(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 941:
Rồng có thể vờn mây, ban mưa; khi hiền hòa, chúng mang tới mưa thuận gió hòa, lúc nổi giận lại gây ra phong ba bão táp.
Nam Hải Long Vương đang trong cơn thịnh nộ, khiến biển cả cuộn sóng dữ dội, vỗ vào bờ như trút mọi cơn phẫn nộ của mình.
Những đợt sóng lớn liên tiếp kéo tới, như muốn nhấn chìm trời và biển trong một màu nước bạc.
Lý Thái say mê ngắm nhìn biển khơi sôi trào, ánh mắt rực lửa. Trước kia, hắn vẫn thấy biển hiền hòa, dịu dàng như một thiếu nữ, không ngờ lại có lúc hung tợn đến thế này.
Gió luồn qua kẽ đá, mang theo những tiếng rít ghê rợn, nhưng trong tai Lý Thái, tất cả lại hóa thành tiếng trống trận thúc giục, khiến máu hắn sôi sục, tâm trí phấn chấn.
Cùng với gió là mưa, nhưng đây không phải là những cơn mưa lất phất tháng ba để người ta thong dong dạo bước, ôm ấp thi vị, mà là những hạt mưa cuồng bạo do gió xô tới, quất vào mặt đến đau rát.
- Oai lực của trời đất thật không thể lường. Hảo hán phải cưỡi thuyền lớn, vượt sóng to, dù có bỏ mạng cũng chẳng hối tiếc.
Vân Diệp cầm đùi dê, nhíu mày nướng trên đống lửa đang nổ lép bép. Trong sơn động tối tăm, chỉ có ánh sáng yếu ớt chiếu vào, khiến khuôn mặt y thoắt ẩn thoắt hiện. Y châm chọc sự hào sảng của Lý Thái:
- Ta thường gọi những kẻ hảo hán như vậy là thằng ngốc. Khi gió bão ập đến, chúng ta phải tìm nơi trú ẩn trong cảng hoặc vịnh, thậm chí nếu có thể, cả thuyền cũng phải kéo lên bờ. Cái loại hảo hán mà ngươi nói, chỉ thích hợp cho cá ăn mà thôi.
Gió mùa đã đến, nhưng không ngờ cơn bão cũng kéo theo. Vân Diệp chẳng mang tâm tình lãng mạn như Lý Thái, y chỉ mong bão tan thật nhanh, tốt nhất là biển cả lập tức trở lại yên bình. Vừa rồi Lưu Tiến Bảo vào báo cáo, ngôi nhà gỗ dựng ven biển đã bị cuồng phong thổi bay đi đâu mất, rất nhiều cây dừa bị nhổ bật gốc, bay lơ lửng trong gió, trông thật khủng khiếp.
Không biết đám Lưu Nhân Nguyện, Đông Ngư có trụ vững được không. Y chỉ mong ba chiếc chiến thuyền được bình yên. May mắn là toàn những người có kinh nghiệm, khi phát hiện gió bão sắp đến đã đưa ra cách ứng phó kịp thời. Trong đó, điều quan trọng nhất là ép y và Lý Thái xuống thuyền. Lão Thiết cho rằng đây là cơ hội tốt để kiểm nghiệm chiến thuyền, nên không đồng ý cho thuyền vào ụ trú ẩn. Vân Diệp cũng đồng tình, thuyền mới nên được trải qua sóng gió để kiểm nghiệm thì hơn.
Biết gió bão sẽ tới, nhưng không ai ngờ lại dữ dội đến thế, khiến Vân Diệp giờ đây hối hận muốn chết. Không biết Lão Thiết bây giờ đang nghĩ gì.
Gió bão đã đến, trời cũng chịu bó tay. Lúc này có nói gì cũng đã muộn, chỉ đành xem kỹ thuật lái thuyền của họ có đủ giúp họ tránh khỏi kết cục tan xương nát thịt hay không. Bởi bão tố thích nhất là đẩy thuyền tới gần bờ, rồi ném vào những bãi đá ngầm. Vân Diệp không lo cho đám Lưu Nhân Nguyện, bọn họ có kinh nghiệm đi biển phong phú, chỉ cần có chút cơ hội là đều có thể sống sót. Nhưng không biết những người được gọi là cao thủ mà hoàng đế phái tới cho nhi tử của mình, cùng với các trai tráng Phùng gia, có sống nổi không?
