(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 91:
Rời xa tất thảy: Trường An, người yêu, những trưởng bối tàn ác, Lý Nhị đáng sợ, Trưởng Tôn hiền lành mà lắm mưu mẹo...
Khi ngựa vừa qua cầu, tâm tình Vân Diệp liền vui vẻ trở lại. Thế nhưng, vì có quá nhiều trưởng bối có mặt, y không dám thể hiện ra mặt, đành giả vờ bi thương.
Y thì giả vờ, còn bên cạnh y, một người khác lại đang thực sự đau khổ, nước mắt lưng tròng.
– Hoài Nhân, đệ thấy thân hữu tiễn đưa, lòng dấy lên nỗi buồn cũng là chuyện thường tình của đời người, nhưng cớ sao huynh lại bi thương đến thế? Anh em ta chỉ xa cách một hai năm thôi mà, hà cớ gì phải đau buồn khôn tả như vậy?
Lý Hoài Nhân liếc Vân Diệp đầy oán giận: – Tám trăm năm không gặp ngươi, ta cũng chẳng thấy khổ sở chút nào. Nhưng tối qua cha ta đã nói, nếu chuyến này theo ngươi mà không học được gì, thì hai chân ta khó giữ nổi. Giờ thấy ngươi như vậy, lòng ta không kìm được, không khóc thì đợi đến bao giờ?
– Ngươi muốn theo ta đến điền trang à? Vân Diệp giật mình, bọn họ đi đó làm gì chứ?
– Bất Khí huynh, còn có ta nữa. Trưởng Tôn Xung hờ hững nói.
– Hừ! Quan lại nào có hai con trai thì nhất định phải có một đứa bị đẩy vào đây, sao cái kẻ xúi quẩy đó lại là ta chứ? Mạnh Bất Đồng là con cháu của một vị công thần ở Trường An, tính tình phóng khoáng, không chịu khuôn phép, lại cực kỳ trọng nghĩa khí. Cha hắn đang giữ chức Thiên Ngưu Vệ.
– Mạnh huynh, chúng ta là anh em với nhau, ngày ngày gặp m���t. Giờ đây không còn phải chịu quản thúc ở nhà nữa, đúng là lúc vui vẻ thoải mái nhất, cớ sao huynh lại mặt mày ủ ê đến thế?
Lại một tên hoàn khố khác nhảy vào. Vân Diệp hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vì sao lại có đông người đến vậy. Lẽ nào đây chính là đám học trò mà lão Trình và lão Ngưu đã tìm cho mình? Vân Diệp thấy hoa mắt chóng mặt, suýt chút nữa thì ngã khỏi lưng ngựa.
Tên hoàn khố này đang vung quyền cước loạn xạ đánh người vừa lên tiếng, trong tay còn cầm cả roi thép. Kẻ bị đánh cũng cứng đầu cứng cổ, chen ra khỏi đám đông mà hô lên: – Đệ dù có nói bậy, thì các vị ca ca cũng phải cho đệ một cái chết minh bạch chứ!
– Tên hỗn đản này, có gì đáng vui chứ? Nếu không phải Ngưu lão gia tử ở đằng kia, thì ca ca ta đâu có khổ sở như vậy? Nếu chỉ có một mình tiểu Diệp, ca ca ta dù có chạy đến chân trời góc biển cũng chẳng liên quan.
– Ngưu lão gia cũng đến rồi ư? Vân Diệp tinh thần phấn chấn hẳn, trong lòng thành kính tạ ơn trời đất. Có Ngưu lão gia tọa trấn, xem thử các ngươi còn dám giở trò gì nữa không!
Lão Ngưu lúc này đang ra sức đá vào người một tên. Mỗi cú đá phát ra tiếng ầm ầm, khiến đám hoàn khố đứng xung quanh ai nấy đều ngơ ngác nhìn nhau. Tên hoàn khố vừa bị đánh sợ hãi nói với người bên cạnh: – Tiểu đệ vừa rồi bị đánh đúng là đáng đời mà.
