(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 896:
Vân Diệp cười lớn, xoa đầu Địch Nhân Kiệt: – Giáo điều của chúng ta chính là giữ mạng là số một! Vươn đầu ra chịu chém là chuyện ngu xuẩn chỉ có lợn mới làm. Gặp trận đánh không thắng nổi thì bôi dầu vào chân, chuồn êm! – Hừ, nhưng trước khi chạy, không thể không để lại cho chúng chút kỷ niệm chứ? Lần này sư phụ con suýt chút nữa không thoát khỏi ác mộng. Nếu không phải Vượng Tài, e rằng đã chẳng về nổi nữa. Cục tức này sao có thể không xả đây? Địch Nhân Kiệt cười hăng hắc: – Con đã sớm nghe nói sư phụ có mấy người bạn rất phi thường. Chúng ta đi bái phỏng một chút. Con coi như đi du ngoạn, ba năm, năm năm sau về nhà cũng chẳng sao. Khi ấy, chắc hẳn mọi chuyện đã lắng xuống rồi nhỉ? – Ba năm hay năm năm? Tốt! Cả nhà mình đi hết. Gia sản ở Trường An cứ giao cho Lão Tiền trông nom là được. Chúng ta sống thoải mái vài năm, đưa cả bà lão đi cùng. – Không biết Vân gia bỗng dưng biến mất, đám người kia sẽ ra sao nhỉ? Vẻ mặt của bọn chúng khi đó chắc chắn sẽ rất đáng xem. – Đúng thế, chẳng phải ta có thể đi khắp thiên hạ tìm tiên nhân sao? Sư phụ ta trước kia cũng làm thế rồi, cần gì phải vất vả suốt ngày như vậy chứ? Hai đứa bé không hiểu họ nói gì, nhưng nghe thấy đi chơi cũng vỗ tay reo hò. Tân Nguyệt trốn sau cửa nhìn trộm thấy bốn người trò chuyện vui vẻ, tâm tình cũng tốt hơn nhiều. Vân Diệp uống cạn chén rượu trong tay, nhìn sao chổi đang dần lu mờ bởi ánh mặt trời: – Tổ sư, tạ ơn người đã ban cho đồ tôn một cơ hội thoát thân. Đại tế tự của Vân gia khiến cả Trường An chú ý. Giờ đây, hễ ai ngẩng đầu nhìn thấy ngôi sao chổi mang cái đuôi dài kia, họ sẽ lập tức liên hệ với Vân gia. Cho dù có người nói ngôi sao này không đáng sợ, lập tức cũng sẽ bị nước bọt dư luận nhấn chìm. Chẳng ai có thể lựa chọn tổ tiên, đó là đạo lý ai ai cũng thấu tỏ. Ngôi sao này tuy có vẻ mang điềm xui, nhưng cũng là tổ tiên của người ta. Hổ dữ còn không nỡ ăn thịt con mình, tổ tiên nhà ngươi là dê, không hại người, nên ngươi cung kính. Tổ tiên người ta là hổ, thích ăn thịt người, lẽ nào con hổ không được tế tổ tiên của mình nữa? Ngay cả tên ác ôn khét tiếng nhất Trường An, trước khi bị hành hình muốn bái tế tổ tiên, quan phủ còn đồng ý, cho nén hương tiền giấy để tỏ lòng hiếu kính tổ tông. Còn việc sau đó đao phủ có chém đầu hắn hay không, đó lại là chuyện khác. Nói xấu tổ tiên người khác tuyệt nhiên không phải chuyện người đàng hoàng làm. Bọn hủ nho rất muốn lợi dụng ngôi sao này để làm khó Hoàng hậu. Nhưng giờ đây, bọn chúng không thể nói bừa nữa. Một khi nói ra, chúng sẽ trở thành tử địch của Vân gia. Thiên ý có ảnh hưởng đến Hoàng gia, nhưng về cơ bản không