Vân Diệp xé một miếng thịt đưa cho Phùng Áng đang im lặng ngồi cạnh:
- Phùng công đã hối hận chưa?
Phùng Áng nhận lấy thịt dê nhưng không ăn, đáp:
- Vân hầu, đây là hoàn cảnh tồi tệ nhất có thể gặp trên biển ư?
- Rất tệ, nhưng chưa phải là tệ nhất. Vãn bối lần trước vận lương về Trường An còn gặp phải vòi rồng, còn tồi tệ hơn nhiều. Khi ra biển, đừng quá hy vọng vào vận may của mình. Phùng công cứ thử tính toán tổn thất của các đoàn thuyền buôn là sẽ biết sự nguy hiểm cỡ nào.
Phùng Áng miệng nhai thịt dê mà cảm giác như nhai rơm. Hiện giờ, tất cả tinh nhuệ của Phùng gia đều đang ở trên thuyền, bất kể thế nào cũng không thể ung dung, điềm tĩnh được. Phùng gia muốn khai sáng kỷ nguyên trên biển thì vẫn còn một chặng đường dài phải đi.
- Hầu gia, tiểu nhân nghe thấy tiếng hò.
Lưu Tiến Bảo như vừa vớt từ biển lên, lau nước mưa trên mặt rồi vào trong động bẩm báo:
- Gió đã nhỏ bớt rồi, đám Lưu Nhân Nguyện đang tìm cách tránh sóng. Lúc này, họ chỉ có thể chống chọi và vượt qua sóng dữ, nếu xoay ngang sẽ bị lật úp. Xem ra họ vẫn ổn.
Vân Diệp lắng nghe một hồi, tiếng gió rít không còn chói tai như vừa nãy nữa. Y mơ hồ nghe thấy tiếng hò truyền tới. Sơn động này nằm trên vách đá đối diện với biển, vách núi hình vòng cung tạo thành một máy tiếp âm khổng lồ, cũng là nơi quan sát biển tốt nhất.
Thấy Vân Diệp yên tâm ăn uống, Phùng Áng cũng trấn tĩnh lại. Chỉ có Lý Thái vẫn còn say sưa ngắm cảnh tượng hùng vĩ của thiên nhiên, lầm bầm mấy câu. Điều này khiến cả Vân Diệp và Phùng Áng liếc hắn một cái. Lý Thái ngượng nghịu sờ mũi, rồi ngồi xuống bên đống lửa lấy dao xẻo thịt dê mà ăn.
Trời tối, ánh sáng cuối cùng bị mây đen che khuất. Sóng biển vẫn rất lớn, đây mới là lúc khảo nghiệm tài năng điều khiển thuyền. Trong hoàn cảnh tối đen như mực đó, phải nghiêm khắc tuân theo mệnh lệnh của thuyền trưởng, bám sát hướng đã định sẵn và tránh va chạm với thuyền đồng đội. Chỉ thuyền trưởng như thế mới là cao thủ thực thụ.
Đám Vân Diệp lúc này có nghĩ gì trong lòng cũng vô ích, chỉ đành đợi khi trời sáng hẵng hay. Vân Diệp thiếp đi trong tiếng cầu khẩn của Phùng Áng.
Khi trời đã sáng tỏ, Vân Diệp nghe thấy tiếng hét lớn bên bờ biển, biết mây đen đã tan đi. Bước ra ngoài sơn động, trước mắt y là một cảnh tượng ngổn ngang hoang tàn. Gió vẫn còn rít lên chói tai, sóng biển tuy không còn cuồng bạo như hôm qua nhưng vẫn mạnh mẽ vô cùng. Những đợt sóng cao hơn một mét vẫn cuốn theo tạp vật lên bờ, ném thẳng vào bãi đá ngầm, như trút hết nỗi giận còn sót lại.
