(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 910:
Hàn Triệt không hiểu: – Tìm được Bạch Ngọc Kinh chẳng phải là tốt sao? Huynh cứ dẫn cả nhà vào đó mà tiêu dao tự tại. Nếu thích cảm giác nắm giữ đại quyền thì hãy lăn lộn trong chốn quan trường; nếu mê đắm phong hoa nhân thế thì cứ tự do trải nghiệm. Đó mới là đạo lý tiến thoái, chứ mang cả nhà đi du ngoạn sao có thể tận hưởng trọn vẹn được?
– Ai nói ta mang cả nhà đi thì không thể du ngoạn? Ai bảo chỉ du ngoạn một mình mới tận hưởng trọn vẹn được? Huynh nghĩ cái quái gì thế, kiến thức của chúng ta đã đủ rộng rồi, nhưng tổ mẫu cả đời chỉ loanh quanh ở Trường An, vợ ta cũng vậy.
– Lần này không phải ta du ngoạn, mà là cả nhà cùng du ngoạn. Lão nãi nãi thích bái Phật, vậy thì ta sẽ đưa bà đến những danh sơn. Vợ ta thích mua sắm, vậy ta sẽ dẫn nàng tới những nơi phồn hoa. Con cái ham ăn, vậy thì ta sẽ cho chúng nếm đủ món ngon vật lạ các vùng. Huynh biết không, đôi khi nhận về chưa chắc đã là niềm vui, mà cho đi có khi lại hạnh phúc hơn nhiều...
Phong phạm quý tộc không thể học mà có, ít nhất Vân Diệp đã có trải nghiệm thực tế. Mình và Lý Thái đánh nhau, mặt sưng như đầu heo, ai nhìn thấy cũng bật cười. Vân Diệp soi gương xong chỉ muốn tìm cái túi lớn trùm kín đầu.
Lý Thái thì thản nhiên như không, mang cái đầu heo sưng vù nghênh ngang dạo phố. Dù có bị Hi Mạt Đế Á cười nhạo, hắn vẫn mặt tỉnh bơ, bỏ lại một câu: khi nào Hi Mạt Đế Á hiểu rằng mang khuôn mặt đầy thương tích không phải là sỉ nhục mà là vinh quang, thì khi ấy nàng mới thực sự trở thành người Đại Đường. Tất nhiên, tiền đề là nàng không còn ăn mặc hở hang chạy lung tung khắp nơi nữa.
Hàn Triệt làm việc càng phóng khoáng. Ngủ một giấc, hôm sau đôi mắt thâm quầng như gấu trúc vẫn oai phong trên bàn ăn. Cháo được lắm, chén một bát; quẩy ngon, làm một đĩa. Lần đầu ăn phù nhũ (chao), mùi vị tuy nồng, nhưng nếm thử mới thấy thật tuyệt.
Trên người áo bào trắng muốt không có một hạt bụi. Nha hoàn hầu hạ hắn buổi sáng còn giúp búi tóc. Vân Diệp phát hiện nha hoàn đó đã có ý với hắn rồi.
Bát cơm của hầu gia để trống đã lâu mà chẳng ai thèm ngó ngàng. Chỉ cần một con ruồi lảng vảng gần Hàn Triệt là họ chỉ hận không thể đuổi giết con ruồi đến chết mới cam lòng, đặc biệt là sau khi nghe tin hầu gia nhà mình đã đánh Hàn Triệt thâm tím mắt, họ nhìn hầu gia với vẻ oán hận khôn nguôi, đến nỗi ném cho hắn cái bánh bao cũng không còn nguyên vẹn.
Sự cả gan của đám gia đinh khiến Hàn Triệt thấy lạ, lén hỏi Vân Diệp: – Vân huynh, đây không phải là đạo trị gia. Đám gia đinh không sợ huynh gì cả, tương lai thế nào cũng loạn.
– Nói bậy! Nhà ta như thế này đã mười năm rồi. Huynh đi nghe ngóng xem có gia đinh nhà ai trung thành như gia đinh nhà ta? Toàn là khuê nữ và tiểu tử con nhà tử tế, đến phủ để mưu sinh chứ không phải để chịu tội. Để mọi người thoải mái một chút thì ai cũng dễ chịu. Còn nếu đứa nào đứa nấy cứ ngoan như cún con thì còn gì thú vị nữa.
