Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 923:

Tấm hải đồ trên tường cực kỳ đơn giản, không có kinh tuyến, vĩ tuyến, chỉ là những hoa văn kỳ lạ: có cây dừa thì ắt có nước, có một cột gỗ là dấu hiệu của thổ dân. Chính nhờ những chỉ dẫn sơ sài ấy mà tổ tiên đã vượt biển khơi, khám phá những vùng đất mới. Vân Diệp vô cùng khâm phục họ.

Tiếng huyên náo vọng ra từ trong viện, không cần nói cũng biết Tân Nguyệt đã dẫn đoàn quân mua sắm trở về. Ngay cả trước khi các nàng đặt chân đến, nhiều thương gia đã vội vã mang một đống hàng hóa khổng lồ tới, đó chính là thành quả shopping của các nàng trong ngày hôm nay. Nhưng có một điều khiến Vân Diệp không khỏi thắc mắc: Hi Mạt Đế Á không phải thê thiếp của hắn, cớ sao những món đồ nàng mua cũng do hắn chi trả?

Vân Diệp cất tấm hải đồ hắn đang có. Hắn dự định đợi những tấm hải đồ từ Đại Minh được chuyển đến rồi sẽ đem ra so sánh, bổ sung chi tiết. Việc này ắt phải đến Ung Châu tìm những chuyên gia thủy sư mới mong hoàn thành.

– Đại ca, đại ca, tẩu tử hôm nay mua về mười một nha hoàn lông màu, huynh tặng muội một người được không?

Tiểu Nha vừa về đến đã níu tay ca ca làm nũng. Nàng rất thích cô Hồ cơ nọ, trên đường đi đã xin tẩu tử nhưng kết quả lại bị mắng. Tẩu tử nói Hồ cơ là người, không phải chó mèo mà có thể tùy tiện phân phát cho nàng chơi đùa, mà phải giữ lại trong nhà làm việc. Thấy tình hình không ổn, Tiểu Nha vội chạy đến chỗ đại ca cầu cứu.

– Sao tẩu tử muội lại không cho? Mấy chuyện này đều do tẩu tử muội quản lý mà. Ngoan, con đi chơi đi, ca ca còn phải làm việc.

Vân Diệp không rảnh cùng Tiểu Nha tán gẫu, phải tranh thủ thu thập hải đồ.

Tiểu Nha thấy ca ca đang bận, dù vẫn muốn níu kéo thêm một lát nữa, nhưng vừa thấy Tân Nguyệt bước vào, nàng đành vội chuồn mất. Nếu để tẩu tử bắt gặp cảnh mình quấy rầy ca ca, tiền tiêu vặt tháng này chắc chắn sẽ bị cắt giảm đáng kể.

– Phu quân, chàng xem mà quản Na Mộ Nhật đi chứ. Tên nào tên nấy cũng luyện tim thành đá cả rồi, nhìn thấy người ta bán người, nữ nhân bị cởi trần truồng mà chẳng mảy may động lòng. Chàng nói xem có phải hắn bị Hi Mạt Đế Á dạy hư không?

Tân Nguyệt gọi nha hoàn mang lụa tới, vừa than vãn:

– Ừm, quả thật là như vậy. Có điều, chuyện này ở phương Tây lại rất đỗi bình thường. Nếu nàng đã nhìn thấy, với tấm lòng bồ tát của nàng, chắc là đã mua hết những nữ nhân kia rồi phải không? Vừa rồi Tiểu Nha còn quấn lấy ta xin một người để chơi, nói là thích mái tóc vàng của người ta.

Vân Diệp đành ngồi xuống. Nếu Tân Nguyệt đã muốn trò chuyện, vậy thì phải nói chuyện cho tử tế.

– Không được, phu quân. Không phải thiếp tiếc của gì đâu, chỉ sợ con bé không biết nặng nhẹ. Đây là con người chứ không phải đồ vật. Cái tính tùy tiện của nó thì chàng cũng rõ rồi đấy, lỡ đâu con bé lỡ tay làm chết người ta, chàng nói xem thiếp phải xử phạt nó thế nào?

