(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 885:
Giữa trưa, mọi người lấy thức ăn trong nhà ra bắt đầu dùng bữa. Cái bọc của Vân Diệp lớn quá cỡ, không thể không mang, bởi mấy lão hán đều nói hôm nay không chuẩn bị thức ăn. Chẳng biết bên trong có gì, đều do Tân Nguyệt chuẩn bị cả.
Trước tiên, Vân Diệp lấy ra một con vịt quay mỡ màng được bọc lá sen. Lão Úy Trì vội vàng lấy ngay, ông ta vốn thích cắn ngập răng, cả con vịt đó e rằng còn chưa đủ cho một bữa của ông.
Vịt nướng thì Lão Trình đã lấy rồi. Ông ta có một con dao nhỏ cực bén, đặt vịt nướng lên mâm tiệc. Đợi Vân Diệp lấy nước chấm ra. Lão Ngưu thì thích thịt băm viên, khoái nhất là thịt bò băm viên vừa dai vừa dẻo. Tân Nguyệt biết sở thích của ông ta, đã chuẩn bị một gói lớn, làm hai mắt Lão Ngưu chỉ còn thấy mỗi thịt bò.
Lão Tần dạ dày yếu, Vân Diệp đặt ống trúc chứa canh sen vào nồi nước sôi. Đợi sôi rồi mới vớt ra. Mở nắp, bát canh sen trong ống trúc này đủ để Lão Tần nhâm nhi cả nửa ngày.
– Móng giò để cho trẫm.
Lý Nhị xắn ống quần, vạt áo cài vào đai lưng, trông hệt một lão nông. Ông ta phủi tay mấy cái rồi ngồi vào ghế đầu, đợi Vân Diệp mang đồ ăn ra. Ông ta đã vất vả cả buổi sáng rồi.
Vân Diệp lục lọi một hồi mới tìm ra móng giò. Món này phải hâm nóng mới ngon, nhưng Lý Nhị chẳng thèm để ý lời Vân Diệp, cầm lấy một miếng da cho vào mồm nhai ngấu nghiến.
– Mang rượu ra. Trẫm biết ngươi có, Lễ Bộ tuy không cho phép uống rượu, nhưng trẫm đoán ngư��i coi lời họ như gió thoảng bên tai. Mau lấy cho trẫm một ngụm giải khát.
Bầu rượu được đưa lên, thị vệ định kiểm tra, Lý Nhị liền xua tay đuổi đi. Ông ngửa cổ tu ừng ực một ngụm lớn, thuận tay đưa sang Tần Quỳnh. Tần Quỳnh đã nhiều năm không uống rượu, nhưng hoàng đế đã ban, dù là thuốc độc ông ta cũng uống. Vả lại, đã thèm khát từ lâu, làm sao có thể từ chối? Ông dốc một hơi cạn nửa bình, nín thở, rồi phả ra một hơi dài, trông vô cùng mãn nguyện.
Khi Lão Trình đưa bầu rượu cho Vân Diệp, chẳng cần nhìn cũng biết bên trong đã cạn sạch rồi. Vân Diệp lấy hết thức ăn ra chất đầy trên bàn, rồi kiếm cành cây xiên hai cái bánh bao để nướng, và hâm nóng rượu rồi mới dâng lên hoàng đế.
Bản thân cậu cầm chân gà, trứng gà, đậu hũ, lấy cả ống trúc chứa rượu nếp và bánh bao, thịt viên mang tới cho hoàng hậu. Hôm nay ở đây chỉ có hoàng hậu là nữ nhân duy nhất, phải đặc biệt chiếu cố. Đám Lý Thừa Càn, Lý Thái đói khát nháy mắt lia lịa với Vân Diệp, nhưng cậu ta làm như không thấy. Mỗi năm vào dịp xuân canh, hoàng gia đều phải tưởng nhớ lại những tháng ngày vất vả, đó là truyền thống không thể qua loa.
