(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 902:
Thấy hầu gia vui vẻ, những người xung quanh cũng cười rạng rỡ, tíu tít kể chuyện vui trong trang. Chuyện triều đình cách nông dân quá xa, vả lại nói nhiều cũng chẳng ích gì. Dù quốc gia có đánh thắng Cao Ly, Thổ Phồn, Thổ Cốc Hồn gì đi chăng nữa thì nông dân được lợi lộc gì mà quan tâm? Họ chỉ cần không bị kẻ khác ức hiếp là đủ. Thường ngày, những câu chuyện khoác lác chỉ để xua đi cuộc sống buồn tẻ, thi thoảng làm bộ bàn chuyện quốc sự cho ra vẻ hiểu biết, chứ thực sự có ai quan tâm mấy đâu.
- Hầu gia, đám hậu sinh trong trang nhà ta muốn cưới vợ khó khăn lắm. Tên Lưu Xuyên chó má kia, trong tay có bốn đứa con gái, coi như phát tài lớn rồi. Hắn ỷ vào khuê nữ Tiểu Hi từng hầu hạ lão phu nhân, dám há miệng đòi hai xe lễ vật, hầu gia nghe mà xem, tận hai xe đấy!
- Tiểu tử nhà lão cũng coi như là người có tiền đồ trong trang. Mấy năm theo quản sự trong nhà vào nam ra bắc, mở mang kiến thức, giờ là một người làm ăn lớn, kiếm được không ít đâu. Nhưng cũng không chịu nổi Lưu Xuyên bóp nặn như thế.
- Ta thấy Tiểu Hi rồi, cô bé tốt lắm, lão nãi nãi khen không ngớt. Xinh xắn lại hiếm có đôi tay khéo léo. Quà Tết phu nhân đem vào cung còn có đồ thêu của nó, mà cái đó là dành cho hoàng hậu nương nương dùng đấy! Đức thúc nhặt được món hời lớn ấy chứ. Ta thấy, hai xe lễ vật còn là ít, mau mà tổ chức đi. Nếu bị người ta cướp mất thì chỉ còn nước mà khóc thôi!
Biết lão hán đang khoe khoang, Vân Diệp cũng góp vui. Lão hán gãi đầu: - Được, nghe lời hầu gia vậy. Dù trong nhà có đập nồi bán sắt cũng phải góp đủ hai xe lễ.
Nói cười với lão nông tới giờ cơm tối, nhìn khói bếp bốc lên bốn phía, cả đoàn người vác cuốc, xách giỏ về nhà.
Trong giỏ toàn là rau tươi. Biết hầu gia thích món này nên dù giỏ của mình không có nhiều, họ vẫn chia bớt cho hầu gia. Không tiện chối từ, nếu không lại thành giả tạo. Mai mốt cày ruộng, mang rượu tới đáp tạ là được.
Vượng Tài không ra ruộng, nên rất ngoan ngoãn đợi ở cửa trang. Từ xa thấy Vân Diệp, nó hí gọi rồi chạy tới. Giờ Vượng Tài đang ở độ tuổi tráng niên, cực kỳ mạnh mẽ.
Chỉ là cái miệng ngày càng kén chọn. Đút cho một miếng rau, nó nhai một cái là nhổ ra ngay. Nó không thích ăn rau dại vì có vị đắng, không hợp khẩu vị.
Vân gia hôm nay hình như có khách tới. Trước cửa đỗ một cỗ xe ngựa mui đen, không biết là xe nhà ai. Trông có vẻ đã cũ lắm rồi, gỗ làm càng xe đã nứt, ngựa kéo xe cũng chẳng to lớn. Vượng Tài chạy tới cảnh cáo, phì mũi phun nước bọt vào mặt nó.
Sau khi xác định được địa vị "chủ đạo" của mình, Vượng Tài quay lại bên Vân Diệp, cọ đầu vào cổ y khoe khoang. Vân Diệp phải đẩy nó ra. Con ngựa này giờ học được một đống tật xấu, gần đây còn biết cả nhổ nước bọt, xong tiện tay nhất là chùi vào người quen. Mã phu đã sắp thành người lau miệng chuyên môn cho nó rồi.
Không phải khách quan trọng. Nếu quan trọng thì Lưu Tiến Bảo đã tới bẩm báo. Vợ y, Tân Nguyệt, chắc cũng đã phái quản gia ra tiếp rồi. Nhìn con ngựa già kia, đoán chừng nó đã tới đây từ một lúc lâu rồi.
