(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 922:
Hắc y hán tử thấy Lão Triệu chẳng nể nang gì mình, liền quát lớn một tiếng. Lập tức, hơn chục tên hắc y khác xông lên. Người Vân gia vốn không bao giờ chịu động tay động chân với ai, các hộ vệ liền rút nỏ trong tay, đồng loạt bắn. Giữa ban ngày ban mặt không tiện sát sinh, tất cả đều nhắm vào đùi.
Đám hắc y hán tử cũng rất cứng cỏi, dù bị hai mũi tên găm vào đùi, vẫn cắn răng nói:
- Đã là hảo hán thì hãy để lại thanh danh, ta sẽ còn đi tuyên truyền cho các vị.
Đông Ngư nghe vậy thì cười lớn, nhấc bổng tên hán tử lên, dùng cái đầu trọc bóng lưỡng của mình đập liên tiếp ba cái vào đầu hắn rồi mới buông tay. Tên kia nhũn như bún, ngã gục xuống đất. Đông Ngư liền đuổi theo Lão Triệu rời khỏi sàn đấu giá.
Sàn đấu giá kể từ khi Vân Diệp tổ chức đấu giá lưu ly tại phường Hưng Hóa đã nhanh chóng nổi danh. Không lâu sau, phương thức mua bán này được các hào thương đón nhận. Bất cứ nơi nào có thành phố lớn, đều có sàn đấu giá. Hiện giờ, hàng hóa đem ra đấu giá có thể nói là đủ mọi thể loại, ngay cả con người cũng bị mang lên bán đấu giá.
Tân Nguyệt đang hứng chí bừng bừng dẫn quân đoàn của mình đi "càn quét" khắp nơi, mua sắm điên cuồng. Ai ngờ, nàng chưa kịp mua được tơ lụa và son phấn mình muốn thì đã phải mua người, hơn nữa lại còn theo cách thức ghê tởm đến vậy.
Các nữ nô được đưa vào phòng bao của Tân Nguyệt. Họ co rúm thành một đống, run rẩy trong góc, không biết vận mệnh nào đang chờ đón mình.
Hi Mạt Đế Á đã nói điều gì đó mà khiến những nữ tử kia bò đến hôn giày của Tân Nguyệt.
- Bọn họ nói rằng họ ăn rất ít, làm rất nhiều, biết dệt thảm, nhất định sẽ cố gắng làm việc, không dám lười biếng, chỉ mong chủ nhân đừng bán họ đi.
Hi Mạt Đế Á phiên dịch lại lời họ nói.
Chịu ảnh hưởng lớn từ Vân Diệp, ở Vân gia chưa bao giờ có những lời nói như thế này, khiến Tân Nguyệt không quen, nàng liền xua tay mà nói:
- Được rồi, tất cả đều là người đáng thương. Vân gia không thiếu cơm ăn cho các ngươi, cũng không cần các ngươi phải làm việc ngày đêm, chỉ cần các ngươi biết giữ bổn phận của mình là được.
- Này Tân Nguyệt, nô lệ là để làm việc. Chúng làm việc càng nhiều, cô càng thu về nhiều lợi lộc. Lãng phí thế là có tội. Tân Nguyệt, cô không phải là một nữ chủ hợp cách chút nào.
- Đừng đem những thứ thối tha ấy tới Vân gia! Việc ta có phải nữ chủ hợp cách hay không là do phu quân ta định đoạt. Hi Mạt Đế Á, cô định cả đời không lấy chồng sao? Cô đã hai mươi tư rồi, nhìn xem, con ta đã năm tuổi, sau này cô sẽ sống ra sao?
Tân Nguyệt vẫn luôn cảnh giác với vẻ lẳng lơ của Hi Mạt Đế Á, hận không thể gả nàng đi ngay lập tức.
- Hi hi. Ta đã gả cho học vấn rồi, cả đời này sẽ kết thân với sách vở. Khi một mình đắm chìm vào sách vở, ta sẽ quên hết thê lương và cô độc. Chỉ là khi gió tây nổi lên, không ngửi thấy mùi quê nhà mới khiến ta vô cùng bi thương. Lần này nhất định phải tới Lĩnh Nam, tới Quảng Châu để xem xem. Nếu có thương nhân từ phía tây mang tin tức ta còn sống về, những người yêu quý ta sẽ vui mừng biết bao.