Hạ Thiên Thương bước ra, dáng vẻ thảm hại, hai mắt sưng húp như trứng gà nhưng nước mắt đã ngừng chảy. Hắn sai gia đinh mang cơm cho mình rồi ngồi đối diện Hàn Triệt, khí thế không hề thua kém.
Mặc dù tò mò với vành mắt đen sì của Hàn Triệt, nhưng hắn chẳng hỏi câu nào, cầm bát cháo húp một hơi hết sạch, chẳng biết cháo nóng có làm hắn bỏng ruột không.
Phong độ của Hàn Triệt đúng là không thể chê trách được điều gì. Người hơi ngả ra sau, vắt chân lên. Nha hoàn vội trải khăn ăn lên đùi hắn, chiếc áo bào trắng muốt mà bẩn thì chẳng dễ giặt chút nào.
Vân Diệp, Cẩu Tử coi hai người đó như không khí, chăm chú xử lý bữa sáng của mình. Hôm nay có nhiều việc, đám tá điền ở lại còn phải nộp toàn bộ tô cho chủ nhà, cần Vân Diệp đích thân ra mặt cảm tạ, không chậm trễ được.
Cẩu Tử nay có nhà không thể về, ông nhạc phụ đã mang cả nhà đến chiếm trạch viện của hắn. Cẩu Tử dám về nhà là sẽ có cung nỏ chào đón ngay. Hồng Thành không đánh lại Cẩu Tử thật, nhưng một khi đã liều mạng hung dữ thì Cẩu Tử chỉ còn nước chạy trối chết. Thành thân rồi còn thảm hại hơn cả lúc chưa lấy vợ. Còn Vô Thiệt thì mặc kệ, ngày ngày huấn luyện Tiểu Miêu, lúc rảnh rỗi thì bế Tiểu Hồ Đầu do Hồng Quả Nhi sinh ra mà cười ha hả không ngớt.
Trong nhà nhiều quái nhân, gia đinh Vân gia quen rồi. Ở Vân gia còn loại người nào chưa từng xuất hiện? Hàn Triệt và Hạ Thiên Thương còn lâu mới đạt tới trình độ quái nhân.
Hai người đó cuối cùng không đánh nhau. Hạ Thiên Thương ăn no hỏi quản gia hai vò rượu mạnh, kẹp nách mang vào phòng khách, chắc hôm nay lại say bí tỉ.
– Hôm qua ta nghĩ cả đêm mà không thấu ngọc bài, nhưng hiểu vì sao huynh muốn đem cả nhà đi du ngoạn. Du ngoạn là bịa đặt, ta thấy cả nhà huynh đều hành động như muốn dọn trống cả nhà, là biết huynh định an gia ở Nhạc Châu. Nơi đó là yếu đạo nam bắc, ở đó có thể nhìn hướng gió, quan sát đại thế thiên hạ. Phương bắc loạn thì tiến sâu về phía nam, phương nam không ở được thì quay về phương bắc, đúng là nơi tiến có thể công, lui có thể thủ. Nhất là Nhạc Châu do một tay huynh dựng lên, cần ứng phó thế nào trong lòng nhất định đã có kế hoạch, nói xem có phải địa đạo cũng đào rồi không?
Vân Diệp bĩu môi khinh bỉ: – Mấy ngày trước ta còn chửi người khác tầm nhìn hạn hẹp, giờ lại phải chửi huynh. Là thần nhân, huynh cũng chỉ đến thế. Nhìn giáo hoàng phương Tây mà xem, ông ta muốn thiêu chết người nào là thiêu chết người đó, muốn nữ nhân trần truồng đấu với sư tử là làm ngay. Huynh lại nhìn Mạc Hãn Mặc Đức, tay cầm kiếm, tay cầm kinh Cô-ran. Tin ta là huynh đệ của ta, không tin ta là kẻ địch của ta, ngầu không? Mặc dù ông ta đã chết, nhưng người kế thừa đã san bằng lưu vực Lưỡng Hà, đang tấn công tàn dư Ba Tư, chẳng bao lâu một đế quốc cường đại sẽ xuất hiện.
– Nhìn lại các ngươi, trốn sau lưng người khác bày mấy thứ âm mưu quỷ kế, sống như chuột, có chút khí phách nào của thần nhân không?
