(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 874:
Ra khỏi Vạn Dân cung, Tần Quỳnh và Trình Giảo Kim liền thấp giọng hỏi Vân Diệp:
– Tiểu tử, ngươi giảm gánh nặng cho bách tính Sơn Đông, nhưng ta thấy có vẻ Ngụy Trưng cũng không muốn lĩnh tình.
– Bá bá, điều Ngụy Trưng lo lắng vốn không phải bách tính, cái lão lo chính là Sơn Đông sẽ bị thanh tẩy một lần nữa. Bệ hạ chắc chắn không quên sỉ nhục lớn nhất khi ban bản [Thị tộc chí] đầu tiên cho Thôi gia. Trình bá bá, người mau về nói với thẩm thẩm, bảo thẩm đừng dính vào chuyện Sơn Đông. Nhà thẩm ở Sơn Tây cứ mặc kệ chuyện ở Sơn Đông, hãy học theo thê tử của Phòng Tương là được. Lần trước bệ hạ cứng rắn xử lý Lư thị, Lư phu nhân chẳng phải đã giả vờ không hay biết đó sao? Có những lúc cần phải biết giữ mình mới là khôn ngoan.
Trình Giảo Kim than thở một tiếng rồi vội vã rời đi. Rõ ràng đây là hoàng đế đang buồn chán muốn bày trò gì đó. Tranh chấp thị tộc lắng xuống được mấy năm, giờ đây sắp nổi sóng trở lại. Không biết hoàng đế rốt cuộc muốn làm gì, cuộc sống của giới huân quý càng ngày càng không dễ chịu.
Vân Diệp biết hoàng đế muốn làm gì. Chuyện của các thần nhân đã chọc giận hoàng đế. Báo cáo điều tra của Bách Kỵ ti dù Vân Diệp không được thấy, nhưng y cũng có thể đoán ra phần nào. Vụ án của Ngụy Thiên Giác nhất định có tiến triển, dù sao hơn năm trăm người muốn hoàn toàn mai danh ẩn tích là không thể. Chỉ cần Bách Kỵ ti dụng tâm đi tìm, chắc chắn sẽ tìm ra dấu vết.
Hoàng hậu gặp nạn ở Ngọc Sơn, mặc dù nói là một chuyện ngoài ý muốn, hoàng đế cũng không hề xử lý bất cứ ai, bình tĩnh đến đáng sợ. Từ khi sự việc xảy ra, Vân Diệp đã bắt đầu lo lắng đề phòng. Mãi đến bây giờ y mới cảm thấy yên lòng, bởi cái gậy nặng trịch này cuối cùng cũng giáng xuống đầu các thị tộc.
Khi tấm màn bí mật về các thần nhân dần được vén mở, hoàng đế tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ cho sự tồn tại của bọn họ. Mà những thị tộc cổ xưa này, chính là mảnh đất màu mỡ để những thần nhân kia sinh tồn và phát triển, nhất định phải nhổ cỏ tận gốc.
Kể từ khi tới Đại Đường, sinh tồn chính là mục tiêu lớn nhất mà Vân Diệp theo đuổi. Chỉ cần không ảnh hưởng đến sinh mạng, y cũng chẳng bận tâm việc gì. Sống, chính là an ủi lớn nhất với y. Phàm là người hiểu biết lịch sử đều biết, Lý Nhị lúc này bạo ngược đến mức nào.
Người ta vẫn thường nói, nếu bên ngoài không có kẻ thù, bên trong ắt sẽ không có những người tài giỏi. Nhận thức của Lý Nhị đối với quốc gia và quyền l���c vượt xa Vân Diệp. Đạo lý này y không phải là không biết. Nếu đế vương không muốn bị cuộc sống kiêu sa dâm dật làm hủ hóa, nhất định phải không ngừng tạo ra kẻ thù cho chính mình. Hiện tại, kẻ thù bên ngoài đã tiêu diệt gần hết. Vài anh hùng mạnh mẽ hơn một chút thì đang ở hành quán chuẩn bị diễn kịch cho hắn xem, tâng bốc hắn bằng những lời lẽ và hành động khiến người nghe phải nôn mửa.