Uất Trì Đại Ngốc lúc này như tìm được đường sống trong chỗ chết, liền tiến lên đón lão Ngưu. Trước khi đi, hắn còn nhìn Vân Diệp bằng ánh mắt đầy cảm kích.
Không chỉ lão Ngưu, còn có Thái tử Thiếu sư Lý Cương. Vị lão nhân gia này gần đây thân thể không tốt, định xin từ quan về quê. Nhưng Trưởng Tôn Hoàng hậu đã thuyết phục ông rằng phong cảnh Ngọc Sơn tuyệt đẹp, là nơi cực tốt để tu tâm dưỡng tính, huống hồ lại có Vân Diệp và Tôn Tư Mạc ở đó, chắc chắn không sợ không chữa khỏi bệnh. Bên cạnh việc tĩnh dưỡng thân thể, ông còn tiện thể giáo dục đám hoàn khố suốt ngày náo loạn Trường An này, coi như cũng là cống hiến sức lực cho triều đình.
Những người mà Lý Cương lão tiên sinh từng dạy từ trước tới nay đều thuộc hạng khó bảo, dù có giáo dục cũng khó thành người. Trước đây, ông là lão sư của Tùy Thái tử Dương Dũng, kết quả Dương Dũng chết. Ông lại làm lão sư của Lý Kiến Thành, Lý Kiến Thành cũng chết. Giờ đây, ông ấy làm lão sư của Lý Thừa Càn...
Y còn đang lo lắng cho Lý Thừa Càn thì đã thấy hắn phi ngựa tới từ xa, theo sau là một đoàn thị vệ đông đúc. Chẳng lẽ hắn cũng theo đến Ngọc Sơn ư?
– Bất Khí huynh, tiểu đệ đến chậm, xin huynh đừng trách. Người này cưỡi ngựa khá giỏi, ngựa chưa kịp dừng hẳn đã tung người nhảy xuống.
Vân Diệp mặc kệ hắn, chỉ khẽ thở dài, nhìn xuống chân Lý Thừa Càn rồi nói: – Chẳng dùng được bao lâu đâu, ta lại phải làm một cái chân giả khác rồi.
– Được thôi, được thôi, ngươi lại rủa ta rồi. Hắn cho rằng Vân Diệp đang trêu chọc mình.
– Ngươi nghĩ ta đang đùa sao? Một câu nói của Vân Diệp khiến lời Lý Thừa Càn nghẹn ứ trong cổ họng.
– Ngươi không hài lòng với cách ta xuống ngựa à? Chỉ cần nói rõ, lần sau ta sẽ chú ý hơn là được, sao phải nói làm lại chân giả? Hắn hơi lo sợ bất an, vì Vân Diệp rất ít khi nặng lời, nhưng hắn biết, bất cứ việc gì mà Vân Diệp nghiêm túc nói với hắn, thì việc đó ắt hẳn rất quan trọng.
– Ngươi cũng đi Ngọc Sơn à? Thấy hắn đã nhận thức được sự nghiêm trọng của vấn đề, Vân Diệp cũng không nhắc lại chuyện này nữa.
– Không đi, ta phải thính chính. Mấy ngày nay phụ hoàng đối với tiểu đệ rất nghiêm. Có điều lão Tam và lão Tứ sẽ đi. Nói rồi, từ phía sau, hai thiếu niên bước ra, một béo một gầy. Người béo là Lý Thái, còn người gầy là Lý Khác.
– Mẫu hậu nói nam tử hán không thể cứ mãi quanh quẩn chốn thâm cung, nếu không tính tình sẽ trở nên âm nhu. Trên Ngọc Sơn, văn có Lý sư phó, võ có Ngưu tướng quân, lại còn có cả ngươi, cái tên dối trá này nữa, biết đâu sẽ có tiến bộ, cho nên phụ hoàng đã đồng ý.
Vân Diệp nhìn Lý Khác và Lý Thái nói: – A Khác, A Thái, không biết lần này xuất cung học tập, hai ngươi thấy vui mừng hay là bi ai đây?
