(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 899:
Đánh chết cũng không mặc áo đỏ, đi giày đỏ, thà trần truồng chứ không mặc. Cuối cùng, mượn uy danh của tổ sư gia gia, Tân Nguyệt mới khiến Vân Diệp khuất phục. Nàng phải "hy sinh" chịu đựng chút trêu chọc, ngọt nhạt dỗ dành mãi mới buộc được chiếc khăn đỏ lên đầu y. Còn về phần áo bào đỏ, dù Tân Nguyệt có dùng đến mỹ sắc thế nào, Vân Diệp vẫn kiên quyết không mặc, không phải vì y không chịu nổi cám dỗ, mà là mặc vào thì còn mặt mũi nào nhìn ai nữa.
Vừa ra cửa đã thấy hai đứa bé trông hệt Hồng Hài Nhi, mi tâm còn chấm son đỏ chót. Nam nữ ăn mặc giống nhau, lại thêm kiểu tóc cũng y hệt nên trẻ con ở Đại Đường khó mà phân biệt được, trừ khi kéo quần xuống trực tiếp xác nhận. May mà Vân Diệp vẫn phân biệt được nhi tử và khuê nữ của mình.
Nhi tử cưỡi ngựa tre, nhảy tưng tưng tới; còn khuê nữ vẫn cưỡi chó Vượng Tài, cầm đao gỗ, oai phong lẫm liệt. Nhi tử không có chó lớn để cưỡi, tủi thân lắm, ngựa tre chẳng thú vị gì cả. Vậy đành cưỡi lão tử, thế là Vân Thọ liền trèo lên cổ cha. Vân Diệp đi đường vẫn còn lắc lư, Tôn Tư Mạc nói là do bệnh nặng làm tổn thương nguyên khí.
Tân Nguyệt định đón lấy nhi tử, nhưng Vân Bảo Bảo không chịu buông, nắm lấy tóc cha giận dỗi. Dỗ dành thế nào cũng không được, đành để mặc nó.
Mặt trời hiện giờ vẫn nguyên vẹn treo trên bầu trời, không thấy bóng dáng Thao Thiết đâu. Ba cha con đi dạo quanh vườn hoa một vòng thì Linh Đang đã chuẩn bị cơm sáng đưa tới. Vân Bảo Bảo không sờ vào chó lớn nên không phải rửa tay, cậu bé thích thú vỗ tay nhìn muội muội bị Linh Đang dẫn đi rửa tay.
Nghe nói Thao Thiết phải đến chiều, khi đói bụng mới xuất hiện, nên ba cha con không vội vàng đi “cứu mặt trời”. Bữa cơm sáng mất nửa canh giờ, trong đó Vân Diệp phải mất quá nửa thời gian để giải quyết tranh chấp xem ai là người đã ăn phần bánh bao cuối cùng. Dĩ nhiên Vân Diệp tuyệt đối không hé răng nửa lời về việc chính y đã lén cho bánh bao vào đĩa của nhi tử. Hai đứa bé thì không hề hay biết cha mình giở trò, vẫn chỉ trích lẫn nhau, lửa giận còn hừng hực. Nhìn trí lực của hai đứa con, Vân Diệp thực sự lo lắng cho tương lai của chúng.
Lão Tiền xuất hiện, thiếu chút nữa làm Vân Diệp té lộn cổ. Lão ta sắp toi rồi, hai năm qua bắt chước người ta mà phát tướng ra, giờ toàn thân bọc trong lụa đỏ, trông bộ dạng hãi người.
– Hầu gia, tổ sư gia gia nhà ta tới lúc đó cũng sẽ xuất hiện, người nói là để dọa Thao Thiết chạy đi. Tổ sư gia gia có nguy hiểm không? Hay là lão nô bảo bọn họ cứ tùy tiện hò hét vài tiếng cho có thôi?
Lão Tiền suy nghĩ thật chu đáo, không hổ danh là quản gia nhiều năm. Nhưng tổ sư gia gia đâu phải là kẻ trộm mà phải sợ hãi.