Trên mặt biển không còn lấy một chiếc thuyền nào. Phùng Áng kinh hãi quay đầu nhìn Vân Diệp, muốn y nói cho mình một lời trấn an.
- Phùng công chớ sợ, sóng lớn như thế mà họ vẫn còn ở nguyên tại chỗ mới là điều lạ. Lúc này, dù họ có trôi tới Quảng Châu cũng là chuyện thường tình. Hãy tin vãn bối, họ sẽ mau chóng trở về thôi.
Phùng Áng chỉ tay vào một chiếc thuyền rách nát trên bờ biển hỏi:
- Ngươi xem đó là cái gì?
Nói xong, ông ta đi nhanh theo bậc đá xuống. Lý Thái và Vân Diệp vội đi theo. Tới gần mới phát hiện đó không phải là bất kỳ chiếc nào trong ba chiếc thuyền của họ, mà là một chiếc thuyền đầu vuông. Thứ này sao lại chạy ra biển? Nó chỉ thích hợp đi trên sông thôi.
Lão Thiết đã lên chiếc thuyền đó kiểm tra. Thấy đám Vân Diệp tới, ông vội vàng nhảy xuống bẩm báo.
- Hầu gia, đây là thuyền Cao Ly. Chỉ có thuyền Cao Ly mới có kiểu dáng như thế này. Khi gió bão nổi lên, chắc chắn chiếc thuyền này đang ở gần đây. Người xem, đây không phải thương thuyền, mà là chiến thuyền.
- Thuyền Cao Ly? Ai cho chúng tới Nam Hải?
Đại Đường thi hành chính sách phong tỏa Cao Ly, đoạn tuyệt mọi giao dịch đường thủy và đường bộ. Lệnh cấm này tuyệt đối không thể xâm phạm. Thương thuyền Cao Ly còn không được phép tới gần Nam Hải, huống hồ là chiến thuyền. Cách xa cả vạn dặm như vậy, chúng lấy tiếp tế từ đâu?
Trên thuyền không có lấy một ai. Phùng Áng lập tức hạ lệnh hộ vệ tìm kiếm dọc bờ biển, không được bỏ qua bất kỳ kẻ khả nghi nào.
Đến chiều có báo cáo, phát hiện ra người, nhưng toàn là thi thể. Tổng cộng có chín người, không chỉ người Cao Ly mà còn có cả người Oa Quốc. Xem ra khi thuyền bị chìm đã bỏ thuyền, lên thuyền nhỏ. Kết quả là thuyền lớn dạt vào bờ, còn thuyền nhỏ thì bị lật úp, toàn bộ đều chết đuối. Lá cờ trên thuyền rất lạ, là cờ xương người.
Vân Diệp lật qua lật lại hai lá cờ, phát hiện rất giống với cờ của mình. Lá cờ này chỉ có một cái đầu lâu, phía dưới là một con quạ ba chân, đầu đội vương miện răng cưa.
- Vân hầu, đây là cờ hải tặc Cao Ly. Lão phu đã nhận được nhiều báo cáo nói rằng có một đám hải tặc chuyên cướp bóc thương thuyền Đại Đường, cầm đầu là một nữ nhân vô cùng xinh đẹp, hình như là một huân quý tộc Cao Ly hoặc Oa Quốc, có khả năng chiến đấu mạnh mẽ. Thương thuyền Đại Đường đều được vũ trang đầy đủ, nhiều thương thuyền còn phải thuê tiêu cục hộ tống. Riêng vùng Quảng Châu đã có không dưới ba mươi tiêu cục, đều là các du hiệp từ khắp nơi cùng những tướng sĩ giải ngũ. Những kẻ làm nghề này toàn là hán tử có chút tài cán, nhưng lão phu vẫn liên tục nhận được báo cáo về các vụ cướp bóc. Đáng tiếc, những chuyện trên biển thì không thể vươn tay tới được.
Truyen.free là đơn vị giữ bản quyền nội dung chuyển ngữ này, xin cảm ơn sự ủng hộ của quý độc giả.