Trường Tôn thị trông khí sắc kém hẳn, ngồi bên mâm tiệc uể oải ăn bánh kê. Món này dù chế biến thế nào cũng khó mà ngon miệng được, kê thô ráp, không mịn màng như gạo, dù nấu thành cháo cũng chẳng dễ nuốt. Ưu điểm duy nhất của nó là khả năng chịu hạn tốt, vì thế ở Quan Trung vẫn có nhiều người dùng.
Vân Diệp trải một tấm vải sạch sẽ trước mặt bà, rồi đặt lá sen lên trên, xếp thức ăn. Món khấu nhục mà bà thích nhất được đựng trong ống trúc, sau khi niêm phong kín đáo thì đặt vào nồi nước sôi để hâm nóng.
Đợi đến khi Vân Diệp đặt ống rượu nếp xuống, Trường Tôn thị mới lấy lại tinh thần. Bà hơi do dự rồi cầm ống trúc lên nhấp một ngụm.
– Đây là rượu nếp của nhà Hoàng Thử. Tên Hoàng Thử này lén lút nuôi một tiểu thiếp bên ngoài, bị phu nhân phát hiện. Hiện giờ hai vợ chồng đang xung đột, chẳng nói với nhau lời nào. Anh Nương đã dọn ra khỏi đại trạch của Hoàng Thử rồi, tự mở một quán rượu nếp, khách khứa tấp nập, thần cũng thường xuyên lui tới ủng hộ.
– Tình cảm từ nồng thắm rồi cũng chuyển thành phai nhạt, từ xưa đến nay vẫn thế, Hoàng Thử làm sao có thể ngoại lệ?
Trường Tôn thị thuận miệng nói một câu, nhưng lại khiến Vân Diệp chỉ muốn co cẳng chạy. Hoàng đế và hoàng hậu đang mâu thuẫn, tốt nhất là mình không nên biết thì hơn.
– Ngồi cho nghiêm chỉnh, cứ ngọ nguậy thế thì ra thể thống gì? Nói xem, sắp nhật thực rồi, trên triều đường luôn có những lời khó nghe. Ngươi chạy rõ xa như vậy, định đứng ngoài xem kịch vui à?
– Thần mang trọng trách hoàng mệnh, đang kiểm tra khu công nghiệp Trường An.
– Câm mồm! Ngươi đang xây nhà, lại còn tự rút mình khỏi mọi phiền toái. Tính toán giỏi thật đấy! Giờ ca ca ta có chủ ý riêng, ngươi cũng có toan tính riêng, vậy có ai nghĩ tới ta sống trong hoàng cung này ra sao không?
Vành mắt Trường Tôn thị tức thì đỏ hoe. Ca ca thân thiết nhất của bà trong số các thần tử gần đây đã trở mặt với hoàng đế vì chuyện phân phong thứ sử. Chuyện phong thiện Sơn Đông đã làm mất hết tình nghĩa quân thần. Hoàng đế phái Vân Diệp đi kiểm tra khu công nghiệp chính là một tín hiệu gửi đến Trường Tôn Vô Kỵ, ngụ ý rằng hoàng gia không cần dựa vào cương thiết của nhà ngươi nữa, hiện tại khu công nghiệp đang tăng cường sản lượng. Bản báo cáo có phần thổi phồng mà Vân Diệp dâng lên đã được hoàng đế lệnh Bí thư giám đọc trước triều, cùng quần thần thảo luận về việc mở rộng khu công nghiệp.
Chính vì có tin tức này mà việc Vân Diệp tùy tiện xây nhà ở Hạn Nguyên mới được hoàng đế ngầm chấp nhận. Sau đó, lại có Lý Thái tham dự, đánh tan mưu đồ của Tương tác giám.
Trong chuyện này, Trường Tôn thị quả thực khó xử. Một mặt là phu quân, một mặt là ca ca ruột thịt, bà không thể chí công vô tư giúp phu quân xử trí ca ca, cũng không thể giúp ca ca đối phó phu quân. Bởi vậy, thời gian qua bà cứ bị kẹp ở giữa, sống không bằng chết.