Chỉ có một Cao Ly vẫn còn giãy giụa trong nội chiến. Một khi nội chiến phân thắng bại, đó chính là lúc Đại Đường sẽ can dự vào. Còn lúc này, Lý Nhị chỉ dồn sự chú ý vào tình hình trong nước.
Kể từ thời Tam Quốc khi Trần Quần lập ra hệ thống huân quý thế tập (cha truyền con nối) [Cửu phẩm trung chính chế], đã ăn sâu vào tiềm thức của giới huân quý. Giới huân quý trời sinh đã muốn làm quan, họ tự cho rằng chỉ cần sinh ra đã tài trí hơn người.
Lý Nhị vốn dĩ dựa vào các môn phiệt để dựng nên giang sơn, làm sao hắn có thể không lo lắng sau này sẽ có người đi theo con đường của hắn? Lần này chẳng những hắn phải đập tan sự kiêu ngạo của giới huân quý lâu đời, mà còn phải sắp đặt hướng đi cho các huân quý mới nổi.
Phân phong chư hầu để bảo vệ hoàng thất, chính là mộng tưởng của Lý Nhị từ trước đến nay. Năm Trinh Quán thứ 10, Lý Nhị hạ quyết tâm thực hiện mộng tưởng này, bằng cách thành lập chế độ [Thế tập Thứ sử]. Ông trao cho các chư vương, quý thích, công thần có công lao danh vọng chức Thứ sử thế tập, phân trấn các nơi, đời đời không đổi, trong đó bao gồm 21 thân vương cùng 14 công thần.
Dưới sự sắp đặt của Lý Nhị, sau khi bọn họ tiếp nhận chiếu lệnh liền lập tức đến các nơi nhậm chức, từ đó trở thành những lá chắn đáng tin cậy bảo vệ hoàng thất Lý Đường.
Trưởng Tôn Vô Kỵ mang hàm Thứ sử Triệu Châu, Phòng Huyền Linh là Thứ sử Vũ Châu, Đỗ Như Hối Thứ sử Hạ Châu, Trình Giảo Kim Thứ sử Lư Châu, Tần Quỳnh Thứ sử Tề Châu. Ngay cả Vân Diệp không có thân thích cũng được ban hàm Thứ sử Nhạc Châu.
Điều này rõ ràng là ý đồ muốn phân phong toàn bộ thiên hạ. Vốn Lý Nhị muốn dựa vào những thủ đoạn này để khống chế quý tộc mới nổi ở địa phương, để cho thế lực gia tộc của họ cách xa trung tâm quyền lực Trường An. Vì thế, hắn gửi gắm kỳ vọng rất lớn đối với minh hữu trung thành nhất là Trưởng Tôn Vô Kỵ, hy vọng lão có thể đi đầu chấp nhận hình thức phong thưởng như vậy.
Nào ngờ, Trưởng Tôn Vô Kỵ lần đầu tiên không chịu nghe theo sự sắp đặt của hoàng đế. Dưới sự hướng dẫn của Trưởng Tôn Vô Kỵ, tập thể công thần được thụ phong đều bày tỏ không muốn đi nhậm chức tại các phong địa thế tập. Mà hoàng đế cũng không thể dùng gậy gộc để ép buộc họ đi nhậm chức được. Không lâu sau đó, Trưởng Tôn Vô Kỵ lại thông qua con dâu là Trường Nhạc công chúa, liên tục thỉnh cầu hoàng đế rằng:
– Lão thần cùng bệ hạ năm xưa từng chung sức đánh thiên hạ, trải qua cửu tử nhất sinh, thật vất vả lắm thiên hạ mới được thái bình. Cớ sao lại phải đẩy chúng thần đến nơi khác nhậm chức? Chẳng phải như vậy khác nào lưu đày?