– Không cần đâu. Đến lúc đó các ngươi cứ việc xem là được. Tổ sư gia gia nhà ta đâu phải thần nhân tầm thường, không cần phải sợ con quạ đen ba chân đâu. Lần này hãy nhìn cho rõ xem trong quả cầu lửa có con quạ đen nào không.
Vân Diệp vỗ ngực đảm bảo cho tổ sư gia gia. Lão Tiền hiểu ý liền đi chuẩn bị, nghe nói lão ta còn lôi cả nồi thủng trong nhà ra, chuẩn bị góp sức vào sự kiện.
Quan phủ đã ba lần tới mời, mong Vân hầu có thể cùng tham gia, nhưng đều bị Vân Diệp lấy cớ tế tổ mà từ chối. Nếu đã không còn làm quan nữa thì tham gia làm gì cho mất công, lại còn giành uy phong với huyện lệnh. Làm người phải biết ý tứ. Người ta đến mời là giữ lễ, mình từ chối cũng là giữ lễ. Dù cả hai bên cứ đẩy qua đẩy lại như hai thằng ngốc, nhưng nghi thức thì vẫn phải đầy đủ. Nếu Vân Diệp đột nhiên đổi ý, sẽ rất xấu hổ.
Cũng chẳng quá đáng khi nói Trường An lúc này đã biến thành một biển màu đỏ rực. Thực ra, nhân loại đã tiến bộ đến giai đoạn này rồi, không còn quá nhiều mê tín nữa. Người Trường An coi việc xua đuổi Thao Thiết để cứu mặt trời chỉ là một phong tục, giống như việc mọi người uống rượu hùng hoàng vào Tết Trùng Dương vậy.
Trong số ba phu nhân, Na Mộ Nhật mặc màu đỏ là đẹp nhất. Tính nàng vốn hoạt bát, vóc dáng lại lả lướt, khiến Vân Diệp nhìn mà muốn bốc hỏa. Tiểu Linh Đang vốn yếu ớt, thực ra mặc màu xanh là đẹp nhất, nhưng hôm nay nàng mặc áo sam đỏ, váy đỏ, trông giống tân nương trong ký ức của Vân Diệp, cũng làm y ngứa ngáy lắm.
Thiệt thòi nhất là Tân Nguyệt. Nàng phải đội mũ quan vì đó là quy củ. Minh châu đính trên mũ lấp lánh chói cả mắt, còn y phục màu đỏ ấy lại thêu cả chỉ vàng. Trừ cụm từ “đốt tiền” ra thì Vân Diệp chẳng còn từ nào để hình dung sự xa hoa ấy. Nhưng Tân Nguyệt chẳng bận tâm, chỉ cần thể hiện được thân phận của mình thì bảo nàng đội cả con lợn lên đầu cũng được.
Lão nãi nãi thì vẫn vậy, dẫn một đám người tới miếu cầu phúc. Lúc Vân Diệp sinh bệnh, lão nãi nãi đã hứa tụng kinh ngàn lần, đúc tượng vàng để cầu an. Nay tôn tử khỏe rồi, đã tới lúc đáp tạ. Còn việc mặt trời có bị Thao Thiết nuốt chửng hay không thì bà chẳng bận tâm, chỉ cần tôn tử sống khỏe mạnh là tốt rồi.
Lưu Tiến Bảo nhất định đã tiêu sạch tiền rồi, không còn đồng nào sắm trang phục nữa. Hắn tùy tiện lấy mảnh vải đỏ buộc lên đầu, lòng ôm đao, trông hệt tên đao phủ, thật là xúi quẩy. Tân Nguyệt bèn ném chiếc áo Vân Diệp không mặc tới cho hắn, hắn vội vã thay ngay, trông lại càng tởm hơn.
