(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 9:
Muối được cạo từ trong nồi ra, ước chừng hai, ba cân. Hiệu suất này cao hơn nhiều so với nấu muối biển; mười sáu cân muối mỏ thu được ba cân muối ăn, thế là không tệ rồi. Trình Xử Mặc cầm lên ước lượng, đoạn nói:
– Ba cân! Chỗ mỏ muối này chẳng phải có thể lấy được hàng trăm vạn cân muối sao? Ha ha ha, đại quân ta sẽ không còn phải chịu cảnh thiếu muối nữa rồi! Vân huynh, xin nhận của Trình Xử Mặc một lạy này!
– Đại quân vì nước chinh chiến, ngay cả sống chết cũng gạt sang một bên, chút phương pháp chế muối nho nhỏ này đâu đáng kể gì.
– Hảo hán!
Trình Xử Mặc vỗ mạnh vai Vân Diệp:
– Lão Trình ta nhận ngươi làm huynh đệ ta! Đợi về Trường An rồi, ta sẽ đưa ngươi đi gặp những huynh đệ khác, đều là những hảo nam nhi chân chính!
Bị Trình Xử Mặc vỗ một cái vào vai, Vân Diệp cảm thấy như vừa trúng một búa, đau đến méo cả miệng, thế mà vẫn phải cố tỏ ra vui vẻ nhận lấy ý tốt của hắn, thật đúng là khó xử hết chỗ nói.
Một cái bình được nhét vào tay y. Thấy Trình Xử Mặc nháy mắt, Vân Diệp rút nút chai ra ngửi, hóa ra là rượu. Rượu không quá mạnh, y nhấp thử một ngụm nhỏ, ước chừng ba mươi độ, không hề qua pha chế hay thêm mùi gì. Rượu mạnh nhất thời Đường nhiều lắm cũng chỉ ba lần lên men, độ rượu đạt tới hơn ba mươi độ đã là không tệ rồi. Rượu có hơi đục, nhưng mặc kệ, hôm nay có rượu thì cứ say đã. Y cầm bình lên tu ừng ực. Với Vân Diệp, người vốn quen uống rượu mạnh, thì chừng đó chẳng thấm vào đâu, nhưng mặt Trình Xử Mặc vẫn không khỏi co giật.
– Tam Lặc Tương à?
– Vì sao?
– Cái gì vì sao?
– Vân huynh đệ chỉ mười bốn, mười lăm tuổi thôi phải không?
– Mười lăm rồi.
– Vì sao uống rượu như uống nước lã, hơn nữa lại nói ngay ra được tên rượu? Nhìn một cái là biết ngay huynh đệ là tri kỷ trong giới rượu, có thể thấy thường ngày hay uống loại rượu này. Tam Lặc Tương sản xuất ở Tây Vực, thường được dùng ở Trường An, giá cả không hề rẻ, người thường muốn có một ngụm cũng chẳng dễ gì. Ta đây phải lấy trộm của phụ thân, vốn định khoe khoang trước mặt Vân huynh đệ, nào ngờ huynh đệ uống mà mặt không đổi sắc, thực sự khiến ta kinh ngạc. Huynh đệ ắt hẳn xuất thân danh môn vọng tộc, vì sao lại lưu lạc đến chốn hoang vu này?
– Trình huynh quá khen rồi. Chuyện của tiểu đệ một lời khó nói hết. Từ nhỏ tiểu đệ đã được ân sư nuôi dưỡng. Nghe ân sư kể thì tiểu đệ vốn là người Trường An, khi nhặt được thì tiểu đệ đang ở trong nôi, trong nôi có viết chữ "Vân", nên ân sư đặt tên là Vân Diệp. Lúc đó loạn lạc, không thể tìm được cha mẹ tiểu đệ, ân sư liền đem tiểu đệ đi khắp nam bắc. Đến lúc tiểu đệ mười tuổi, sức khỏe ân sư không tốt, liền dựng lều bên sông, lánh xa nhân thế. Đầu xuân năm nay ân sư qua đời, tiểu đệ theo di nguyện của ân sư, đem di thể hỏa táng rải vào trong sông. Tiểu đệ thủ hiếu cho ân sư. Nào ngờ, một trận lũ lớn cuốn trôi lều cỏ, khiến tiểu đệ suýt chết trôi dạt vào bờ, lang thang ở đồng hoang cả tháng trời mới gặp được đoàn người của Trương thúc, rồi mới có chuyện làm muối như bây giờ.
