Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 883:

Ngươi biết rõ nhiều chuyện trên đời như vậy, sao còn bắt ta và muội muội thành thân? Chẳng phải đó là tự chuốc lấy diệt vong sao, chẳng lẽ ngươi không biết?

– Ta đương nhiên biết. Hôn nhân cận huyết ắt bị trời phạt, lẽ nào ta lại không biết đạo lý ấy? Chẳng qua ta từng cho rằng mình đã trường sinh, thì đương nhiên không coi những luân thường thế tục này ra gì. Nếu ta có thể trường sinh, vậy ngươi và tiểu muội ngươi cũng có thể. Nếu đã trường sinh, ắt không cần con cháu, đó mới là đại đạo. Có được thì phải có mất, pháp tắc trời đất không cho phép ngươi vừa trường sinh bất lão, lại vừa con đàn cháu đống. Chỉ cần ngươi và tiểu muội không còn nằm trong vòng sinh tử, thì chẳng còn vấn đề gì nữa. Đạo trường sinh vĩnh viễn trường tồn, sự kết hợp của các ngươi chính là kết quả tốt nhất.

– Bây giờ ngươi đã biết không thể trường sinh, chúng ta còn phải thành thân sao?

– Như vậy sao được, nếu không thể trường sinh, đương nhiên không thể được.

– Chúng ta còn tính toán gì luân thường đạo lý nữa? Sâu trong hang còn có một người bị ngươi lợi dụng chẳng khác nào một con ngựa đực, chẳng lẽ ta còn phải gọi hắn là cha sao? Ngươi muốn ta gọi hắn là ca ca, hay là cha?

Hàn Triệt ngồi trên đá, chỉ vào hang sâu hỏi người trên ghế.

– Làm gì có ngựa đực nào, làm gì có cha nào khác ngoài ta? Phụ thân của ngươi chỉ có ta, không có người nào khác.

Hàn Triệt chợt đứng dậy, vội vã chạy sâu vào trong. Hai bên hang động sâu thẳm được thắp sáng bằng đèn dầu, càng chạy sâu vào, hơi nóng càng hầm hập. Đến khi hắn chạy đến cuối, hắn nhận thấy một sự thay đổi lớn lao. Trước đây vốn khắp nơi là những nữ tử lõa lồ, nay chẳng còn bóng dáng một ai. Nơi này vốn treo đầy tơ lụa là lượt, cùng trân tu mỹ vị, giờ đây chẳng còn gì ngoài một đống đồ lặt vặt phủ đầy bụi bặm.

– Nhi tử, con nhìn thấy gì? Cha đã nói trong động không có gì cả, những gì con thấy chỉ là ảo ảnh, hoặc là con đang nằm mơ? Đừng nghĩ ngợi nhiều làm gì. Tương lai con sẽ là vương của sơn cốc này, đừng vì những phiền não đó mà làm tổn hại tinh thần.

Rõ ràng khoảng cách rất xa, nhưng giọng nói từ đầu đến cuối cứ văng vẳng bên tai hắn. Hàn Triệt phiền não kéo vạt áo xuống bịt lỗ tai. Xong rồi, cuối cùng cũng yên tĩnh.

Cả phòng khách bị Hàn Triệt lật tung hết cả lên. Cuối cùng vẫn không thu được gì, hắn đành ấm ức quay về bên vách đá hỏi:

– Ngươi muốn ta làm gì thì cứ nói. Ngươi đã vứt bỏ tất cả những thứ ta chán ghét, chắc không chỉ đơn giản là muốn ta làm người thừa kế của ngươi thôi đâu chứ? Cứ nói rõ ràng đi, ta sẽ làm. Chúng ta cũng là người, không phải thần nhân gì hết. Bây giờ ta ghét nhất là nghe hai chữ thần nhân này, sau này người nào nhắc lại hai chữ này trước mặt ta, thế nào ta cũng ăn thua đủ với hắn.

– Ta nghe nói trong tay Vân Diệp có hai khối ngọc bài, phía trên ghi chép bí mật Bạch Ngọc Kinh. Vân Diệp đối với chuyện này không để tâm, điều này không đúng. Làm sao có thể không sốt ruột về xuất thân của mình chứ? Y không làm, vậy chúng ta giúp y làm. Ta không tiện ra ngoài, vậy thì ngươi tìm cách mang ngọc bội đang đeo trên người Vân Diệp về.