– Vân hầu cho rằng hai huynh đệ ta không đáng để dạy dỗ sao? Lý Thái vẫn là tên khó ưa như vậy. Lý Khác thì đỡ hơn, chỉ liếc mắt nhìn Vân Diệp mà không nói lời nào.
– Có Ngưu đại tướng quân hướng dẫn, việc học tập không phải là chuyện dễ dàng đâu. A Thái, ngươi vốn rất thích đọc sách, lại có thiên phú, nên việc đọc sách đối với ngươi vừa đơn giản vừa thú vị, thậm chí đó còn là lạc thú lớn nhất của ngươi. Thế nhưng, ngoài toán học, những chuyện khác sẽ không thú vị như vậy đâu, huống chi phương pháp quản lý của Ngưu đại tướng quân thì đại ca ngươi rõ hơn ai hết.
Lý Thừa Càn thấy Ngưu đại tướng quân đang răn dạy Trưởng Tôn Xung, bèn hạ giọng nói với hai đệ đệ: – Thời gian làm thủ hạ của Ngưu Ma Vương thảm không kể xiết. Lúc vi huynh còn ở trong Lũng Hữu quân, đã chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần, và nhận ra một điều rằng: nghìn vạn lần đừng để bị giam cầm. Thà rằng bị đánh chết còn hơn bị giam lại. Đây là điều duy nhất vi huynh có thể cảnh cáo các ngươi.
Lý Thừa Càn lúc nói trừng trừng hai mắt, vẻ mặt vô cùng kinh hãi, vừa nói vừa run rẩy, dường như đang hồi tưởng lại quãng thời gian kinh hoàng ấy.
Sau khi dọn dẹp xong xuôi bờ sông, ��oàn người ngựa đông đảo bắt đầu xuất phát về phía Ngọc Sơn. Nữ quyến nhà Vân hôm qua đã đến lãnh địa trước rồi. Một đoàn người ngựa mang theo đám bụi cuồn cuộn tiến về phía điền trang của Vân gia.
Lão Ngưu lần đầu tiên không cưỡi ngựa, mà cùng ngồi với Lý Cương trên xe của Vân Diệp để uống rượu. Quan lộ bằng phẳng, lại thêm xe ngựa của Vân gia có hệ thống giảm xóc cực tốt. Hai lão hán vừa uống rượu vừa trò chuyện, thỉnh thoảng lại gắp chút đồ ăn nhấm nháp. Lý Cương nhắm mắt nhai, gật đầu tán thưởng không ngớt lời.
– Món ngon của Vân phủ quả nhiên danh bất hư truyền. Đồ ăn này được bàn tay tài hoa chế biến, đã trở thành mỹ vị vô song, Ngưu hầu quả thật không lừa ta.
– Lão Lý, về việc học thì đương nhiên do huynh định đoạt, dạy dỗ thế nào đều tùy huynh, lão phu sẽ không hỏi tới. Chỉ là, bệ hạ đã dồn tất cả những tai họa của Trường An vào Ngọc Sơn này, huynh định làm thế nào thì cứ nói cho đệ biết một lời.
– Đám con cháu nhà quyền quý này trong phủ cũng không phải là con trưởng đích tôn, trư���c giờ không được coi trọng, hầu hết đều bị mặc kệ cho tự sinh tự diệt. Lão phu cũng có nghe về tấu chương của Vân hầu. Thứ nhất là hỏi địa vị Nho gia trong lòng bệ hạ có vững chắc hay không? Thứ hai là hỏi vì sao lại coi rẻ bách gia mà chỉ độc tôn học thuật Nho gia? Thứ ba lại hỏi Nho gia thì dùng đầu óc, có kẻ nào mà dùng tay chân đâu? Đây là một tiểu tử thông minh, thấy không thể lay động Nho gia, bèn tìm một đường sống trong đó. Lão phu nghe được việc này liền uống liền ba ly rượu. Trong tấu chương có vẻ lộn xộn ấy, không ngờ lại ẩn chứa tâm tư sâu xa, khiến bệ hạ cũng bất giác rơi vào bẫy. Thiếu niên có thể có tâm kế thế này thật không nhiều lắm. Hành trình tới Ngọc Sơn lần này, chúng ta đã phụng mệnh vua thì đương nhiên không được chểnh mảng. Mặc kệ bọn chúng là lương tài hay phế vật, một khi vào tay chúng ta, dù là củi khô lão phu cũng bắt chúng nở hoa.
