Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 911:

Tưởng tượng thôi đã đủ khiến Hàn Triệt ngưỡng mộ Cầu Nhiệm Khách. Ông ta đang làm cái việc này, mang đám huynh đệ lênh đênh trên biển khơi.

Vân Diệp cười lớn, rút ra một tấm lụa đen. Trên đó vẽ một cái đầu lâu trắng với hai khúc xương vắt chéo phía dưới. Hốc mắt đen của cái đầu lâu như đang kêu gọi Hàn Triệt, và hắn lạ lùng cảm thấy, nó dường như đang cười với mình.

Hàn Triệt cố gắng giữ bình tĩnh, nói:

– Cuối cùng ta biết vì sao mình thua ngươi rồi. Ngươi không những vô sỉ hơn ta, còn hung ác hơn ta, thất bại là điều khó tránh.

Vân Diệp bỏ tấm bịt mắt xuống, đưa cho Hàn Triệt:

– Cảm thụ một chút đi. Ta luôn muốn làm một tên hải tặc hung ác, trở thành ác mộng với tất cả quốc gia gần biển. Họ nhìn thấy cờ đầu lâu của ta sẽ mang mỹ nữ dâng tới, ngươi không muốn ư? Hàn Triệt à, làm hải tặc sung sướng biết bao! Đầu đội trời, chân đạp biển, đấu với người, vui vẻ vô cùng. Huynh đệ ơi, đừng quanh quẩn với ba miếng đá kia nữa, chúng ta còn nhiều chuyện đáng làm hơn thế…

Hàn Triệt nhắm mắt lại, không biết hắn nghĩ gì, nhưng qua hơi thở nặng nề của hắn, Vân Diệp biết hắn đã động lòng. Ba năm nay mình lang bạt bên ngoài, chi bằng buộc tên này vào hông, như vậy là tốt nhất cho tất cả mọi người.

Đột nhiên, cửa sổ bật mở, Hạ Thiên Thiên khản giọng nói:

– Khi đi nhớ gọi ta với!

Hàn Triệt không cho rằng Vân Diệp lại làm ra chuyện tức cười như vậy. Đường đường là một vị hầu tước, sao lại đi làm tên hải tặc khét tiếng thối tha? Trên đời này sao lại có kẻ chẳng đáng tin chút nào như thế chứ? Nghiên cứu ngọc bội, làm rõ Bạch Ngọc Kinh ở đâu mới là chuyện một nam nhân nên làm, chứ không phải mặc thứ y phục bẩn thỉu đi cướp miếng ăn cuối cùng hay cái quần che thân của người khác.

Trước nay Hàn Triệt vẫn cho rằng mình đến từ gia tộc bị điên, nhưng giờ đây khẳng định, so với Vân Diệp, người nhà mình vẫn chưa đủ điên.

Lúc nghiên cứu ngọc bội, Hàn Triệt nhìn qua ô cửa sổ, thấy Vân Diệp bế con, đút cơm cho chúng. Đứa bé rất nghịch ngợm, cứ đút cơm vào là lại phun ra. Trung bình ba thìa mới nuốt được một miếng, rồi cuối cùng nó dứt khoát không ăn nữa. Hàn Triệt thấy một cảnh tượng kinh khủng: cái bát cơm dính đầy nước bọt của đứa bé được Vân Diệp ăn sạch, nhìn y cười híp mắt, không hề thấy có gì bất ổn.

Hàn Triệt chỉ thấy buồn nôn. Đây không phải là hiện tượng bình thường. Vân Diệp cũng có bệnh sạch sẽ giống như hắn. Chỉ cần nhìn y rửa tay không biết bao nhiêu lần một ngày là đủ biết cái bệnh đó đã ăn sâu vào xương tủy rồi, vậy mà sao y lại không để tâm đến nước bọt trẻ con được chứ?

