(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 872:
Hủy Tử vỗ đôi bàn tay nhỏ bé cười vang, cười một hồi rồi nín, trong đầu nàng đã nghĩ đến việc ngày mai Vân Diệp sẽ lại vào cung giúp nàng chăm sóc cẩu cẩu. Từ trước đến nay, nàng vẫn luôn gọi hùng miêu là cẩu cẩu.
Mặc dù có thể lập một vườn nuôi hùng miêu, nhưng Lý Thừa Càn ôm Hủy Tử nói: – Vân Diệp không thể chỉ nuôi cẩu cẩu cho muội được, y còn phải nghĩ cách giúp phụ hoàng chăm lo cho muôn dân thiên hạ. Hủy Tử đã lương thiện, lại còn chịu khó như vậy, hay là mang ba con “hoa cẩu cẩu” kia cho Vân Diệp, để y nuôi trong thư viện, rồi hàng tháng muội đến thăm chúng là được.
Học sinh thư viện đang nghỉ định kỳ, trong thư viện vắng lặng, chỉ còn vài học sinh học thêm miệt mài, vì thời gian nghỉ ngơi chỉ có nửa tháng, không đủ để họ về nhà rồi quay trở lại.
Từ mồng một đến Rằm là thời gian cả thiên hạ ăn mừng. Các học sinh ở lại khó tránh khỏi nhớ nhà, có điều những nỗi niềm này cũng không thể biến thành các áng thi ca mỹ lệ, bởi sự xuất hiện của ba con hùng miêu với dáng vẻ thơ ngây.
Trên núi vẫn còn một màu trắng xóa, trúc đều bị tuyết lớn làm gãy. Vào mùa đông, hùng miêu không tìm được thức ăn nên mới mò ra khỏi núi. Tất cả động vật đều cần muối, cho nên khi hùng miêu vào nhà người dân, phát hiện nồi sắt trong nhà còn vương chút muối mặn, chúng liền liếm nồi sắt không ngừng. Có con hùng miêu hăng quá, thậm chí còn liếm nát cả nồi sắt, khiến người dân thấy vậy mà lầm tưởng hùng miêu là quái thú ăn sắt.
Khi chúng được chuyển đến thư viện thì không còn cảnh tượng thê thảm như vậy nữa. Các học sinh ở lại khi nghe cảnh ngộ của hùng miêu thì vô cùng thương cảm và hết lòng quan tâm đến chúng. Lễ mừng năm mới mọi người đều được phát bánh ngọt, nhưng bọn họ thà chịu thèm thuồng cũng phải bón bánh cho hùng miêu. Về phần lá trúc thì phải chia buồn với đám cây trúc quanh thư viện, lá non lẫn lá già đều bị vặt trụi, lại còn có học sinh chuyên tâm đi tìm măng mùa đông cho chúng nữa.
Hùng miêu có lẽ thực sự chỉ hợp sống trong sự yêu thương của nhân loại. Ba con hùng miêu nhanh chóng trở nên mũm mĩm, tròn vo. Giờ đây dù có đuổi cũng không chịu ra khỏi thư viện, cả ngày ở trong thư viện chạy lăng xăng khắp nơi, thậm chí còn chiếm luôn tòa giả sơn làm cứ điểm riêng. Rõ ràng chúng biết các học sinh đang phơi chăn làm ổ cho mình, vậy mà cứ thản nhiên tiêu dao, chẳng buồn để tâm đến ai.
Chúng cũng không bộc lộ dã tính, không chặn đường các học sinh đang bưng cơm, mà mỗi khi nghe tiếng chuông vang lên, ba con sẽ ��ến ngồi chờ ngoài cửa, không dám mon men vào trong, chúng biết những đầu bếp mập mạp sẽ dùng cán chổi xua đuổi chúng.
Đám đầu bếp thấy chúng ngoan ngoãn, biết điều nên cũng lấy làm vui vẻ, mỗi lần nấu cơm đều nấu thừa ra một ít, rồi đổ vào máng cho chúng ăn.
Hủy Tử đến thăm chúng một lúc rồi ra về. Vân Diệp không cho nàng tới gần đám hùng miêu, ai mà biết khi nào chúng sẽ nổi cơn điên. Hủy Tử luôn muốn được như Vân Mộ, lắp yên lên hùng miêu để cưỡi đi dạo, đáng tiếc thân thể nàng yếu ớt, hơn nữa nàng bị bệnh tim bẩm sinh, cho nên mong muốn của nàng đều không thành hiện thực.
Tiểu Hủy Tử từ khóe mắt luôn ẩn hiện những tia máu hồng, mười đầu ngón tay cũng tái xanh, trông thật yếu ớt. Tôn Tư Mạc đã dùng rất nhiều dược vật, nhưng cũng không mấy hiệu quả.
Vân Diệp biết đứa bé này khó lòng sống quá mười hai tuổi, nên đối với nàng vô cùng khoan dung. Lý Nhị, Trưởng Tôn, Lý Thừa Càn, Lý Thái đều biết, chỉ cần là thứ mà muội ấy muốn, thì dù là sao trên trời cũng sẽ tìm cách hái xuống cho nàng.
Thứ gì Vân Mộ c��, Vân Diệp cũng chuẩn bị cho Hủy Tử một phần y như vậy. Người nhà cũng tìm cho nàng một con đại cẩu ngoan ngoãn nhất. Lý Thừa Càn thì tìm thợ đóng yên ngựa giỏi nhất, chế tác cho nàng một bộ yên ngựa vô cùng xinh đẹp, có thể đeo lên lưng đại cẩu. Tuy rằng không được như Vân Mộ cưỡi Vượng Tài xông pha, nhưng để nội thị dắt đi dạo vài vòng thì cũng được.