Lão Ngưu gật đầu tán đồng, rồi hỏi thêm: – Còn hai vị hoàng tử thì sao đây?
– Lão phu đã từng làm lão sư của ba thái tử, bệ hạ rất rõ con người lão phu. Nếu đã đưa tới, chẳng lẽ còn bắt lão phu phải biệt đãi chúng sao? Ở Quốc Tử Giám, lão phu mời ba vị nào mà chẳng phải bậc túc nho danh tiếng lẫy lừng thiên hạ? Lão phu không tin là không thể dạy dỗ được mấy tên hài tử đức hạnh nên người. Đám hài tử này trong mắt gia chủ chỉ là phế vật, không tin chúng có thể làm nên trò trống gì. Cái cách đề cao trưởng tử, chèn ép thứ tử vô liêm sỉ trong các gia đình quyền quý, lão phu sớm đã chướng mắt rồi.
Sắc mặt Ngưu Tiến Đạt chợt vui mừng, nâng ly mời rượu. Hai người lại chìm đắm trong rượu ngon vật lạ của Vân gia.
Xa xa, Ngọc Sơn sừng sững đen nhánh, được mệnh danh là ngọn núi kỳ vĩ, chót vót. Về sau, mỗi lần về nhà, Vân Diệp đều phải đi qua đó. Đá lạ lởm chởm, thung lũng sâu thẳm, những hồ nước xanh biếc lấp lánh, là nơi phong cảnh làm say đắm lòng người.
Ngọc Sơn được xem là "Chốn hiểm yếu của Tần Sở, là lá chắn của Tam Phụ", xưa nay vẫn là vùng đất tranh hùng của binh gia. Các triều đại đều để lại dấu tích hào hùng tại đây. Văn nhân mặc khách, thi nhân tao khách ngắm cảnh sinh tình, đã để lại hơn ba trăm bài thơ. Hàn Dũ tại đây viết nên danh ngôn "Mây ngang Tần Lĩnh nhà không thấy, tuyết đóng Lam Quan ngựa đứng nhìn". Có người nói thần tiên Hàn Tương Tử chính là tu luyện thành tiên ở nơi đây, nên Vân Diệp quyết định lúc rảnh rỗi sẽ thăm thú kỹ ngọn núi này, thế nào cũng ph��i tìm được bí tịch mà Hàn Tương Tử để lại trước lúc thành tiên.
Lam Điền Linh rất thành thật, từ lúc Vân Diệp quay về Trường An đã giao trả toàn bộ ruộng đất bị chiếm đoạt bao năm qua lại cho Vân gia. Nhất là từ khi nghe tin Vân hầu ở Trường An đã biến một tên hoàn khố dám đắc tội với Vân gia thành thái giám, thì hắn đối với mọi việc của Vân gia càng trở nên hết sức tích cực.
Bên bờ Đông Dương có cường hào xây dựng trang viên, tường cao hào sâu để tránh chiến hỏa. Huyện lệnh chỉ ban một đạo mệnh lệnh, lập tức tên cường hào ngoan ngoãn dọn đi. Cũng chẳng biết đã cho tên cường hào đó bao nhiêu, nhưng sắc mặt của chủ cũ trang viên đang đứng chờ tân chủ nhân trông rất tiều tụy.
Vân Diệp có chút không vui, nghĩ thầm: Ta làm thư viện chứ đâu phải thổ phỉ, vì tiền tài mà làm ảnh hưởng đến danh tiếng thư viện thì không đáng chút nào.