– Nàng nói vậy cũng quá lời rồi. Tiểu Nha từ bé đã lương thiện, Hàm Hàm chết nó còn đau khổ ròng rã hơn nửa năm, đến giờ vẫn không chịu nuôi thêm thú cưng nào. Ta tặng nó linh miêu mà nó còn không thích. Nếu Tiểu Nha đã thích, vậy nàng cứ chia một người cho nó hầu hạ, dặn dò nó thật kỹ, không được ngược đãi người ta là được.

– Vâng, thưa đại lão gia. Dù sao thì ngài cũng có lý. Chờ quản gia dạy dỗ xong những nữ nhân này, thiếp sẽ đưa cho bà cô đó. À phải rồi, phu quân, thiếp thân hôm nay có hơi ngang ngược một chút, đã cướp nữ nô của người ta.

Tân Nguyệt có hơi xấu hổ xin lỗi:

– Không sao, nàng làm thế là tích đức hành thiện đấy chứ. Cướp thì cũng đã cướp rồi, mấy nữ nô thôi mà, chắc không ai dám ý kiến gì đâu. Ơ, trước kia mỗi lần làm chuyện này nàng đều dương dương đắc ý, sao hôm nay lại xin lỗi, lẽ nào đã giết người rồi?

Sau bao năm làm vợ chồng, trò vặt này làm sao qua mắt được Vân Diệp?

– Không ai chết cả, nhưng khi Lão Triệu đưa người về thì có rất nhiều kẻ nhảy ra. Nếu không phải thị vệ nhà ta lợi hại thì có lẽ đã bị thua thiệt rồi. Đám Đổng Bình chỉ bắn cho người ta què chân mà thôi.

Tân Nguyệt len lén liếc nhìn sắc mặt Vân Diệp nói:

– Không chết ai là tốt rồi. Nếu thiếp đã thất lễ trước, ngày mai cứ bảo Lão Triệu cầm lá thiếp của thiếp đi cáo tội là được. Ngày mai còn nhiều hải thương tới bái phỏng, bảo Lão Triệu sắp xếp.

Vân Diệp thấy cơm nước đã được dọn lên liền ngừng nói chuyện. Hôm nay bận rộn cả ngày, bụng hắn đúng là đói meo rồi.

Ăn cơm được một nửa, Lão Triệu vào bẩm báo có người tới thỉnh tội, còn khiêng theo một đám người bị thương — chính là những kẻ bị hộ vệ bắn bị thương hôm trước. Bên ngoài tối đen như mực, chẳng thể nhìn rõ được họ đến để thỉnh tội hay là để ra oai.

Vân Diệp mỉm cười, vì hắn thấy Tân Nguyệt chu môi – thần thái của một tiểu nữ nhi này đã lâu lắm rồi hắn không thấy. Hắn khẽ gẩy môi nàng, rồi đứng dậy ra cửa xem xét chuyện gì.

Hai hàng hộ vệ cầm đao đứng nghiêm trong sân. Phó dịch sau khi treo xong đèn lồng liền lui ra. Đại môn vừa mở, liền thấy có người báo danh bước vào.

– Khâu Ninh đông gia Thiên Phúc hiệu tới phủ thỉnh tội, xin hầu gia xử lý.

Một tên râu quai nón hùng tráng để thân trần, sải bước đi vào, tới giữa sân quỳ một gối xuống, xin trừng phạt:

– Tiểu dân vô tri, xúc phạm tới phu nhân, mong hầu gia giáng tội.

Vân Diệp đi quanh tên này một vòng, hắn thấy thật thú vị. Lưng hắn mang cành mận gai, phía sau là bảy tám hán tử khác đang được khiêng vào, hai chân thò ra ngoài, sưng vù cả lên. Xem chừng đã được đại phu xử lý qua, lại còn được người ta bôi thuốc đi nữa, quả thực là kỳ lạ.

– Đông Doanh giáo úy Khâu Hổ khấu kiến đại soái.

Lúc này, Vân Diệp mới để ý thấy còn một người nữa đang đứng bên cạnh, là Khâu Hổ, thuộc hạ của hắn. Tên này không tệ, là kẻ liều mạng khi lâm trận, không ngờ giờ lại có thân thích làm hải thương.

