(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 895:
Tân Nguyệt kéo Linh Đang lại, ấn nàng ngồi xuống cạnh Vân Diệp, dặn dò: – Trông coi phu quân cho tốt.
Rồi nàng tự mình kéo Na Mộ Nhật đang đầu tóc bù xù ra ngoài, không kịp hành lễ với các trưởng bối đang đầy phòng, lớn tiếng gọi Lão Tiền, Lão Triệu.
Trời còn chưa sáng hẳn, trên nền trời tờ mờ quả nhiên xuất hiện một ngôi sao sáng ngời. Ngôi sao này khác hẳn những vì sao còn lại; thông thường, các ngôi sao chỉ là một đốm sáng nhỏ, nhưng riêng nó lại có hình bầu dục, như đột nhiên nhảy thẳng vào mắt mọi người.
Tân Nguyệt kích động đến không kiềm chế nổi. Lời lão tổ sư nói quả nhiên đã thành sự thật, chính xác đến kinh ngạc. Nhà người khác cũng tế tổ, nhưng nào có tổ tông nhà ai lại rực sáng treo lơ lửng trên bầu trời như vậy?
Lão Tiền, Lão Triệu quỳ sụp xuống, đầu không dám ngẩng. Đám phó dịch thì càng hoảng sợ đến mức bò rạp ra đất, không kịp để ý tới những cống phẩm đã bày biện sẵn.
Lão nãi nãi có lẽ là người can đảm nhất, bà ném cây quải trượng sang một bên, cung kính hành lễ: – Cung nghênh lão tổ sư. Vãn bối đã chuẩn bị sẵn rượu, kính mời tổ sư nếm thử.
Lúc này, Lão Tiền và Lão Triệu mới vội vàng bày biện bàn cúng. Đám phó dịch cũng đặt lợn, dê và con cá chép cực lớn lên. Vân gia thân phận là hầu, không được phép bày đầu trâu, đó là đặc quyền chỉ dành cho nhà hoàng đế.
Bàn cúng thứ hai là gà, ngan, vịt, tất cả đều còn nửa sống nửa chín, không hề ch�� biến cầu kỳ, chỉ được hấp sơ qua trong lồng.
Bàn thứ ba bày đầy đủ các loại hoa quả, hễ là thứ quả nào có thể tìm thấy ở Trường An thì đều có mặt ở đây. Vân Thọ và Vân Mộ còn nhỏ chưa hiểu chuyện, thấy quả đào hồng hồng liền thò tay định lấy. Na Mộ Nhật vội vàng ôm chặt hai đứa vào lòng, không dám buông. Lão tổ tông đang ở trên trời nhìn xuống, tuyệt đối không được làm càn.
Cái bàn dài nhất bày bánh kẹo, bên trên treo bức tranh của Tiêu Dao Tử, sư phụ Vân Diệp. Người trong tranh với vẻ tiên phong đạo cốt đang mỉm cười nhìn những đồ cúng, dường như cũng rất vui mừng.
Lư hương cực lớn do Vân gia đặc biệt đúc. Tân Nguyệt đổ gạo trân châu vào, rồi cắm ba nén hương to bằng cánh tay lên, tạo nên một không khí vô cùng trang nghiêm.
Lý Thừa Càn là người có thân phận tôn quý nhất nơi đây. Ngài tiến tới thắp ba nén hương ngắn, rồi lần lượt đến Lý Thái, Lý Hiếu Cung và đám Lão Trình. Xong xuôi, tất cả cáo từ, nói rằng Vân Diệp đã ổn định trở lại và đang dưỡng bệnh nên không cần vào thăm làm phiền. Hơn nữa, tiếp theo sẽ là gia yến của Vân gia, họ không tiện ở lại.
Viên Thiên Cương đã tới từ sớm và kiên trì không chịu rời đi. Ông nhìn chằm chằm ngôi sao lớn trên bầu trời, ngỡ ngàng đến mức muốn đưa cả bàn tay vào miệng. Đây rốt cuộc là bản lĩnh gì? Sao chổi kia thực sự do tổ sư thuộc mạch Vân Diệp hóa thành? Chẳng lẽ do tổ tôn hậu bối tâm linh tương thông nên mới biết tổ sư giáng lâm? Tuyệt đối không thể nào!