Người tới là một vị lang trung ở ti Thông luật Trường An, chuyên quản giao dịch hàng hóa ở Trường An. Trước kia, loại quan cấp thấp này vốn tự động né tránh, không dám tới cửa Vân phủ. Vậy mà nay lại ngồi nghênh ngang trong phòng khách, thong thả thưởng thức trà ngon của Vân gia, chẳng thèm để ý tới quản gia Vân phủ. Hắn ta luôn mồm hỏi Vân hầu bao giờ về, cái bộ dạng tiểu nhân đắc chí ấy chỉ khiến người ta muốn đấm vào mặt.
Vân Diệp mặc áo tơi đi thẳng vào. Với loại người này, y chẳng cần thay áo mà tiếp đón. Vừa vào đại sảnh, y liền giao giỏ trúc cho Lão Triệu, dặn đầu bếp nhúng qua nước sôi, trộn giấm, để tối nhắm rượu.
Đợi Lão Triệu giúp cởi áo ngoài, y mới vờ như phát hiện trong đại sảnh có người, chẳng thèm để ý đến lời chào của hắn, hỏi thẳng: - Ngươi là ai? Tới phủ có chuyện gì?
Nói xong, y còn trừng mắt với Lão Triệu, trách ông ta đã cho "kẻ không đâu" vào phòng khách.
- Hầu gia, vị này là lang trung ti Thông luật, tới hỏi chuyên, trước kia hàng hóa trong trang nhà ta vào Trường An đều có số lượng nhất định, sao tháng này lại thiếu đi nhiều thế?
- Đây là chuyện của ngươi, bẩm báo với ta làm gì? Mọi chuyện trong nhà mà ta cũng phải làm thì giữ các ngươi để ăn không à? Là người lâu năm trong nhà rồi, mà vẫn không làm ta yên tâm.
Lão Triệu cúi đầu lắng nghe. Vị lang trung kia thì xấu hổ lắm. Vân Diệp lấy khăn lông lau mặt, đi thẳng vào hậu đường, bỏ mặc tên lang trung với vẻ mặt tối sầm. Ai hơi đâu mà phí thời gian với tên đó? Hà Thiệu đang tổ chức nguồn hàng đưa ra ngoài, nghe nói bất kể bao nhiêu cũng không thỏa mãn đư��c thị trường cực lớn bên ngoài, nhiều thương đội đỏ mắt tranh nhau. Trong các khách sạn của Vân gia trang đang chật kín khách thương từ khắp nơi. Tháng này, trừ rau xanh được huyện nha tổ chức đem vào thành bán vài lần, còn hàng hóa khác hoàn toàn không qua cổng thành. Ti Thông luật không thu được mấy đồng thuế nữa, đương nhiên là phải cuống lên rồi.
Về tới nhà, đám Tân Nguyệt đã ăn tối cả rồi. Bữa tối của Vân Diệp là một bát mỳ lớn và một đĩa rau trộn.
Na Mộ Nhật cầm đũa ngồi ăn cùng. Kết quả là Vân Diệp chẳng được mấy miếng rau, đại bộ phận đã chui vào bụng Na Mộ Nhật. Bà cô ăn tham còn húp luôn cả nước dấm.
Sau khi Vân Diệp đối xử cực kỳ vô lễ với vị lang trung ti Thông luật, Vân gia thực sự biến thành cổng nhà vắng vẻ, người xe thưa thớt hẳn. Lúc này, Vân gia gửi thư cho mấy nhà thân cận nhất, bảo họ trong thời gian này đừng tới Vân gia. Vân Diệp muốn nhìn thấy thói đời ấm lạnh, nhân tình thế thái.
Trước kia ở Lũng Hữu, tuy bần cùng nhưng vì hào sảng, trong nhà chưa bao giờ thiếu bằng hữu. Hiện giờ phát đạt, y muốn trải nghiệm lại cảm giác đó, tách bản thân khỏi hiện thực, đứng ở góc độ bàng quan mà bình tĩnh quan sát.
Trước kia, Lý Nhị từng cảnh cáo Vân Diệp rằng lòng người dễ biến đổi, khó qua nổi khảo nghiệm. Vì thế, nếu không thể khảo nghiệm thì đừng khảo nghiệm, bằng không sẽ khiến bản thân vô cùng tổn thương.