Tiểu Nha mặc kệ người lớn tranh cãi nhau. Nàng lấy cái bánh đậu đưa cho cô bé còn rất nhỏ ngồi bên cạnh. Cô bé đó do dự mãi, được Tiểu Nha cổ vũ mới cầm lấy ăn ngấu nghiến, xem chừng đã đói lâu lắm rồi. Tiểu Nha thương cảm, liền đem hết bánh trên bàn cho các nữ nô, bảo họ ăn.
Tân Nguyệt đợi một hồi, thấy chủ sàn đấu giá không còn ý định tiếp tục mua bán nữa, cũng không có ai tới trả thù. Thấy vô vị, nàng liền bảo Lão Triệu về nhà, trời không còn sớm, phu quân chắc đã từ Đại Minh tự trở về rồi.
Nàng quên trả tiền, Lão Triệu tất nhiên cũng quên luôn. Hôm nay phu nhân mua rất nhiều thứ, đám thương nhân kia sẽ kéo đến đòi tiền. Đến khi đó, hỏi tên nói năng láo toét kia là ai? Khoản chi tiêu lần này sẽ tính cả vào đầu hắn.
Từ khi nghe chuyện xảy ra ở sàn đấu giá, Trịnh Sảng cười phá lên sảng khoái. Đám hải thương hiện đang kết thành hội để đối kháng với mình. Trịnh gia tuy có người ở quan trường Dương Châu, nhưng lại chẳng làm gì được đám vong mạng này. Chúng được nước lấn tới, dần lũng đoạn việc mua bán hàng hóa từ biển. Bản thân Trịnh Sảng muốn mua một chút cũng phải tìm Khâu Ninh để thương lượng, mối quan hệ thế này hoàn toàn không bình thường chút nào.
Vân gia thì khác. Vân Diệp là Võ Hầu, trong nhà không thiếu những dũng sĩ không sợ chết. Quan trọng hơn là, thủy sư Lĩnh Nam lại có một doanh trại đóng ở đây, chỉ cần là người đi biển, ai mà chẳng phải nhìn sắc mặt Vân gia? Giờ lại có kẻ ngu xuẩn dám đắc tội với Tân Nguyệt, đúng là tự tìm đến cái chết. Nàng đường đường là mệnh phụ triều đình, phẩm cấp không kém biệt giá đại nhân. Ở Trường An, chuyện nàng rút đao đâm đùi người ta, như một hình mẫu của nữ nhân, chẳng mấy ai là không biết.
Trịnh Sảng nghĩ thầm, mình cứ việc xem náo nhiệt là được, khỏi phải xúi giục ly gián. Một khi bị Vân Diệp phát hiện, mọi nỗ lực sẽ trôi theo dòng nước.
Hải đồ thì thủy sư có một ít rồi, trước kia Tiếu Thương Sinh đã giúp Vân Diệp mua được từ chỗ Hồ thương. Thêm vào đó, mấy năm qua Lĩnh Nam được Lý An Lan thẳng tay chỉnh trị, dần xuất hiện nhiều thứ mà Vân Diệp cần.
Nhất là Kim Trúc tiên sinh ở lại Lĩnh Nam hai năm, dần làm rõ lịch sử phát triển của Lĩnh Nam. Đặc biệt là việc ông ta điều chỉnh hải vận đã khiến Vân Diệp mừng rỡ.
Sau khi Tần diệt sáu nước, liền bắt đầu bình định Bách Việt tại Lĩnh Nam. Tần phái Đồ Tuy làm chủ tướng, Triệu Đà làm phó tướng, xuất lĩnh năm mươi vạn đại quân để bình định Lĩnh Nam. Đồ Tuy vì lạm sát người vô tội, khiến người Việt ngoan cường phản kháng mà bỏ mạng. Tần Thủy Hoàng lại lệnh Nhậm Ngao làm chủ tướng, cùng Triệu Đà xuất lĩnh đại quân nam chinh, sau bốn năm nỗ lực, đã hoàn thành đại nghiệp bình định Lĩnh Nam.