Lại nhìn huyện lệnh đang khom lưng đứng bên cạnh. Nghe nói đây là hiền tài do Đỗ Như Hối tiến cử, nên Vân Diệp không thể không nể mặt. Cảm tạ huyện lệnh xong, y cũng đồng ý rằng khi có thời gian nhất định sẽ cùng hắn du ngoạn Ngọc Sơn. Sau khi Vân Diệp để lại mấy bài thơ thiên cổ có một không hai, huyện lệnh mới mỉm cười rời đi. Trước khi đi, hắn còn uy hiếp chủ nhà phải hầu hạ cho tốt, nếu có mạo phạm thì đừng trách...
– Trang viên này của ngươi phong cảnh tuyệt trần, lại nguy nga tráng lệ. Ngươi nói cho ta biết giá trị thực sự của nó đi, chắc hẳn không phải chỉ hai mươi quan như lời huyện lệnh nói chứ?
– Bẩm Hầu gia, tòa trang viên quy mô này là do hai đời tổ tiên của tiểu nhân đã tốn sáu mươi năm để xây dựng nên. Tuy có chút vượt quá quy định, nhưng quả thật nó đã được xây trước khi Đại Đường lập nước. Thế mà huyện lệnh đại nhân lại nói tiểu nhân phạm vào điều luật. Cầu Hầu gia khai ân, toàn tộc tiểu nhân hơn hai trăm nhân khẩu không còn nơi dung thân nữa rồi.
Phòng chủ khóc rống, liên tục dập đầu xuống đất.
– Một khi quan phủ đã hạ lệnh thì thay đổi cũng chẳng đơn giản chút nào. Cái gọi là "nhất tự nhập công môn, cửu ngưu duệ bất hồi", hiện tại dù bản hầu có trả lại trang viên cho ngươi, ngươi cũng dám ở sao?
Vân Diệp rất cảm thông với phòng chủ.
Phòng chủ chỉ biết quỳ rạp trên mặt đất khóc lóc. Hầu gia đã nói rõ ràng như thế, sao hắn lại không hiểu cho được chứ?
– Ta định mua lại tòa trang viên này với giá hợp lý, ngươi thấy thế nào? Đương nhiên, với bên ngoài ngươi chỉ có thể nói đây là Hầu gia cao hứng ban cho, hiểu chưa? Nói xong, y không để ý tới phòng chủ vẫn còn đang ngây ngẩn nữa, mà phân phó quản sự trong nhà đi xử lý, vì bản hầu còn có chuyện quan trọng phải làm.
Lý Cương và lão Ngưu từ phía sau bước ra, nhìn nhau mỉm cười.
Lão Lý cười nói: – Đây mới là cái dáng vẻ của một thư viện. Nếu đã dùng mưu hèn chước bẩn, thì thư viện này không lập nữa cũng chẳng sao.
Vân Diệp có sáu mươi ba học sinh, cộng thêm cả mười một bàng thính sinh.
Lý Cương không thèm thương lượng với Vân Diệp đã tự mình lập làm Sơn trưởng, còn cầm bút viết mấy chữ thật lớn "Ngọc Sơn Thư Viện", rồi đưa cho quản gia Vân phủ đi khắc thành biển treo lên trước cổng trang viên. Hành động chiếm quyền như vậy, lão Ngưu và Vân Diệp cũng chỉ cười cho qua. Thậm chí Vân Diệp còn cho rằng lão Lý thật là một người tốt, hết sức hướng dẫn kẻ ít hiểu biết, nhận phần nặng nhọc về mình, còn công lao thì để lại cho mọi người. Nếu hậu thế mà có những lãnh đạo như thế này, thì y còn phải chạy tới Đường triều làm gì nữa?
