(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 924:
Miệng Khâu Hổ nhét một khúc gỗ, cắn răng chịu năm mươi gậy, toàn thân run rẩy trở về nghe lệnh.
– Ta còn ở Dương Châu hai mươi ngày. Hết thời hạn giam giữ thì đi tìm hải đồ, càng nhiều càng tốt.
Vân Diệp xong việc liền về hậu đường. Đối với Khâu Ninh, vì không phải người trong quân nên y không xử trí đến.
Đông Ngư vỗ một phát lên mông Khâu Hổ, Khâu Hổ đau gào th���m thiết, lớn tiếng nói:
– Đông Ngư đại ca, tiểu đệ vừa chịu hình, dù huynh có thích nam nhân thì cũng đợi mông tiểu đệ lành đã chứ.
Nhân Hùng đi tới bồi thêm một cước:
– Thứ chó má, hầu gia nhân hậu với huynh đệ, chứ gặp phải Lý Tích, Hầu Quân Tập thì con mẹ nó ngươi bị ném vào hố phân rồi, còn có tinh thần đùa với Đông Ngư à? Mau về ngồi giam đi, việc hầu gia an bài phải tranh thủ làm, vì chuyện hải đồ, suýt nữa hôm nay hầu gia hỏa thiêu Đại Minh tự. Mang tên đệ đệ ngu xuẩn của ngươi đi, để hắn tay trắng trông đến tởm, sau này đừng làm ra vẻ đại gia nữa, hắn chơi không nổi đâu.
Khâu Hổ dẫn đệ đệ rời đi, gạt một tên hắc y hán tử trên cáng xuống rồi bò lên nằm. Khâu Ninh thấp thỏm hỏi:
– Đại ca, đó là đại soái à? Trông trẻ quá.
Khâu Hổ thở hắt ra một hơi:
– Trẻ ư? Người ta đang nắm trong tay sinh mệnh của mười mấy vạn người đấy, Tiểu Ninh. Lần này đại ca gánh cho, lần sau đừng ngang ngược nữa. Nhà ta là thế gia hải thương, tuy trong nhà có vài đồng tiền, nhưng căn cơ không sạch sẽ, nhờ có đ���i soái che chở mới có chút thể diện ở Dương Châu. Hiện đệ đi tìm hải đồ, bất kể mua hay cướp cũng được, càng nhiều càng tốt, chuyện này phải làm cho ra trò.
– Vừa rồi huynh nói đệ phải ngoan ngoãn, giờ lại trống giong cờ mở đi lấy hải đồ có hợp không?
– Ngươi hiểu cái rắm. Trước kia là ngươi làm bậy, hiện giờ là làm việc vì đại quân, hai việc đó hoàn toàn khác nhau. Yên tâm, có chuyện gì cứ để đại soái gánh vác, đây mới là cơ hội để đệ thể hiện uy phong. Đi mau, cứ để hai người đưa ta về quân doanh là được.
Khâu Ninh rũ bỏ nỗi đau đớn trên lưng, tức tốc rời đi, dẫn theo một đám thuộc hạ tay chân, chia ra hướng về chỗ hải thương cư trú.
Khi Vân Diệp lần nữa trở về thư phòng, Hi Đồng đã ở đó, trên bàn đặt rất nhiều hải đồ. Vân Diệp nhíu mày nói:
– Lão Hi, sao phải làm thế, Đại Minh tự đã đồng ý mấy ngày nữa mang hải đồ tới rồi mà.
Hi Đồng hừ một tiếng khinh bỉ:
– Lời của đám hòa thượng trọc đầu mà ngươi cũng tin sao? Vừa mới nhận lời ngươi xong liền đem rất nhiều hải đồ giấu đi, cho rằng các ngươi kiểm tra tàng thư lâu rồi sẽ không tới nữa, liền đem chúng trà trộn vào các cuộn trục khác, tính lừa gạt cho qua chuyện. Ngươi là người nắm đại quân, sao dễ tin tưởng người khác thế?