Hắn không hề hay biết rằng, bệnh sạch sẽ của Vân Diệp là do tình trạng vệ sinh kinh khủng của quân Lũng mà thành. Trước kia, y đâu có quái dị đến mức đó. Dù y có bẩn thỉu đến mấy, cùng lắm cũng chỉ mặc quần lót vài ngày, hoặc tất hai ngày không thay thôi. So với đám người đầy chấy rận bò lổn nhổn trên đầu kia thì những thứ ấy chẳng là gì cả. Chính vì đề phòng một ngày mình biến thành dã nhân, y mới dần dần thích sạch sẽ, rồi càng ngày càng trở nên biến thái. Còn việc ăn cơm thừa của con thì lại không thành vấn đề.

Hàn Triệt nhận ra mình vẫn chưa hiểu hết về Vân Diệp. Hôm qua, hắn còn cho rằng y chỉ đùa chuyện chơi trò hải tặc, không ngờ tên này đang tích cực chuẩn bị thật sự. Hắn nhìn thấy các gia tướng tháo rời những cây nỏ tám trâu, xếp thành một đống. Vô số cột gỗ tròn được chuẩn bị, buộc thành từng bó đặt trên giá. Nói đó là củi, ngay cả quỷ cũng biết thứ này chỉ cần cắm thêm mũi tên vào là sẽ biến thành cái gì.

Y thật sự định làm hải tặc ư? Hàn Triệt bất giác tự hỏi.

– Vân Diệp muốn du ngoạn Đại Đường ba năm ư, Quan Âm tỳ? Đây không phải là dấu hiệu tốt. Tên tiểu tử này muốn thoát khỏi cái ổ thị phi Trường An rồi. Trẫm không hiểu ba năm sau có gì khác so với bây giờ? Gặp phải khó khăn thì phải tìm cách khắc phục chứ, trốn tránh thì được tích sự gì? Thật chẳng ra thể thống gì, lại còn chạy tận ba năm.

Lý Nhị đọc tấu chương xin nghỉ phép của Vân Diệp, vô cùng bất mãn. Nhất là khi thấy Phòng Huyền Linh đã phê chuẩn, ông ta càng nổi giận đùng đùng.

– Bệ hạ, Vân Diệp không làm thế thì y còn biết làm thế nào nữa? Nay quốc thái dân an, khắp nơi đều là khung cảnh thịnh thế. Nếu như y muốn phản công, thần thiếp tin rằng y sẽ có cách. Nhưng như vậy, những phân tranh trên triều khó tránh khỏi sẽ lan tới địa phương, khiến thịnh thế hiếm có này sẽ sớm yểu mệnh. Chi bằng y tự lùi một bước. Tóm lại, luôn cần có người lùi bước, và việc Vân Diệp lùi bước còn cần dũng khí hơn là phản công. Y muốn phản công thì cứ buông thả tính tình mà làm là được, dù sao Bệ hạ cũng chẳng làm gì được y.

Khi nói đến Vân Diệp, Trường Tôn thị hiếm khi giúp Hoàng đế phân tích như vậy. Những lời như thế này đã lâu lắm rồi Hoàng hậu không nói ra. Lý Nhị nghe Hoàng hậu bất ngờ trả lời mình, cười nói:

– Nàng tin vào đệ tử của mình đến thế sao? Có biết tên tiểu tử lòng dạ hẹp hòi đó đã dọn sạch Trường An rồi không? Ngoại trừ giá gạo, muối, dầu củi không thay đổi, những thứ khác đều tăng vọt. Nghe nói thịt lợn tăng gấp đôi. Người dân đi tìm đồ tể để chất vấn, nào ngờ người ta còn có vô số lý do hơn, lại còn ngang nhiên uy hiếp rằng, mua thì mua nhanh đi, nếu không mai còn tăng nữa.

– Nếu Bệ hạ đã lo lắng thì cứ ban chiếu thư ngăn cản là được, cần gì phải đem ra mỉa mai thần thiếp? Thịt lợn đâu có lên được bàn ăn của Bệ hạ.

– Mấy năm qua trẫm cũng đã ăn không ít thịt lợn rồi. Trẫm cũng chẳng quan tâm y mang thứ gì tới Nhạc Châu, chỉ cần vẫn còn ở trên đất Đại Đường thì những thứ đó vẫn là của trẫm. Trẫm chỉ thuận miệng nói thế thôi. Chính sự nói cho cùng thì chú trọng hai chữ tiến lui. Có điều, Vân Diệp lui quá quyết liệt, chẳng để lại gì cả. Quan Âm tỳ nói xem, tên tiểu tử này rốt cuộc đang nghĩ gì? Trẫm thấy y không đơn thuần là rút lui đâu.