Biết sao được, đành phải bịa ra một thân thế hoàn chỉnh vậy. Dù sao họ Vân nhà mình cũng từng làm quan từ triều Tùy, sau này nói không chừng phải đi bái tế tổ tông. Nói thế cũng không hẳn là lừa hắn, bởi lai lịch của mình vốn quái đản, nếu nói ra sợ hắn lại tưởng mình lừa hắn thật:
– Chuyện của tiểu đệ không nói cũng được, chuyện qua rồi cũng như mây khói. Có thể sống được trên thế gian này coi như ông trời còn có mắt. Hôm nay gặp được Trình huynh là có duyên, vừa vặn uống cho thỏa thích.
Nói rồi Vân Diệp tu thêm một ngụm lớn nữa.
– Nói như thế, Vân huynh đệ nay chỉ còn một thân một mình, không hề vướng bận điều gì sao?
– Đúng thế, đại trượng phu lòng không vướng bận mới có thể ra đời xông pha.
Vân Diệp vờ không nhìn thấy ánh mắt nhiệt tình của Trình Xử Mặc:
– Huynh đệ thấy mọi người trong doanh trại của ta ra sao?
– Đều là những người anh dũng thiện chiến, lòng mang nhiệt huyết.
– Nhập bọn với chúng ta không làm nhục Vân huynh đệ đâu chứ?
– Tiểu đệ mới tới nơi này, có thể kết bạn với mọi người còn cầu mà không được. Chỉ lo tiểu đệ thân phận trắng tay, lại lai lịch không rõ ràng, e sẽ đem tới phiền phức cho Trình huynh.
– Phiền phức ư? Vân huynh đệ không biết đó thôi, lão Trình ta chưa bao giờ sợ phiền phức!
Nghĩ cũng phải, một tên hỗn thế ma vương còn sợ phiền phức à?
***
Từ tối qua nhận lời theo Lão Trình, trong lòng Vân Diệp chẳng lúc nào yên ổn. Y lo lắng về nhân phẩm của Trình Xử Mặc, cảm giác như mình đã lên nhầm thuyền giặc. Lịch sử do con người viết ra, chẳng may kẻ viết sử nổi hứng, lại dùng bút pháp hoang đường thời Xuân Thu, Vân Diệp chẳng phải oan chết sao? Người ta hay nói cha nào con nấy, nếu lão Trình cũng có tính như thế, thì mình biết đi đâu mà kêu oan đây?
Đây là hậu di chứng để lại sau khi Vân Diệp nhận làm thư ký hành quân của Trình Xử Mặc. Bầu rượu bị hắn đoạt mất, Vân Diệp cảm giác mình sinh ra là để làm người triều Đường. Chỉ mới hòa nhập với đám người này có một ngày mà đã có cả đại ca lẫn đàn em, còn có cả đám người theo mình kiếm ăn, sống cũng coi như nở mày nở mặt. Chuyện xưa đúng là đã như mây khói rồi, chỉ còn lại chút đau đớn xa xăm. Cuộc sống phải tiếp tục, có mở đầu ắt sẽ có kết thúc. Đây là lúc tồi tệ nhất, nhưng cũng là lúc tốt nhất.
Những năm đầu Trinh Quán, đế quốc Đại Đường non trẻ đón nhận thời khắc nguy hiểm nhất. Đột Quyết xâm phạm Trung Nguyên, Kính Châu, Võ Công liên tiếp có tin cấp báo, Cát Lợi đã tiến thẳng tới bên bờ Vị Thủy. Bệ hạ Lý Nhị rời Trường An, hội kiến Cát Lợi tại Vị Thủy. Ngày hôm đó, bệ hạ cùng Đột Quyết kết đồng minh trên cầu, giết ngựa trắng thề ước, rồi Đột Quyết rút quân.