Sống trong sự nuông chiều đến thế, Hủy Tử vẫn không bị nhiễm thói xấu. Cô bé năm tuổi vẫn cố gắng học thư pháp. Tư chất thông minh, lại thêm bản tính hiền lành càng khiến tất cả mọi người trong hoàng cung thêm yêu mến.
Tấn Dương Công chúa chính là phong hiệu của nàng. Lý Nhị dành tặng danh hiệu cao quý nhất này cho người con gái yếu ớt của mình, chỉ mong phúc uy cường đại của đế quốc có thể giúp nàng kéo dài dương thọ.
Nhưng thời gian cứ thế trôi đi vội vã, nên khi Hủy Tử nhận ra người trong thư viện càng ngày càng nhiều thì mới biết học kỳ mới đã bắt đầu rồi. Nàng vốn không thích hoàng cung thanh lãnh, chỉ thích được như những thiếu niên trong thư viện kia. Lại còn có Lý Cương tiên sinh râu bạc phơ, bởi vì ông lão vẫn luôn vui đùa cùng nàng, lại còn được phó dịch trong thư viện dẫn đi dạo chơi. Thỉnh thoảng, khi nhìn ba con cẩu cẩu ngủ say, nàng cũng mơ màng chìm vào giấc ngủ.
– Vân Diệp, bệnh tình Hủy Tử thực sự ngươi không có cách nào chữa trị sao? Đôi khi Lý Cương nhìn tiểu hài tử đang ngủ mà hỏi Vân Diệp, không biết đã là lần thứ mấy ông hỏi câu này rồi.
– Không có cách nào, bệnh của nàng là do bẩm sinh phát triển không được hoàn thiện, hơn nữa lại là bệnh về tâm mạch đáng sợ nhất. Tôn đạo trưởng nghiên cứu rất nhiều phương thuốc, tuy rằng có thể nhất thời tăng cường khí huyết, nhưng không thể khôi phục như vốn có. Nếu như gia sư còn sống, biết đâu có thể mở ngực ra để tu bổ tâm mạch cho nàng. Nhưng chúng ta thì không thể làm được như vậy. Vân Diệp mượn lời gia sư để gián tiếp nói về những phương pháp chữa bệnh hiện đại ở hậu thế. Tại hậu thế, nếu có gia sản đồ sộ như vậy thì thậm chí có thể thay tim, thì bệnh của nàng hẳn là không khó chữa.
Lý Cương vỗ tay v��n ghế thở dài thườn thượt, lại bắt đầu lên lớp Vân Diệp về việc hắn cứ theo dị nhân mà không chịu học dị thuật, lại đi học những thứ nhăng nhít.
Đối với việc này Vân Diệp cũng chỉ biết ậm ừ cho qua chuyện.
Sau khi khai giảng, thư viện cũng trở lại không khí náo nhiệt như thường lệ. Ngoại trừ sự xuất hiện của ba con hùng miêu, thì dường như không có gì thay đổi. Các nữ sinh rất thích đám hùng miêu xinh xắn, vì vậy, chẳng bao lâu sau, các nữ tử trong thư viện đã rộ lên phong trào làm hùng miêu nhồi bông (gấu vải). Hi Mạt Đế Á cũng không ngoại lệ, con hùng miêu nhồi bông lớn nhất chính là của nàng.
Trong một năm qua, Đại Đường đã xảy ra một sự kiện vô cùng trọng đại. Lý Nhị thấy quốc khố tràn đầy, tướng sĩ dũng mãnh, vạn quốc chầu về, tự thấy chiến công của mình đã đủ để tạ ơn trời đất, cho nên mới dự định lên núi Thái Sơn phong thiện, còn dẫn theo Tấn Dương, để nàng có thể hưởng một chút vận khí quốc gia, biết đâu bệnh tình của Tấn Dương sẽ không cần thuốc mà thuyên giảm.
Ngụy Trưng kiên quyết không ��ồng ý, dâng sớ nói quốc gia hiện tại từ Lạc Dương, Đông Trực đến bờ Đông Hải ngàn dặm hoang vu, người ở thưa thớt, chó gà còn không thấy bóng, trăm nghề điêu đứng. Nếu lúc này đi Thái Sơn phong thiện, nhất định sẽ càng khiến người dân Sơn Đông thêm phần khổ sở.
Chỉ bằng câu nói này, Vân Diệp thấy Lý Nhị hẳn đã thất vọng về Ngụy Trưng đến tột độ. Để ngăn hoàng đế đến Sơn Đông phân hóa hào môn, Ngụy Trưng bắt đầu nói những lời vô căn cứ.
Nếu như là 5 năm trước, những lời này của Ngụy Trưng không sai một ly, nhưng hiện tại những lời ấy đã không còn đúng nữa. Khi hoàng đế hạ lệnh những người dân lưu tán trở về ruộng đất cũ, đã có vô số người trốn tránh trong rừng sâu núi thẳm đã trở về với gia viên xưa, bắt đầu tái thiết quê hương. Pháp lệnh ba năm không thuế của triều đình đã ban bố khắp thiên hạ, khoai tây cũng được phổ biến khắp nơi. Đăng Châu, Lai Châu, những nơi này đã dần hình thành những thành thị lớn. Tấu chương của Thứ sử Đăng Châu về việc muốn xây dựng thêm thành trì đã nằm trên bàn hoàng đế hơn một tháng. Giờ đây, ông ta lại nói Sơn Đông vẫn còn khó khăn thì là lý lẽ gì?
Tác phẩm này thuộc bản quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.