ảnh hưởng gì tới một vị Quốc Hầu. Ngươi mà dám nói ngôi sao kia là điềm báo hậu cung gây họa, Vân Diệp có thể xé nát mồm ngươi trước văn võ bá quan, bởi tổ sư của Vân gia là nữ tử, và đó chẳng phải là lời nguyền rủa độc ác nhất sao? Một việc vốn hết sức hợp lý bỗng dưng gặp phải trở ngại, hệt như giữa dòng suối có một tảng đá lớn, khiến nước chảy không thông. Người ta khó chịu, muốn dời tảng đá này đi. Vì Vân gia cung phụng sao tà, nên con người cũng tà ác, trái với luân thường đạo lý, quốc gia phải ra tay trừng trị. Nếu để một khi ngôi sao này gây hại cho nhân gian thì đã quá muộn. Đó là nguyên văn những lời của Lệnh Hồ Đức Phấn. Đồng thời, thông qua một số con đường ít người biết, chúng đã truyền đến tai Vân Diệp. Vân Hầu đang ở nhà tế tổ kết hợp dưỡng bệnh, lập tức dâng tấu. Lý Nhị còn chưa xem đã sai bí thư giám thừa đọc ngay tại chỗ. Hoàng đế muốn biết Vân Diệp sẽ giải thích thế nào. – Thần thường nghe trên đời có quạ đen phụng dưỡng cha mẹ, chưa từng nghe nói có kẻ nào chê bai tổ tiên, vứt bỏ tổ tiên để lấy danh chính ngôn thuận. – Đức Phấn tiên sinh là thần tử triều Chu, thời niên thiếu có tiếng thông tuệ vang khắp Quan Thành. Tổ phụ Lệnh Hồ Chỉnh là Đại tướng quân Bắc Chu, phụ thân Lệnh Hồ Hi làm tới Đại phu Lại Bộ, Nghi Đồng Đại tướng quân ở Bắc Chu, am hiểu kỵ xạ, giỏi âm luật, tinh thông mọi loại sách. Đặc biệt là Đức Phấn, tài hoa xuất chúng, thông thạo văn sử, có tiếng từ xưa. Không ngờ năm tuổi mất mẹ, mười tuổi mất cha. Do tổ phụ Lệnh Hồ Chỉnh nuôi dưỡng trưởng thành. Nào ngờ chưa kịp trưởng thành, tổ phụ đã qua đời. Mười lăm tuổi đã khắc chết cha, mẹ, tổ phụ. Cả gia nghiệp to lớn bị tiêu tán trong khoảnh khắc. Thực sự là một kẻ bất tường! – Sau khi trưởng thành, ông ta bước vào con đường làm quan. Chưa tới hai năm, Bắc Chu mất. Rồi lại nhập triều Tiền Tùy, nhà Tùy cũng diệt vong. Nhìn cả cuộc đời Đức Phấn, có thể nói là kẻ mang đến tai họa. Hà cớ gì đến giờ vẫn còn đứng chễm chệ trên triều đình? – Đức Phấn khi làm Chu Thư toàn nói về chuyện thiên mệnh, cho rằng Ngụy là vận số đã tận, Đại Chu là Mộc thay Thủy, là thiên mệnh, không phải thứ sức người có thể lay chuyển được. – Những lời đường đường chính chính có thể lay tỉnh cả người điếc đó, cớ gì ông ta không dùng với bản thân? Kẻ bất tường đứng trên triều đường, khiến gạch ngói rơi xuống gây họa vỡ đầu chảy máu, lá thu rụng đất có nạn đau đầu gãy răng. Sáu mươi mốt năm vận mệnh gập ghềnh vẫn không biết tự tỉnh ngộ. Nay kẻ hồ đồ đó lại chỉ trích tổ tiên người khác là bất tường, là cớ gì? – Cả cái họ Lệnh Hồ đa số là thần tử của hai triều. Vì Đức Phấn mà đường hoàng được liệt vào sử sách thế gia, nhưng cuốn sách đó lại do Đức