– Thời buổi này sao cả hòa thượng cũng nói dối, ta thành thật một chút có sao đâu? Chẳng phải có huynh ở đây à, huynh giảo hoạt như khỉ, có huynh theo dõi Đại Minh tự rồi thì ta chẳng lo đám hòa thượng giở trò.
Tính cách Hi Đồng nhiều lúc giống trẻ con, phải dỗ dành mới được. Không biết hắn đã làm gì dưới trướng Điền Tương Tử mà lại thành ra tính cách này, thật khó tin.
Nhìn hắn ngồi trên ghế gác chân lên cao là biết hắn đang đắc ý. Ấy vậy mà khi Vân Diệp mở hải đồ ra, y lại cười khổ nói:
– Phiền rồi, huynh lấy bản đồ phân bố hải tặc của người ta, đoán chừng Đại Minh Tự sẽ nổi điên. Lão Hi xem thử đi, không ngờ ở Nam Hải lại có nhiều hiểm họa đến thế.
– Chậc chậc, trên biển cũng chẳng yên bình gì. Vầng trăng lưỡi liềm này đại biểu cho cái gì? Không phải Cuồng Nguyệt Tăng chứ? Cầu Nhiệm Khách lại tr��i dậy rồi, không ngờ chiếm nhiều hải đảo như thế, ông ta muốn lập quốc à? Ha ha ha, Lý Tịnh! Ta đem thứ này lên triều đường, đủ xét nhà ông mười lần rồi, thôi bỏ, ta nổi danh lấy đức báo oán, không thèm so đo với ông, tìm cơ hội bóp nặn Cầu Nhiệm Khách là được.
– Cái vòng tròn này đại biểu cho ai nhỉ? A, người Oa. Con quạ ba chân này là người Cao Ly. Trên đời này có lẽ ngoài người Đại Nguyệt thích cờ trăng sao thì chẳng còn ai khác đâu nhỉ? Ôi chao, thích thật, cả bộ xương người, khỏi phải nói, chắc chắn là hải tặc đến từ phía tây. Mẹ nó, long kỳ của thủy sư Lĩnh Nam bị vẽ như con giun.
– Mẹ nó chứ, mới lộ ra một chút tài phú đã có đám cá mập mò tới rồi à? Xem bộ dạng con nào cũng ăn đến béo ú.
Vân Diệp chìm đắm trong niềm vui vô biên, hoàn toàn không hề nhận ra trước mặt Hi Đồng có một hòa thượng mặt mày đen sầm, bên ngoài cửa cũng có, chính là Đạo Pháp. Vẫn bộ mặt khắc khổ, hôm nay vô cùng oai phong, một cây trường côn chống sau lưng, hàng mi khẽ rung rinh, có vẻ giận dữ lắm.
Vô Thiệt đã xuất hiện trong thư phòng, chén trà trong tay vẫn không hề buông xuống. Còn Hàn Triệt đứng bên ao ngắm hoa sen trắng trong đêm, thực ra hắn muốn đứng trên nóc nhà, sau lưng có một vầng trăng, trông càng giống thần tiên, nhưng trên đó đã có người chiếm chỗ mất rồi. Đơn Ưng đứng ở mái ngói cầm nỏ đợi bắn.
– Đám hải tặc này kém quá, chẳng có chút sáng tạo nào cả. Lão Hi xem đi, cờ xương khô của chúng ta căng buồm ra khơi, ai nhìn cũng biết là hải tặc đang đến. Tranh hùng trên biển, ta thích trò này quá. Lão Hi, ta kích động đến nỗi run rẩy cả người rồi đây này, nghĩ tới đám hải tặc kéo tới như bầy ong, cuối cùng lại bị ta cướp sạch, ta chỉ muốn sớm ngày tới Lĩnh Nam.