Vân Diệp nằm xuống ghế tựa, đeo kính râm, định thưởng thức kỳ quan nhật thực. Hai đứa bé cũng được đeo kính nhỏ. Những năm qua, Vân gia đã thu thập vô số thủy tinh, thứ này giờ đây không còn quá đáng tiền nữa, nên việc làm cho mỗi người trong nhà một chiếc kính râm cũng không thành vấn đề. Nếu ở đời sau thì tất cả đều là hàng cao cấp.
Na Mộ Nhật vừa đeo kính râm lên, Vân Diệp lập tức chết đứng. Nếu không phải y phục hơi cổ, nàng tuyệt đối là người đẹp đô thị, đi trên phố sẽ có tỉ lệ quay đầu ngoái nhìn 100%. Ở đời sau, một mỹ nhân như thế này, Vân Diệp làm sao có thể với tới.
Nhật thực cũng chỉ đến thế mà thôi. Khi mọi người nhìn mặt trời bị bóng đen nuốt chửng từng chút một thì Vân Diệp vẫn đang thưởng thức ba mỹ nhân bên người. Đang tơ tưởng vẩn vơ thì cái giọng lanh lảnh của Lão Tiền vang lên. Vân Diệp lập tức bị tiếng gõ xoong gõ nồi nhấn chìm. Lúc này, dù muốn ngắm mỹ nhân cũng chẳng còn được nữa. Đầu y bị tiếng chát chát bùm bùm làm chấn động phát đau. Dù vậy, Vân Diệp cũng không có cái quyền ưu tiên bịt tai mình, mà ôm hai đứa bảo bối vào lòng trước. Linh Đang thông minh đã xé bông nhét vào tai mọi người.
Bất kể đám người kia hò hét thế nào, gõ xoong nồi ra sao, mặt trời vẫn bị bóng đen nuốt mất. Trời tối dần, Tân Nguyệt hơi sợ, Linh Đang cũng chui vào lòng trượng phu. Thì đúng lúc đó, một ngôi sao băng cực lớn từ từ bay về phía mặt trời.
– Tổ sư gia gia?
Tân Nguyệt lập tức không còn sợ hãi nữa. Tổ sư gia gia nhà mình đang nỗ lực tiếp cận mặt trời. Chẳng biết con quạ ba chân có sợ tổ sư hay không, nhưng nàng nắm chặt tay lại, ra sức cổ vũ tổ sư.
Lão Tiền vội vàng ngăn đám phó dịch đang nhiệt tình gõ đập, nín thở nhìn tổ sư nhà mình. Khi sao băng sắp tới khu vực màu đen thì một ánh sáng bỗng nhiên xuất hiện, tiếp ngay đó là một vòng sáng, rồi trên bầu trời xuất hiện một cái nhẫn kim cương chói mắt. Tiếng động bên ngoài ngày càng lớn, xem ra mọi người cho rằng mặt trời đã thắng lợi.
Người nhà họ Vân đau lòng nhìn tổ sư gia gia bị ánh sáng đó nhấn chìm từng chút một. Cái vòng sáng đó dần biến thành vầng trăng cong. Khi trời sáng lên, mặt trời chiếu ánh sáng xuống mặt đất, thì tổ sư gia gia cuối cùng triệt để biến mất giữa ban ngày. Người nhà họ Vân không biết kết quả, đau lòng vô cùng. Linh Đang mềm yếu đã khóc hết nước mắt, cho rằng tổ sư gia gia chết rồi.
– Được rồi, tổ sư gia gia đã đi rồi. Tối nay chúng ta vẫn sẽ nhìn thấy mặt trời, không sao cả. Kế hoạch xuất hiện của tổ sư gia gia đã thất bại rồi, cần phải đợi thêm thời gian. Chúng ta nhân cơ hội này mà ở bên nhau thêm chút nữa, bởi lần sau muốn gặp tổ sư gia gia phải đợi bảy mươi sáu năm nữa cơ.
– Phu quân, tổ sư gia gia không chết chứ?
– Cô ngốc, tổ sư gia gia không chết được. Sinh mệnh của người so với chúng ta là vĩnh cửu, trừ khi người tan biến hết trong vũ trụ.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free.