Vân Diệp còn nhỏ tuổi, dù công cao cái thế cũng không thể thay đổi được sự thật rằng y vẫn chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi. Từ Lý Nhị, y đã nhận ra sự cường đại của lực lượng học phái. Đừng thấy hiện giờ những bậc trưởng lão càng ngày càng bảo vệ Vân Diệp, một khi chạm đến lợi ích căn bản, bọn họ sẽ xuống tay không chút lưu tình. Đấu tranh trong học phái từ xưa đến nay đều rất tàn khốc, ngay cả bậc thánh nhân Khổng Tử cũng từng tru sát Thiếu Chính Mão, huống chi là đám đồ tử đồ tôn. Môn phiệt Sơn Đông vì nắm giữ đỉnh cao học thuật, mới có thể coi thường hoàng quyền, khiến Lý Nhị đau đầu không dứt mà không có cách nào trấn áp. Có lẽ Lý Nhị thà rằng bỏ mặc Sơn Đông, còn hơn phải đối mặt với cục diện hiện tại.
Không thể trêu vào, vậy thì ta đây trốn đi vậy. Phía trước có Lý Cương chống đỡ, các ngươi chẳng lẽ không nể chút mặt mũi nào sao? Ta quyết làm con kiến trên đê, nay gặm một chút, mai gặm một chút, không tin đê của ngươi đúc bằng sắt thép.
Lý Thái hiện tại cảm thấy lão Ngưu không thèm nể mặt hắn chút nào. Mũ tử kim bị thu, cẩm bào cũng bị tịch thu, giày da nai cũng bị lấy đi, tiền bạc cũng không còn, ngay cả người chuyên chuẩn bị điểm tâm cũng bị điều đi mất. Một tiểu nam hài đang bưng một bộ quần áo màu xanh và một đôi giày vải tròn – đây là trang phục của mười một tên bàng thính sinh, những kẻ vẫn phải làm tạp dịch trong thư viện. Lý Thái mang dòng dõi hoàng gia, nên dù không hài lòng với mệnh lệnh của Ngưu Tiến Đạt, hắn vẫn lộ rõ vẻ bất mãn trên mặt. Ngoài nội y thì tất cả đồ mang theo đều phải nộp lên.
Từ lúc hắn biết chuyện, hắn đã hiểu được một quy củ quan trọng: nếu là của ngươi thì chắc chắn là của ngươi, còn không phải của ngươi thì không thể đoạt lấy...
Sáng sớm ở Ngọc Sơn lạnh lẽo mà yên tĩnh. Khi tiếng chuông vang lên, ở cửa thư viện cũng chỉ có rất ít người.
Trưởng Tôn Xung, Lý Hoài Nhân, Lý Thái, Lý Khác đều đã có mặt. Mười một tiểu thiếu niên kia xếp thành hai hàng, hai tay để sau lưng, hình như đang chờ kiểm duyệt.
Vân Diệp thay bộ áo màu tối, tóc dài buộc thành đuôi ngựa sau gáy, trên mặt đầy vẻ tinh nghịch, giống như một tên nhóc bướng bỉnh đang muốn chọc phá hàng xóm. Nói chung, ngươi có thể cho rằng y là thiếu niên quý tộc hoàn khố cũng đúng, mà là tiểu tử vô lại quê mùa cũng chẳng sai, nhưng chắc chắn không thể ngờ rằng y lại là một Hầu gia.
– A ha, chim buổi sáng còn phải kiếm ăn, ta đây cũng cần có chút điểm tâm mới được chứ.
Trưởng Tôn Xung liếc nhìn các bạn đồng môn đang đi từ túc xá ra, rồi kéo Lý Thái và Lý Khác đi theo Vân Diệp.
Vân gia cách thư viện cũng không xa, cưỡi ngựa chạy trong thời gian ăn một bữa cơm đã đến dưới cổng chào cực kỳ xa hoa của Vân gia.
Trang Tam Đình và hộ viện sớm đã đợi sẵn ở đây chờ gia chủ trở về. Thấy đoàn người đến, họ vội vàng nghênh đón, đỡ người dắt ngựa vô cùng chu đáo.
Bản quyền dịch thuật này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.