Hàn Triệt lấy hai tay bưng mặt ngồi xuống, buồn bực nói:

– Được, ta đi đòi Vân Diệp, ngươi cứ chờ là được.

– Đòi?

Một thanh âm bén nhọn lại vang lên:

– Khương Cách cùng Lục Châu đã biến mất trong cõi thiên địa rồi. Bọn họ vốn định ép Vân Diệp phát điên mới ra tay, kết quả sống chết vẫn không rõ ràng. Ngươi lại muốn đi tìm Vân Diệp để đòi à?

– Đúng vậy, chuẩn bị xong lễ vật, đưa bái thiếp rồi đến hàn huyên, nói chuyện phiếm một chút, cuối cùng sẽ nói ra thỉnh cầu. Ngươi thấy sao?

Hàn Triệt bình thản nói với người trên ghế.

Hàn Triệt không chờ người nọ trả lời, đứng dậy phủi mông một cái rồi rời khỏi hang. Hắn vô cùng chán ghét mùi lưu huỳnh nồng nặc trong hang, không muốn ở thêm dù chỉ một khắc.

Ra khỏi hang, hắn đã thấy Bàng Chuẩn khoanh tay đứng chờ. Cửa hang đồ sộ càng khiến Bàng Chuẩn trông thêm nhỏ bé.

– Chuẩn bị một lễ vật cho ta, chọn đồ quý trọng một chút, đừng để mất đi khí độ phong nhã của ta. Ta phải tới Trường An thăm một người, tiện đường đưa tiểu muội tới thư viện.

Hàn Triệt vừa thấy Bàng Chuẩn liền nói.

– Thiếu gia, Trường An đang gió tanh mưa máu, bây giờ không phải là thời điểm tốt để đi. Bách Kỵ ti có mặt khắp nơi, Thần phó (nô bộc của thần) đã bị giam giữ quá nửa, mấy lão thần tiên còn lại cũng không dám lộ diện. Hơn nữa, lần này vì cứu thiếu gia đã huy động nhân thủ từ Sơn Đông, hoàng đế đã phát giác, chuẩn bị phong thiện Thái Sơn. Đến lúc đó Sơn Đông ắt sẽ đại loạn, đây không phải là chuyện tốt đối với chúng ta.

Bàng Chuẩn vội bẩm tình báo mình biết.

– Không cần. Mua cho ta một vài phó dịch, ta không cần dùng đến bọn họ, tự ta có thể đi Trường An. Nếu mọi chuyện đã đến nước này, tiểu muội ta trông cậy vào ngươi. Cuộc sống ở thư viện rất tốt cho nàng. Ta thấy ngươi hiện giờ sáng sủa hơn một chút, không còn vẻ âm nhu như trước. Không tệ, Bàng Chuẩn, chuyện này ngươi làm rất tốt.

Bàng Chuẩn cúi đầu đáp ứng rồi vội vã rời đi.

Bàng Thi Nhi ngồi trên chiếc ghế dài, đang rất thích thú chơi đùa với tiểu miêu Bạch Nô. Thấy Hàn Triệt đi tới, nàng cũng không để tâm, chỉ chăm chú chơi đùa với Bạch Nô. Gian phòng này là của Hàn Triệt, chiếc ghế dài chính là giường của hắn. Hắn thích nhất ngủ trên đó, hơn nữa cũng chẳng cần chăn đệm. Hắn vừa vào phòng, liền có một cô bé hầu gái bưng nước tới cho hắn rửa mặt, bên cạnh còn để một bộ trường bào màu nguyệt bạch (xanh nhạt).

Hàn Triệt rửa mặt, định cởi y phục ra, thấy muội muội vẫn ngồi đó không ra ngoài thì nói:

– Ta muốn thay quần áo, muội đi ra ngoài thì tốt hơn.

Bàng Thi Nhi cầm tóc mình chọc vào mũi Bạch Nô, nhìn miệng nó há ra khiến nàng thích thú vì trông rất đáng yêu. Nghe Hàn Triệt nói chuyện với mình, nàng quay đầu lại nhìn Hàn Triệt nói với vẻ khinh thường:

– Muội không thèm nhìn lén. Huynh muốn thay thì cứ thay, khi còn bé có phải là chưa thấy bao giờ đâu.