Người của Vân gia rất kín miệng, chuyện cả nhà du ngoạn thì người ngoài vẫn chưa hề hay biết. Nhưng việc các trang hộ phân chia gia sản rồi chuyển tới Nhạc Châu thì mọi người đều hiểu. Một gia nghiệp lớn đến mấy cũng phải trải rộng, bất kể là đại gia hay tiểu gia, sớm muộn gì cũng sẽ phải đi đến bước này.

Đất phong của Vân gia là hai nghìn ba trăm mẫu, đó là giới hạn cực lớn của một quốc hầu, thậm chí còn có phần hơi nhiều. Thế nhưng, trên triều đường không một ai dám lấy điểm này ra công kích. Bởi vì chuyện này không thể đem ra điều tra, nếu phơi bày hết số ruộng thực tế lên, thì chẳng có mông đít ai sạch sẽ cả. Ngay cả Lệnh Hồ Đức Phấn, người căm ghét Vân Diệp nhất, cũng chẳng dám làm vậy.

Người của Vân gia không ngừng đổ về Nhạc Châu cũng không có gì lạ. Rất nhiều nhà trong thành đều làm vậy, như Trình gia, Tần gia, Úy Trì gia. Chỉ có Ngưu gia là đem toàn bộ sản nghiệp ở Nhạc Châu thổi phồng thành ở quanh Trường An. Lão Ngưu nói nhà ít người, không thể chăm sóc hết được.

Chợ Trường An vô cùng tiêu điều. Người thì đông đúc, nhưng hàng hóa ít ỏi, giá cả lại cao ngất ngưởng. Xe ngựa của Ngụy Trưng đi qua chợ Tây, trong tai ông toàn là tiếng chửi bới. Thương gia mặc kệ lời chửi rủa, chỉ cần ra giá là tuyệt đối không cho mặc cả.

– Thời buổi này, ăn đậu phụ cũng thành một ước mơ xa vời! Chỉ mỗi Trương gia bán, mà giá đã tăng thêm ba phần so với trước kia. Nếu Kỷ gia, Lô gia mà không đi Nhạc Châu, ai thèm ngó ngàng đến đậu phụ của Trương gia dù chỉ một cái chứ.

– Biết làm sao được! Trường An giờ không còn là nơi buôn bán tốt nữa rồi. Việc đi Nhạc Châu cũng là phải thôi. Nếu xưởng da nhà ta mà không phải không thể rời khỏi thảo nguyên, thì ta cũng đã đi Nhạc Châu rồi. Nghe nói ở đó, ngươi có mở cửa hiệu quanh năm cũng chẳng sao. Còn ở Trường An, cái chiêng nát gõ một cái là chúng ta phải đóng cửa. Chỉ cần chậm trễ một chút thôi là lũ vũ hầu chó má đã vác roi ra quất rồi.

– Những người có tiền đều đã đi Nhạc Châu hết rồi. Những kẻ còn ở lại Trường An hoặc là cực kỳ giàu có, hoặc là nghèo rớt mồng tơi. Đồ chúng ta bán thì các quý nhân không thèm để mắt, mà người cùng khổ thì lại chẳng mua nổi. Không thể làm ăn được nữa rồi. Đợi Nhạc Châu xây dựng xong, chúng ta đi luôn cho rồi. Mình là dân làm ăn, phải đi theo khách thôi!

Lần đầu tiên, cổ thành Trường An bị một đô thị bên ngoài tác động mạnh mẽ đến vậy. Điều này khiến những người dân Trường An vốn tự hào xưa nay không thể nào chấp nhận được. Thế nhưng, bất kể họ có chấp nhận hay không, sự thật vẫn bày ra trước mắt. Không thể chống lại đại thế, đành phải thuận theo dòng chảy mà thôi.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ độc quyền của truyen.free, mong quý độc giả đón đọc tại trang chính thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free