Trên thực tế, Trưởng Tôn hoàng hậu chính là trong hoàn cảnh như vậy mà tìm đến thư viện. Nàng muốn giải tỏa phiền muộn, bị kẹt giữa trượng phu và ca ca, quả thật rất khó xử cho nàng. Trưởng Tôn hoàng hậu biết ca ca nàng đã hy sinh cho nàng quá nhiều, bằng không ngay từ Trinh Quán năm thứ 8, ông đã trở thành Bình chương sự, vị trí tương đương tể tướng. Nhưng lần này ca ca nàng không nghe theo chính sách của hoàng đế, ngược lại còn cầm đầu phản đối, cho thấy rõ ràng là không muốn buông bỏ quyền lợi của mình.
Sau khi biết những chuyện này từ miệng Lý Thừa Càn, Vân Diệp liền hiểu vì sao Trưởng Tôn hoàng hậu phải leo lên Ngọc Sơn giữa trời đại tuyết. Nếu là y, có lẽ y đã leo đến tận Tuyết Sơn ở Thổ Phồn rồi cũng nên.
Thật ra thì Vân Diệp rất trân trọng chức vị Thứ sử Nhạc Châu này. Bây giờ y cũng đã trở lại kinh thành, nhưng vẫn không chủ động từ bỏ nó. Dù sao bây giờ Nhạc Châu đang tiến vào thời kỳ đại khai phát, chỉ cần làm tốt theo kế hoạch là được. Một mặt bán đất xây nhà, một mặt đẩy nhanh tốc độ kiến thiết, tin rằng chẳng mấy chốc, một tòa thành lớn sẽ lại mọc lên bên cạnh hồ Động Đình.
Vân Diệp không từ bỏ chức vị Thứ sử Nhạc Châu, đây là ngoại lệ duy nhất trong sự kiện Lý Nhị phân phong Thứ sử. Trong khi Trưởng Tôn Vô Kỵ dẫn đầu mọi người từ chối, Vân Diệp lại không làm theo mà chấp nhận nhậm chức.
Khoảng thời gian này Vân Diệp không có bất kỳ động thái gì. Y chỉ một lòng chuyên tâm xử lý công việc trong thư viện, khích lệ những học sinh xuất thân hàn vi. Y nuôi gấu trúc, thỉnh thoảng vào cung thăm hỏi hoàng hậu, dẫn theo Tôn Tư Mạc thăm bệnh cho Tấn Dương. Duy nhất, y không đến bái kiến Lý Nhị.
Bầu không khí triều đình cực kỳ quỷ dị. Việc hoàng đế đáng lẽ phải đi Thái Sơn ở Sơn Đông phong thiện lại bị các đại thần kia hùa nhau ép lùi lại đến sang năm. Còn việc sang năm có đi được hay không thì còn phải xem Đại Đường có mưa thuận gió hòa hay không đã.
Đây là lúc tốt nhất để giả vờ làm rùa rụt cổ, mặc kệ hoàng đế tự làm một mình. Vân Diệp đã bị đồn là lộng thần. Lúc này nếu còn gây thêm chuyện thì chẳng khác nào tự đẩy mình vào nước sôi. Lúc này, Vân Diệp thật sự chỉ muốn tự đào hố chôn mình, để không ai có thể thấy y, cũng không ai có thể mang phiền toái đến cho y nữa.
Trời ạ, Ngọc Sơn thư viện của hoàng gia Đại Đường lần đầu tiên đón một đoàn kiểm tra liên ngành. Hộ Bộ, Lại Bộ, Lễ Bộ, Công Bộ cùng liên hiệp đại kiểm tra. Nếu như cộng thêm Vệ Sinh Bộ và Công An Bộ của đời sau, thì đây chính là một cuộc đại kiểm tra c���a liên hiệp sáu bộ ngành.
Mọi quyền lợi liên quan đến nội dung này đều thuộc về truyen.free.