Tần lập ba quận ở Lĩnh Nam: Nam Hải, Quế Lâm và Tượng Quận. Lấy Nam Hải quận làm trung tâm, dần phát triển vòng kinh tế phồn vinh của Lĩnh Nam. Cuối thời Tần, phương bắc chinh chiến không ngừng, Lĩnh Nam do Triệu Đà thống trị, sử gọi là Nam Việt quốc. Khi ấy, đây là khu vực hòa bình hiếm có trong đương thời.
Sau khi Lưu Bang thay Tần, Hán Cao Tổ thực hành chính sách nghỉ ngơi dưỡng sức, cùng Nam Việt quốc nghị hòa, hai nước phát triển kinh tế mậu dịch. Lưu Bang mất, Lữ hậu nhiếp chính đã phát sinh xung đột với Nam Việt quốc, hai bên giằng co ác liệt ở Lĩnh Nam, chiến cuộc diễn ra dai dẳng. Khi ấy, Lĩnh Nam chủ yếu sản xuất tơ tằm. Triệu Đà vì tìm kiếm vật tư quân nhu mà bắt đầu tìm kiếm đường biển thông thương sang các quốc gia phương tây, xa nhất đã từng tới tận Nhã Điển (Athens).
Kim Trúc tiên sinh phát hiện ra đồ dùng bằng bạc ở một số di chỉ. Những tế phẩm này, Hi Mạt Đế Á đã thông qua hoa văn mà nhận ra chúng thuộc về Nhã Điển. Trong đống đổ nát của vương cung Nam Việt, rõ ràng còn có cột đá do người Nhã Điển làm.
Qua việc tướng lĩnh thủy sư kết hợp hải đồ để xác định, thuyền xuất phát từ Quảng Châu đã đi qua Hoàn Vương quốc, Độc Môn quốc, Cổ Đát quốc, La Việt quốc, Sư Tử quốc, Nam Thiên Trúc, Bà La Môn quốc, Đại Thực quốc, cuối cùng tới Dã Nhân quốc. Tức là đã tới được Châu Phi rồi, điều này khiến người ta giật mình.
Khi Kim Trúc tiên sinh bày công trình nghiên cứu trước mặt Vân Diệp, y không khỏi kinh ngạc. Hoa văn trên vách đá của người Lĩnh Nam chứng minh rằng, ngay ở thời đại chưa có văn tự, bọn họ đã ngồi thuyền độc mộc vượt biển.
Mọi người đều biết con đường tơ lụa trên biển được mở ra là vì người Đại Thực chặn đường bộ, không còn cách nào khác mới phải đi đường biển. Nay đã có tuyến đường cực kỳ rõ ràng rồi, dưới sự hỗ trợ của gió mùa và hải lưu, ngồi thuyền lớn là có thể tới thẳng Châu Phi. Khao khát nhận thức thế giới của Vân Diệp đôi khi còn lớn hơn cả khát vọng cải tạo Đại Đường. Hải tặc không chỉ là những kẻ vong mạng ưa chém giết, họ còn là những người khao khát khám phá điều mới mẻ. Những nhà thám hiểm đầu tiên trên thế giới, chính là hải tặc.
Nhưng cả gia đình lớn níu kéo bước chân y lại. Khi y biết ba chiếc thuyền cỡ lớn đã đóng xong, y không sao áp chế được trái tim đang xao động của mình nữa. Cho dù không đi được xa tới thế, nhưng đi loanh quanh đây đó cũng là một lựa chọn không tệ, cho nên mới có chuyến đi cả nhà lần này.
Tiếc là người Việt không có một nhân vật như Tần Thủy Hoàng để thống nhất các tộc Bách Việt, trong khi Bách Việt từng sinh sống trải dài trên diện tích rộng hơn người Hán.
Truyen.free kính gửi bạn đọc bản biên tập chỉnh chu này, mong rằng hành trình khám phá thế giới truyện sẽ luôn thú vị.