Phấn tự soạn, khoe khoang quan tước của gia tộc Lệnh Hồ, bị thế nhân nhạo báng mà vẫn không biết xấu hổ. – Vân tộc bất tài, tổ tiên là tiểu dân. Vì nắm quyền quý mà cả tộc gặp nạn. Bất Khí từ khi bước vào con đường làm quan, triều ta điềm lành không ngớt: nay khoai tây trồng khắp sơn cốc, ngọc mễ mọc kín núi hoang; tới thảo nguyên khiến Hiệt Lợi đầu hàng; ra biển làm biển yên; tới đông khắc Cao Ly; xuống phía Nam thì bắt được Quốc Họa. Bất Khí cho rằng, có thể khắc chữ điềm lành lên trán, khắc chữ cát tường sau lưng, mọi người thấy thế nào? – Gia sư tổ phát hiện ra ngôi sao trên vũ trụ, dùng thuật Ngự Thần tính ra vô thường, biết sao này bảy mươi sáu năm quay lại một lần. Vì vậy lấy tên gia sư tổ mà ghi nhớ, có gì không được chứ? – Chó sủa ăng ẳng ở phố, mà lại sai người truyền vào sách trước, rồi uy hiếp Quốc Hầu sau. Bất Khí nói: Hả, ngươi là cái thá gì? Bí thư giám thừa mặt tỉnh bơ đọc xong, triều đình lập tức nổ tung. Lệnh Hồ Đức Phấn lớn tiếng la hét: – Thằng nhãi ranh! Thằng nhãi ranh! Ta quyết không tha cho ngươi! Phòng Huyền Linh định rời hàng để hặc tội Vân Diệp, không ngờ bí thư giám thừa lại lấy ra một tờ giấy nữa tiếp tục đọc: – Đức Phấn tiên sinh, biết ông muốn chửi ta, không sao cả. Bài văn này ta đã in ba vạn tờ, phát tán năm nghìn bản ở Trường An. Ông hạ triều sẽ thấy ngay. Gia phó sẽ mang năm nghìn bản khác tới Lạc Dương. Hai vạn bản còn lại sẽ theo thương đội đi tới Tấn Dương, Dương Châu, Trác Châu. Nếu tiên sinh chưa tận hứng, Vân gia còn chút gia tài, in tiếp là được, để bách tính mỗi người có một tờ nhé? Lệnh Hồ Đức Phấn chỉ thấy hai tai có chuông Đại Lữ gõ vang ong ong. Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, Ngụy Trưng ở bên cạnh mà tựa hồ cách mình rất xa. Ngực nóng lên, cổ họng ngòn ngọt, há miệng định nói, mà chẳng nói được câu nào. Ngụy Trưng muốn đỡ lấy, nhưng phát hiện hai mắt Lệnh Hồ Đức Phấn đờ đẫn, khóe miệng có máu tươi rỉ ra. Ông ta gào lên rồi phun một ngụm máu tươi ra ngoài. Máu tươi dính khắp người Ngụy Trưng, khiến toàn thân ông rét run. Trước kia Vân Diệp đấu tranh với người khác, ông toàn đứng ngoài cuộc xem náo nhiệt, chẳng thấy gì cả. Giờ đây trơ mắt nhìn bạn thân bị một bài hịch văn của Vân Diệp chửi cho thảm đến mức này, ông không khỏi khiếp sợ. – Ngự y, ngự y! Khổng Dĩnh Đạt lớn tiếng hét, đánh thức Lý Nhị khỏi sự kinh ngạc. Hoàng đế vội vàng bảo nội thị tìm ngự y đến khám cho Lệnh Hồ Đức Phấn. Lão tiên sinh giờ đây vẫn còn nôn ra máu, e rằng khó mà sống sót. Đây mới chỉ là màn dạo đầu mà thôi.
Toàn bộ câu chuyện được chuyển ngữ và thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin chân thành cảm ơn sự quan tâm của quý độc giả.