Trên đời này, những người không tin vào thần linh nhất lại chính là đám đạo sĩ, bởi lẽ họ tự xưng mình là người gần thần nhất, nên hiểu rõ thần linh chỉ giáng thế thông qua họ mà thôi. Giờ đây, khi chứng kiến ngôi sao sáng ngời trên bầu trời, chỉ trong chớp mắt, nhận thức của Viên Thiên Cương về thần linh đ�� bị đảo lộn hoàn toàn. Thế gian này, rốt cuộc có thần linh thật sao?
Vân Diệp toàn thân bọc trong chiếc áo lông dày, trông như một quả bóng, ngồi trên cáng và được phó dịch khiêng ra. Theo sau là Thì Thì, Tiểu Vũ, Địch Nhân Kiệt, Vân Thọ, Vân Mộ. Cuối cùng, hai đứa bé còn đang bú sữa được Tân Nguyệt và Linh Đang bế theo. Hôm nay là thịnh yến của sư môn phu quân, nếu các nàng không bế con theo, sẽ không có tư cách tham gia.
Sau khi dâng một nén hương, Vân Diệp được phó dịch khiêng tới dưới bức tranh Tiêu Dao Tử. Thấy đám trẻ cũng đã dâng hương xong, y liền bảo chúng cùng mình ngồi xuống trước bàn cúng. Lý do chỉ có một: Vân Diệp đói lắm rồi.
Thấy Vân Thọ và Vân Mộ chảy nước dãi nhìn quả đào, Vân Diệp đưa tay lấy cho mỗi đứa một quả. Y lại lấy quất, lê, dưa mật chia cho Thì Thì, Tiểu Vũ và Địch Nhân Kiệt. Hai đứa bé mới mọc răng thì được cho bánh, để Tân Nguyệt và Linh Đang đút cho.
Có nhà nào chưa cúng xong tổ tiên đã dám xơi đồ cúng không? Vân Diệp mặc kệ, y rất thích mặt trời, mặt trăng và các vì sao, bởi vì những thứ vĩnh cửu không thay đổi này mới biết được Vân Diệp tới từ đâu.
Tân Nguyệt nhìn Vân Diệp rót một chén rượu lớn, kính tổ sư và ân sư, sau đó uống từng chút một. Lòng nàng cuống cả lên, mới tỉnh dậy sao có thể uống rượu ngay được? Nhìn khuôn mặt vàng vọt của trượng phu, nàng không biết phải nói gì.
– Tiểu Vũ, con ăn đi chứ, bình thường con là đứa lớn gan nhất mà, sao hôm nay mắt lại sưng như quả đào thế này? Muốn ăn đào à? Thôi rồi, sư đệ sư muội con còn nhỏ, con nhường chúng đi nhé.
Vân Diệp trêu đùa:
Tiểu Vũ chợt chạy tới, quỳ sụp xuống dưới chân Vân Diệp, ôm chặt lấy y mà khóc rống. Nàng đã về nhà từ hôm kia rồi, vốn muốn nói chuyện với sư phụ, nhưng kết quả sư phụ mệt mỏi đã đi ngủ nên nàng không dám quấy rầy. Không ngờ sư phụ ngủ một giấc mà suýt chút nữa mất mạng. Trước kia, có sư phụ ở bên, nàng không hề biết sợ hãi là gì, luôn cảm thấy người nam tử này cường đại đến mức có thể đối kháng với cả trời đất. Thế nhưng giờ đây, nàng chợt nhận ra sư phụ cũng có điểm yếu. Một câu nói "ưu lo quá độ" của Tôn tiên sinh đã khiến nàng hiểu ra tất cả. Sư phụ vững vàng như núi cũng có lúc yếu ớt, nàng chỉ hận không thể giúp được người đã cho nàng sinh mệnh thứ hai này.
Trong hoàn cảnh nghiệt ngã ở Vũ gia, nàng luôn mơ ước có một phụ thân hiền hòa, một huynh trưởng thân thiết để mình có thể tận tình hưởng thụ tình yêu thương. Sự xuất hiện của sư phụ đã thỏa mãn mọi ảo tưởng ấy của nàng. Giờ đây, suýt chút nữa nàng đã mất đi một người như vậy. Nghe sư phụ trêu mình, nàng không kìm được gục đầu vào lòng y mà khóc nức nở.