– Nương nương, đó toàn là chuyện nhỏ thôi, phiền toái lớn còn chưa đến đâu. Người cho rằng lần này chỉ là một lần nhật thực bình thường thôi ư? Chắc nương nương không ngờ, sao chổi cũng đến góp vui. Nương nương cứ thử tưởng tượng xem, mặt trời bị che kín, mặt đất tối tăm, cái đuôi dài của sao chổi xuất hiện nơi chân trời. Cổ nhân gọi cảnh này là gì? Là "trùng nhật"! Nương nương à, sao chổi bảy mươi sáu năm mới xuất hiện một lần, lại đúng lúc nhật thực. Phiền toái lớn của nương nương cũng sắp đến rồi.
Trường Tôn thị cả kinh. Hàm ý của việc sao chổi xuất hiện, bà quá rõ. Khi Võ Vương phạt Trụ, đuôi sao chổi ở phía đông quét về phía tây, đó là hiện tượng phụ nữ loạn chính.
Náo nhiệt rồi đây! Nhật thực là điềm báo hoàng đế gặp nạn, sao chổi lại là điềm phụ nữ loạn chính. Hai thứ gộp lại, không chỉ là phiền toái, mà là đại họa.
Giờ đây Vân Diệp thấy phu thê hoàng đế thật đáng thương. Mặt trời bị che khuất, hoàng đế có thể gặp họa. Sao chổi Halley xuất hiện, hoàng hậu có thể bị chặt đầu hoặc đày vào lãnh cung. Đám đại thần cổ hủ đều biết, chuyện đầu tiên phải làm là khuyên hoàng đế sửa sai. Bọn họ chính là những y sư đần độn, đau tay chặt tay, đau đầu chặt đầu.
Quả không hổ danh là một nhân vật nổi danh trong lịch sử, Trường Tôn thị chỉ thoáng tái mặt, trán lấm tấm chút mồ hôi, rồi nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình tĩnh. Bà bóc một quả trứng, vừa ăn vừa hỏi:
– Chuyện sao chổi ngươi chắc được mấy phần?
– Bẩm nương nương, hiện tượng nhật thực được họ tính toán rất chuẩn xác. Nếu có sai sót, thì chắc chắn chỉ là vấn đề giờ giấc mà thôi. Nhật thực dứt khoát sẽ xuất hiện, còn sao chổi bảy mươi sáu năm mới xuất hiện một lần, điều đó không thể sai được. Mười ngày sau nhật thực thì sao chổi sẽ xuất hiện, và hơn nữa, ba ngày sau nó đã hiện trên bản đồ sao rồi, đại khái sẽ lưu lại khoảng ba bốn tháng. Nương nương hãy hết sức cẩn thận.
– Hiện giờ, ai có thể biết ba ngày sau sao chổi sẽ xuất hiện chứ?
– Là Triệu Duyên Lăng tiên sinh. Ông ấy đã dùng cả đống tiền xây cho mình một đài quan tinh, đồng thời dùng bảo thạch khảm các loại bản đồ sao lên trần nhà. Đám ngu xuẩn ở Ti Thiên giám tuy có thể tính ra nhật thực, nhưng tuyệt đối không thể tính ra sao chổi. Nương nương, người có ba đêm bốn ngày để tận dụng đấy.
– Bản cung chỉ là một phụ nữ, có thể làm gì chứ? Đành nghe theo thiên mệnh mà thôi. Nếu sao chổi xuất hiện, bản cung sẽ lập tức tự tận, tránh để bệ hạ bị uy hiếp.
Sắc mặt Trường Tôn thị dần trở nên bình tĩnh, khẩu vị cũng ngày càng tốt. Cả đống thịt viên mà bà đã ăn sạch.
Bản dịch này được xuất bản độc quyền bởi truyen.free.