Nói xong, nàng tiếp tục chơi đùa cùng Bạch Nô, mặc kệ Hàn Triệt.

Hàn Triệt cũng không hỏi lại, cởi bỏ y phục, chỉ còn độc chiếc khố. Vừa định mặc y phục lại thì bất thình lình Bàng Thi Nhi quay đầu lại. Nàng nhìn Hàn Triệt một lượt, thấy hắn cuống quýt lấy y phục che thân thì cười phá lên, sau đó lấy từ trong bọc y phục của mình ra hai chiếc nội khố, đặt trên ghế dài nói:

– Mỗi lúc buồn chán ở thư viện, thấy các tỉ muội trong thư viện đều may nội y cho người thân nhất, tiểu muội cũng học theo may hai cái. Huynh thử một chút, so với chiếc khố kia thì thoải mái hơn nhiều.

Nói xong, nàng ôm Bạch Nô ra khỏi phòng. Một người một mèo không ngừng ríu rít trò chuyện những điều chẳng ai hiểu. Bàng Thi Nhi ra khỏi cửa thuận tay đóng lại. Hàn Triệt buông thõng bộ y phục, ngồi xuống ghế, cầm nội y lên cẩn thận nhìn. Đây là lễ vật đầu tiên mà từ nhỏ đến giờ hắn mới được thân nhân tặng.

Vải bông mềm mại trong tay. Điều thích nhất là phần đai có một đoạn gân bò mềm, co giãn rất tốt. Hàn Triệt liền tháo chiếc khố, cầm chiếc nội y hoa màu xanh da trời lên, co chân kéo lên, lắc hông một cái, nhún nhảy vài cái. Trời ơi, cảm giác thật sướng, nhất là lúc đứng trước gương ngắm nghía, thật bảnh bao. Thanh niên trong gương vóc người cao lớn, vai rộng eo nhỏ, bắp thịt cân đối, chỉ cần mặc bộ trường sam màu nguyệt bạch (xanh da trời) lên, còn ai có thể không ca ngợi là một công tử thế gia phong lưu chứ? Hắn bỗng nhiên tràn đầy lòng tin vào chuyến đi Trường An lần này.

Người đó là người đó, mình là mình, cần phải phân biệt rõ ràng. Giống như món sủi cảo của Vân Diệp, cần phải ăn từng miếng một, cái gì cũng phải từ từ thưởng thức mới là tốt nhất.

Chuyến đi Trường An lần này, hắn không cần phòng bị ai, cũng không cần ám hại ai. Ngoại trừ việc cần ngụy trang, hắn có thể thoải mái đi khắp nơi. Nếu như thất bại mà bị người ta bắt lại, thì chạy trốn rồi về nghĩ cách khác. Có điều chỉ cần Vân Diệp không nói, sẽ không ai có thể nhận ra hắn.

Cô nô tỳ bé nhỏ bày cho Hàn Triệt một bàn ăn. Mặc dù Hàn Triệt rất đói, nhưng vẫn bảo cô nô tỳ đi gọi muội muội đến ăn cùng. Đây cũng là một loại trải nghiệm, bữa cơm từ trước tới giờ hắn cũng chưa từng chia sẻ với ai.

Tiểu muội cũng rất kích động. Loại trải nghiệm này không chỉ là một phía mà là sự sẻ chia từ cả hai. Hai người cười nói cùng ăn cơm. Hàn Triệt kể lại chuyện đấu pháp thất bại với Vân Diệp, còn tiểu muội thì kể trải nghiệm của nàng ở thư viện, tiện thể nói đồ đệ Tiểu Vũ của y đáng ghét đến mức nào.

Cô nô tỳ bé nhỏ bưng thức ăn lên xong vẫn chưa chịu rời đi, cầm một cái giẻ cần mẫn lau dọn khắp nơi. Trong lúc làm việc, cái tai vẫn dỏng lên nghe ngóng, trong mắt hiện lên vẻ mơ màng, say mê. Hàn Triệt cũng không đuổi nàng đi. Khi nói đến đoạn mình bị ăn đòn, Hàn Triệt còn bật cười lớn.

Bản biên tập này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free