Vân Diệp biết đó là kế hoãn binh của Lý Nhị bệ hạ. Giờ Đại Đường bên trong còn có phiên vương chưa dẹp, dân gian khốn khó, lương thực triều Tùy để lại đã cạn. Mười tám lộ phản vương, hai mươi hai nhóm phiến loạn chém giết lẫn nhau, nam đinh còn lại chưa nổi một phần mười, nhân khẩu từ hơn một nghìn vạn hộ giảm sút chỉ còn sáu trăm bốn mươi vạn hộ.
Dân tộc Hán vẫn còn đó, song không còn uy thế như ngày nào. Dị tộc xung quanh nhòm ngó, Đột Quyết cướp bóc biên ải không ngừng, Thổ Cốc Hồn cũng muốn thừa nước đục để thả câu. Tôn Tán Can Bố của Thổ Phồn cũng đã trưởng thành, bắt đầu con đường chinh phạt. Tân La, Cao Ly lại càng thèm khát bình nguyên đông bắc.
Nhìn khắp dòng chảy dài của lịch sử, có vị quân vương vĩ đại nào mà không đi lên từ chém giết? Hiện giờ, Lý Nhị bệ hạ đang thu lại móng vuốt, liếm vết thương, chờ đợi thời khắc bình phục. Vân Diệp biết hào quang thời Đường sẽ có ngày chiếu rọi thiên cổ, nghĩ tới đó, y kích động đến run rẩy, nhưng cứ tạm thời bàng quan xem đám hề biểu diễn cái đã.
Trong mắt Trình Xử Mặc, bệ hạ là người vũ dũng, trí tuệ, khoáng đạt, là một vị lão đại tốt nhất. Trong mắt Vân Diệp, Lý Nhị là một kẻ đen tối được bao phủ bởi vô số hào quang. Trình Xử Mặc thì hạnh phúc, còn Vân Diệp thì đau khổ. Lãnh đạo càng thông minh thì càng khó lừa; nghĩ tới việc mình phải sống cùng bao nhiêu nhân vật "trâu bò" như thế, tiền đồ của y tối đen như mực.
Hiện giờ, toàn bộ doanh trại đều nằm trong tay Vân Diệp. Y là thư ký hành quân, ở doanh hậu cần thì y là người có quyền lực nhất. Vân Diệp nỗ lực đẩy cái chân to đang đè nặng lên cổ mình ra, chẳng trách đêm qua y lại gặp ác mộng. Trình Xử Mặc vẫn gáy như sấm.
Dân tộc Trung Hoa cần cù, điểm này Vân Diệp chưa bao giờ nghi ngờ cả. Chỉ cần nhìn những người kia là biết, họ làm việc từ lúc trời sáng tinh mơ, hai cánh tay bị mặt trời nhuộm thành màu đỏ au, giống như tượng đồng, trông còn đẹp hơn đám người đi phơi nắng làm đẹp ở hậu thế cả trăm lần. Vân Diệp không dám cởi quần áo ra so với họ, y chỉ có chân tay là rám nắng, những chỗ khác vẫn trắng trẻo, chẳng khác gì gấu mèo. Lần trước đi giúp họ làm việc, y bị cả đám người khuyên về, luôn miệng nói:
– Thư ký đại nhân cứ an tọa đi. Chuyện nặng nhọc này cần gì đến đại nhân phải ra tay, chúng tôi sẽ an bài thỏa đáng hết thảy.
Được khuyên về, y cũng đành vậy. Thư ký mà, có làm gì nhiều đâu. Dù sao, thư ký thời nay cũng chẳng có mấy kẻ thực sự làm việc. Huống hồ, hôm qua y đã dạy cách làm việc theo dây chuyền rất thuận lợi, không có gì để bới móc cả.
Bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free và được bảo vệ bản quyền.