– Lão Hi, tưởng tượng sóng biển ầm ầm, vô số thuyền lớn va chạm vào nhau. Trên cột buồm, dây thừng thả xuống toàn hải tặc, miệng bọn chúng ngậm dao, tới gần một chút là nhảy xuống chém giết loạn xạ, máu me lênh láng, đầu người lăn lông lốc. Sóng lớn, thuyền chòng chành, nếu nhảy không khéo sẽ bị hai con thuyền nghiền nát. Nếu như thêm vào sấm nổ chớp giật, mưa to như trút sẽ hùng tráng cỡ nào. Lão Hi, tới khi đó huynh sẽ hiểu, cuộc đời không đi làm hải tặc một lần thì sống không trọn vẹn.
Vân Diệp xoay lưng về phía cửa, liên tục kể cho Hi Đồng nghe về những điều tuyệt vời của việc làm hải tặc. Bản thân y đã chìm vào trong ảo mộng, từ nhỏ Vân Diệp được giáo dục hoàn chỉnh về hải tặc, từ Peter Pan và thuyền trưởng Móc Sắt, tới Sinbad, Ali Baba và bốn mươi tên cướp. Lớn hơn một chút thì đọc thuộc lòng Odyssey, chưa kể trước khi đến Đại Đường, y còn bị đầu độc bởi những bộ phim như Cướp biển vùng Caribbean, yêu thích điên cuồng đám hải tặc khét tiếng ấy.
Giờ đã có đủ tư cách làm hải tặc rồi, vì sao không làm? Nghĩ tới mình ít nhất có ba nghìn tên hải tặc, Vân Diệp kích động vô cùng. Y đã suy nghĩ có nên lưu lại một truyền thuyết về Vua hải tặc, tùy tiện kiếm ít kho báu rồi làm ra bản đồ kho báu One Piece, khiến hàng ngàn vạn tên hải tặc đỏ mắt, kết bè kết phái nhảy xuống biển đánh nhau hay không? Đáng để suy xét.
Sao một lúc lâu không thấy Hi Đồng phản ứng? Cái tên với bản tính cường đ���o như thế mà lại không hề kích động? Không bình thường. Khi Vân Diệp quay đầu lại thấy cả một đám người đang nhìn mình chằm chằm, không khỏi xấu hổ.
– Vân hầu, ngài muốn đi làm hải tặc thì bần tăng không thể ngăn cản được, nhưng tấm bản đồ này can hệ quá lớn, phải trả lại. Nếu không, dù hôm nay có đổ máu cũng phải thu hồi nó.
Đạo Pháp từng bước tiến vào thư phòng, trượng gỗ giáng xuống đất, tấm đá xanh lập tức nứt thành mấy mảnh. Lão già mấy chục tuổi đầu mà sao lại khỏe thế?
– Lão hòa thượng nghĩ nhầm rồi, nếu chuẩn bị hạch tội Lý Tịnh thì ta không cần tấm bản đồ này. Nay Lý Tịnh trên triều đã là hổ đã rụng hết răng, không có tấm bản đồ này, ông nghĩ rằng ta không thể thu thập được chứng cứ Cầu Nhiệm Khách cắt đất xưng vương sao?
– Vân hầu nhân từ sẽ không làm chuyện tiểu nhân, chỉ là tấm bản đồ này không thể truyền ra ngoài, xin giao lại. Những hải đồ khác Vân hầu cứ thoải mái mà lấy.
Nhìn lão hòa thượng khuôn mặt đầy đau khổ, Vân Diệp gõ tay lên bàn, cuộn bản đồ lại, buộc chặt lại, rồi đặt vào tay lão:
– Nhân gian hiểm ác, nhân tâm cũng khó lường. Đại hòa thượng có chí lớn, Vân Diệp cũng không muốn làm tiểu nhân. Tấm bản đồ này sẽ trả lại cho ông, và cũng sẽ không được truyền ra ngoài. Nhưng Cuồng Nguyệt Tăng bất kể thế nào cũng là một mối uy hiếp. Chuyến này ra biển ta sẽ thay Lý Tịnh trừ bỏ mối họa tiềm tàng này. Triều đình đã quá rối ren rồi, không thể để đại tướng quân gặp nạn thêm nữa.
Truyen.free giữ bản quyền tuyệt đối cho phiên bản biên tập này.