia.

Vô Thiệt chỉ nhìn thấy một lão phụ nhân sờ Vượng Tài một cái, giữa kẽ ngón tay lóe lên hàn quang. Hắn đuổi theo thì không thấy người. May mà về kịp thời, nếu không e là đã phải đi nhặt xác Vân Diệp rồi.

Đi ra cửa cũng suýt nữa bị băng ở cửa đâm chết. Cột băng to như cổ tay mà nói gãy là gãy ngay. Đến thư viện cũng bị đá lớn từ trên núi rơi xuống. Mẹ nó, trên ngọn núi đó không hề có lấy một tảng đá, toàn là núi đất. May mắn thay, người kéo xe là Vượng Tài, biết dùng mông chặn càng xe lại rồi đi ngược, nhìn tảng đá lăn vù qua trước mặt.

Thực tế, mấy tháng này Vân Diệp rất ít khi ra ngoài. Chỉ cần ra ngoài là lại có phiền toái lớn. Đây là thời cơ duy nhất Vân Diệp có thể nắm bắt, chỉ không biết liệu đối phương có mắc bẫy hay không.

Khi thị vệ kia tới thư viện, chẳng mấy chốc, đội cứu nạn đã tới. Một chiếc thương cực lớn được nỏ tám trâu ghim chặt vào vách núi. Có dũng sĩ vác dây thừng leo vách đá lên. Đáng tiếc, Ưng Chủy Nhai có tên này là bởi vì có một phần lớn vách núi nhô ra, khiến dũng sĩ bám vào nỏ thương leo lên chỉ tới được đáy phần vách núi nhô ra. Muốn leo lên đỉnh núi thực sự là một hy vọng xa vời, bởi tầm bắn của nỏ tám trâu không đủ để vươn tới đỉnh núi. Khó khăn này khiến các sư đồ thư viện tuyệt vọng.

Mọi quyền sở hữu trí tuệ của bản dịch này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free