Ông ta lấy ví dụ về cách đối xử với Úy Trì Cung và Đơn Hùng Tín để giảng giải cho Vân Diệp: vì sao cùng là hàng tướng, ông ta đối đãi với Úy Trì Cung thân như người một nhà, còn thấy Đơn Hùng Tín lại lập tức hạ lệnh chặt đầu, dù Đơn Hùng Tín đã đầu hàng.
Lý Nhị nói những lời này khi lần đầu tiếp xúc với rượu mạnh của Vân gia, nên bất tri bất giác chuốc say bản thân, vung tay kiêu ngạo nói:
- Không phải ai cũng có tư cách đầu hàng! Úy Trì Cung đã tận trung tận nghĩa hết mực với chủ cũ Tống Kim Cương. Khi cùng đường mạt lộ mới hạ vũ khí quy hàng. Một người như thế, trẫm dù mạo hiểm lần nữa cũng sẽ thử thu phục!
- Cho nên trẫm vẫn để ông ta thống lĩnh tám nghìn bộ hạ của mình, là để lấy lòng tin, thu phục trái tim mãnh tướng. Tiểu tử, ngươi có biết khi trẫm đại chiến với Vương Thế Sung dưới thành Lạc Dương, chiến sự vào trạng thái giằng co, rất nhiều hàng tướng bỏ chạy? Ân Khai Sơn và Khuất Đột Thông hợp lực bắt Úy Trì Cung tới gặp trẫm, kiến nghị trẫm giết ông ta. Ngươi biết trẫm làm gì không? Trẫm mời ông ta vào phòng ngủ, lấy một túi châu báu, bảo: "Muốn đi thì đây là lộ phí".
Vân Diệp còn nhớ khi đó Lý Nhị đắc ý biết bao, bởi quả nhiên ngày hôm sau Úy Trì Cung đã cứu mạng ông ta, còn giúp ông ta bắt Đơn Hùng Tín, đại phá Vương Thế Sung. Đến cả thái tử Lý Kiến Thành lôi kéo cũng không thành công. Đây là chuyện Lý Nhị đắc ý nhất.
Còn về Đơn Hùng Tín, hắn không phải là một tướng tốt, làm việc cho ai cũng chỉ nghĩ tới mình, căn bản chẳng nghĩ tới chủ. Chỉ cần thấy tình thế không ổn là lập tức đầu hàng, hoàn toàn không có chút tiết tháo nào hết. Nên bị giết là đương nhiên. Những lời này, nếu Vân Diệp kể cho Đơn Ưng, dứt khoát hắn sẽ tìm Lý Nhị liều mạng, nên y không dám để lộ ra.
Đầu hàng cũng phải có tư cách, nếu không sẽ bị người ta giết như lợn. Nô tài ba họ thì ai mà thích cho được? Liệt kê các hàng tướng Lý Nhị thu nạp, quả nhiên đều là những người như vậy. Kinh nghiệm thành công này của Lý Nhị là điều Vân Diệp cần học tập. Từ điểm này có thể thấy Lý Nhị căm ghét kẻ hai mặt đến thế nào.
Dù sao, mọi người cũng đang thăm dò lẫn nhau, ngươi thăm dò ta, ta thăm dò ngươi, cứ thử đi thử lại như lũ ngốc. Nhân tâm dần mất đi trong sự dò xét đó.
Vân Diệp định làm kẻ ngốc một thời gian, vì đây là xu thế thịnh hành. Cho nên, theo số đông là tốt nhất, dù có hơi ngu xuẩn một chút, nhưng ít nhất người ta sẽ không coi ngươi là dị loại. Thử nghĩ xem, trong đám ngu xuẩn mà có một người thông minh thì nguy hiểm cỡ nào! Loại người thông minh chỉ cần có một mình Lý Nhị là đủ, Vân Diệp ngu một chút vẫn hơn.
Những kẻ hàng ngày giở đủ mọi trò lấy lòng Vân gia giờ không thấy đâu nữa. Những tên hoàn khố hay tới tìm Vân Diệp chè chén cũng chẳng thấy bóng dáng. Đám người suốt ngày theo sau Vượng Tài hít rắm ngựa cũng biến mất. Tóm lại, trời đất đã yên tĩnh hẳn rồi.
Những dòng văn này, trong phiên bản chuyển ngữ hiện tại, là tài sản độc quyền của truyen.free.