– Đừng nói ta, huynh cũng là hậu duệ của thần nhân, hiện giờ gặp chuyện chẳng phải cũng chạy như chó à? Ồ, ta sai rồi, không bằng chó, huynh còn kéo cả nhà chạy.
Nghe Hàn Triệt ác độc phản kích, Vân Diệp dẫn hắn tới thư phòng, lấy một tấm bản đồ, chính xác là hải đồ, trải ra trên bàn: – Hôm nay để con chim sẻ huynh biết thế nào là chí của đại bàng, có biết nhìn bản đồ không?
Hàn Triệt nheo mắt nhìn rất lâu: – Đây không phải Trung Nguyên, là hải vực Lĩnh Nam, huynh muốn làm cái gì?
Vân Diệp lấy ra một cái bịt mắt màu đen, cười hăng hắc: – Ta làm gì có thời gian mà lãng phí. Lần này dẫn cả nhà lữ hành đường xa, từ Trung Nguyên tới Lĩnh Nam, dọc đường du sơn ngoạn thủy, thỏa mãn tâm nguyện người nhà. Tới Lĩnh Nam rồi, hắc, Hàn Triệt, huynh có tin không, ở đó ta muốn làm gì thì làm nấy. Huynh cho rằng mấy năm qua ta thống lĩnh thủy sư là vô ích à?
– Huynh muốn làm gì, nếu muốn tạo phản, thuyết phục được ta thì ta giúp huynh, phải xem huynh có vài phần thắng.
Hàn Triệt mắt tỏa sáng, hắn cho rằng Vân Diệp khống chế Lĩnh Nam xong sẽ học người ta tạo phản. Hắn cực kỳ hứng thú với chuyện này, thời buổi thái bình, gần đây không ai tạo phản nữa làm hắn buồn chán.
– Hàn Triệt, huynh có thể thu tâm tư từ chuyện tạo phản lại không? Nghĩ xem cái gì mới là chuyện nam nhân nên làm nhất? Không biết à? Để ta cho huynh biết, huynh biết Jack Sparrow không? Cũng không biết à? Tiểu Triệt ơi là Tiểu Triệt, huynh sống thật phí hoài, nam nhân vĩ đại thế mà không biết sao? Hãy nhìn về phía trước...
Hàn Triệt ngơ ngác nhìn theo hướng Vân Diệp, trần nhà? Nhưng Vân Diệp như thấy cái gì kích động lòng người lắm.
– Thử tưởng tượng, biển khơi mênh mông, cuồng phong bão bùng, vô số nam tử mình trần đang vật lộn với biển cả. Đợi sóng gió qua đi, tuy buồm rách, nhưng thuyền lớn vẫn còn. Nhiều người mất đi, thức ăn đã hết, nước uống chẳng còn, gần như rơi vào bước đường cùng.
– Thế rồi mặt biển có một cái thuyền đi tới, trên chứa đầy hương liệu, châu báu, còn có nữ nô mỹ lệ. Mọi người hô lớn một tiếng "Giết!", rồi đu dây lên con thuyền kia, dùng đao kiếm cướp đoạt tiền tài, thức ăn, nước uống cùng cả mỹ nhân.
– Thử tưởng tượng, huynh toàn thân bê bết máu, vừa dùng răng cắn chết tên hung dữ nhất, người quấn đầy châu báu, vai vác mỹ nhân, tay xách thùng rượu vang đỏ rực, cắm đao vào thùng mà uống ừng ực giữa tiếng la hét kinh hoàng của các mỹ nữ. Khoan khoái biết chừng nào!
– Thử tưởng tượng, huynh chỉ huy một đám vong mệnh tấn công thành trì, rút trường đao cười ha hả bước đi trên đường lớn. Hai bên, nhà cửa cháy ngùn ngụt, vô số kẻ yếu đuối chạy tán loạn trước mặt huynh, nhìn huynh như thỏ con nhìn thấy hổ dữ.
– Chỉ cần ra biển, không còn luật pháp nào có thể ước thúc được nữa. Gia sư nói, nhân chi sơ, tính bản thiện; nhưng ta thì lại thấy, nhân chi sơ, tính bản ác mới đúng. Đó chính là việc Jack Sparrow làm.
Mọi bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, mong quý độc giả tìm đọc tại địa chỉ chính thức.