– Khâu Hổ à? Ồ, hiếm có đấy nhỉ, ngươi còn nhớ tới đại soái này sao? Cứ tưởng ngươi thăng quan rồi thì mắt mọc trên mông rồi chứ. Sao, tính đến đòi lại công bằng cho thân thích à?

Vân Diệp nói như xoáy vào tim. Mặt Khâu Hổ vã mồ hôi hột, ú ớ không biết trả lời sao, đành không ngừng khấu đầu.

– Khốn kiếp, chỉ có chút gan này thôi à? Cứ tưởng ngươi theo ta luyện ra được lá gan lớn rồi chứ. Nếu dám đường đường chính chính tới nhà hỏi tội, lão tử còn đánh giá ngươi cao hơn một chút. Thủy sư Lĩnh Nam không sinh ra loại sâu bọ chỉ biết dập đầu!

– Đại soái thứ tội, đều là ti chức sai. Tiểu đệ Khâu Ninh ít va chạm với đời, toàn làm bừa, mong đại soái nể tình ti chức đã tận tâm cần mẫn, tha cho hắn khỏi chết.

Khâu Ninh quỳ trên mặt đất, không tài nào ngờ được. Thủ hạ của mình gây sự với người ta, lại còn bị đánh thua, sao nghe ý đại ca lại thấy mình sắp chết đến nơi rồi?

Thiên hạ không có chuyện mang roi thỉnh tội nào hoang đường hơn thế. Liêm Pha mang roi gai tới xin lỗi Lan Tương Như vốn dĩ là một vở kịch chính trị, một bên sẵn lòng tha thứ, một bên sẵn lòng xin lỗi, chỉ khi thỏa hiệp chính trị xong mới có tình huống đó. Khâu Ninh ngươi có tư cách gì mà xin lỗi?

Khâu Hổ chẳng qua là một chiến tướng dưới trướng mình, mà có lẽ cũng không thể nói là chiến tướng nữa. Chỉ cần nhìn cách Đông Ngư, Nhân Hùng nhìn hắn là biết, trong thủy sư Lĩnh Nam, hắn chẳng là gì, cùng lắm cũng chỉ là một tên tiểu binh ngoi lên mà thôi. Kẻ như thế có thể hoành hành ngang ngược ở Dương Châu sao?

– Trước kia ta đã nói, Khâu Hổ, tướng sĩ thủy sư phải biết kiềm chế, biết tiến biết lui. Thủ hạ của đệ đệ ngươi rõ ràng biết đối diện là quý nhân thân phận cực cao, vậy mà vì chút thể diện lại dám ra tay. Có phải đầu óc đã bị cứt chó bịt kín rồi không? Hay là ngươi cho rằng toàn thiên hạ đều phải nể mặt ngươi?

– Khâu Hổ, vận khí của ngươi không may. Lần này bản soái tới Lĩnh Nam, danh nghĩa là ��i chơi, nhưng Nương Nương đã hạ lệnh cho ta phải thanh sát quân kỷ. Có chuyện gì xảy ra thì đừng mong được tha thứ. Công lao của ngươi là liều mạng giành được, chức vị cũng vậy, nên ta sẽ không động vào. Nhưng giáo huấn thì không thể thiếu. Người đâu, đánh Khâu Hổ năm mươi gậy, biệt giam năm ngày để cảnh cáo kẻ khác.

Khâu Hổ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Đại soái đã xử trí rồi, tức là hắn chỉ cần chịu đòn, chịu giam là sẽ không sao nữa. Nếu đại soái ôn hòa nói chuyện với hắn mới là tai họa thực sự.

Khâu Hổ vội vàng bái tạ, cảm tạ đại soái đã hạ thủ lưu tình, liền bị hai hộ vệ của Vân Diệp kéo sang một bên, kéo quần xuống rồi quật năm mươi gậy. Hai hộ vệ này là chuyên gia dùng hình trong quân, quân côn lúc nào cũng mang theo bên mình, lại lâu lắm rồi không được dùng đến, nên ra tay rất hăng.

Toàn bộ nội dung bản dịch này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free