– Con ngoan, con ngoan, đừng sợ. Tiểu Vũ là người dũng cảm nhất, không có gì phải sợ cả.
Vân Diệp xoa đầu Tiểu Vũ, nhỏ giọng an ủi nàng:
Thì Thì kéo chiếc áo vừa tuột xuống của sư phụ lên, cũng ôm lưng sư phụ mà khóc. Địch Nhân Kiệt ngửa mặt lên trời nhìn chằm chằm sao chổi không chớp mắt, lần đầu tiên trong đời, hắn nảy sinh nguyện vọng mạnh mẽ muốn tự mình nắm chắc vận mệnh.
Buổi tế lễ bỗng biến thành một bữa tiệc nước mắt. Vân Diệp đành đuổi hết những người đang khóc lóc đi, bảo chúng hãy đi chỉnh trang lại mặt mũi, cứ khóc mãi thế này thì còn ra thể thống gì nữa. Cuối cùng, chỉ còn lại một mình y, Địch Nhân Kiệt và hai đứa bé ngây thơ Vân Thọ, Vân Mộ.
Địch Nhân Kiệt không khóc. Bởi vì hai sư tỷ đã khóc rồi, hắn cho rằng trong ba người thì phải có một người giữ được lý trí. Mặc dù hắn rất muốn khóc, nhưng vẫn cố nhịn. Hai đứa bé thì không khóc vì cha không cho phép chúng khóc tùy tiện, bảo rằng cười có phải tốt hơn không, khóc lóc là biểu hiện thiếu chí khí.
– Sư phụ hay nói về Bạch Ngọc Kinh, giờ lại còn nói chúng ta thuộc mạch Bạch Ngọc Kinh, thậm chí còn coi sao chổi trên trời là tổ sư gia. Phải chăng hoàn cảnh bên ngoài của nhà ta đang vô cùng ác liệt?
– Đúng vậy. Sư phụ con hiện giờ đúng là một cái trống rách, vạn người đều muốn đánh rồi. Hoàng gia tuy tin tưởng vi sư, nhưng dù sao vi sư cũng không phải họ Lý. Các đại thần đã nhận định ta là một nhân vật trọng yếu trong hoàng gia, đứng ở phía đối lập với bọn họ, cho nên nhất định phải nhổ cái đinh này đi.
Vân Diệp khẽ thở dài, nhưng trên mặt y không hề có chút sợ hãi hay lo âu nào:
– Thực ra, khi ở Nhạc Châu ta đã cảm nhận được rồi. Trong số những kẻ thà mất tiền cũng mong ta xong đời, có cả những hảo hữu ngày trước, thậm chí còn không ít người đã nhận ân huệ của Vân gia. Vì sao họ lại làm những chuyện bội nghĩa như thế? Phải biết rằng một gia tộc có trách nhiệm không thể nào làm chuyện đó. Nguyên nhân duy nhất là ta đã tổn hại đến lợi ích cơ bản của tất cả mọi người.
– Tiểu Kiệt, con nhớ kỹ, sau này ngàn vạn lần đừng làm phái thiểu số. Vi sư không vượt qua được ải ân nghĩa, nên mới tự chuốc lấy họa. Con muốn hoàn thành mộng tưởng của mình thì đừng đối đầu với tất cả mọi người. Người làm như thế, kết cục sẽ không tốt đẹp gì đâu. Hán Văn Đế có thể coi là một đấng minh quân, Triều Thác là nhân vật thông minh tuyệt đỉnh, một lòng trung thành với hoàng đế. Nhưng khi đại bộ phận giương cờ "diệt gian nịnh, giết Triều Thác", con không cần ta nói thêm về kết cục nữa chứ?
Địch Nhân Kiệt gật đầu, nói: – Đúng vậy, lợi ích mới là hàng đầu. Một cá nhân trước đại thế luôn nhỏ bé. Sư phụ định làm gì đây? Con là đệ tử của người, nếu cửa ải sư phụ không vượt qua được thì con làm sao mà vượt qua? Chúng ta không làm Triều Thác. Sư phụ không phải người tới chết cũng không hối hận, đệ tử cũng vậy. Sư phụ nói xem, rốt cuộc hai chúng ta phải làm sao khi bọn họ đã chất củi sẵn rồi, chỉ còn đợi châm lửa mà thôi?
Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.