(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 942:
Vân Diệp đặt cờ xuống, mỉm cười với Lý Thái: – Chúng ta gặp phải người quen rồi. Người phụ nữ nào có thể đồng thời thao túng cả người Cao Ly lẫn Oa Quốc vậy?
Lý Thái hỏi Phùng Áng: – Việt Quốc công có biết Thiên Ma Vũ không?
Phùng Áng nghi hoặc nói: – Lão phu sống ở Lĩnh Nam, quả thật ít biết những phong tình nơi Trung Nguyên. Vậy Thiên Ma Vũ có liên quan gì đến nữ h��i tặc này?
Lý Thái cười lớn: – Việt công cứ tưởng tượng cảnh sáu mỹ nữ khỏa thân nhảy múa, bày ra đủ tư thế khêu gợi. Nghe nói có một loại bí dược hỗ trợ, khiến người xem vũ đạo sẽ cảm thấy huyết mạch sôi trào, bất giác tham gia vào điệu múa, trong đầu nảy sinh ảo giác. Bản vương từng xem qua một lần, suýt chút nữa thì thất thố. Kẻ cầm đầu chính là vương nữ nước Oa. Nghe nói hiện nay Thiên Ma Vũ đã làm mê hoặc sinh linh nước Oa đến nỗi, nếu không phải đại lễ thì không được sử dụng.
– Múa dâm tà ngày thường giải trí thì cũng tạm chấp nhận được, sao lại mang ra làm ô uế đại điển của tổ tiên?
Phùng Áng vừa kinh ngạc vừa khéo léo ám chỉ mong muốn được xem Thiên Ma Vũ. – Có gì khó. Đợi chiến hạm của chúng ta về, bản vương đích thân ra tay, bắt Cao Sơn Dương Tử múa cho Việt công xem là được.
Lý Thái nhìn con thuyền rách nát, hào khí ngút trời nói.
Những lời nói đùa cũng chẳng thể xua tan nỗi lo lắng trong lòng ba người. Thuyền chưa về, cả ba chỉ còn biết ngồi chờ. Vân Diệp thì còn đỡ hơn, dù sao cũng đã t��ng ra biển nhiều lần, có lòng tin vào thuộc hạ của mình. Còn Lý Thái và Phùng Áng thì đứng ngồi không yên, thậm chí dọn hẳn "trụ sở" của mình vào sơn động. Mỗi ngày, việc đầu tiên họ làm là nhìn ra biển. Vân Diệp lo bọn họ chờ đợi lâu quá sẽ hóa thành đá vọng phu mất.
Tới ngày thứ sáu, Phùng Áng già là người đầu tiên phát hiện ra cột buồm của thuyền Công Chúa. Chiếc kính viễn vọng trong tay ông ta suýt nữa thì rơi xuống đất. Đây là bảo bối Vân Diệp tặng, ông ta xem nó như châu báu, bọc cẩn thận trong vải lụa, chưa bao giờ rời thân.
Thợ thuyền Vân gia tổng cộng chế tạo bảy chiếc kính viễn vọng thô sơ nhất. Dù nhìn xa vẫn chưa được rõ nét lắm, nhưng chúng vẫn gây ra chấn động lớn ở Trường An.
Vào sinh nhật của Lý Nhị, Vân Thọ bê một cái hộp gấm lên điện. Với thái độ vênh váo, vì món quà của nó quý giá nhất trong số tất cả những món quà khác. Hoàng đế bệ hạ long nhan mừng rỡ, đứng ở trước điện Vạn Dân, nhìn rõ núi non xa gần ở Trường An, và đặt tên cho nó là "Thiên Lý Nhãn".
Dâng lễ vật xong, Vân Thọ ngồi bên cạnh Thái tử, coi như không thấy sự tức giận của Thái tử phi. Thái tử thích thú vô cùng, còn lấy bơ lạc trên bàn ban cho Vân Thọ. Thọ bái tạ, rồi ngỡ rằng thần không biết quỷ không hay, lén luồn dưới bàn đưa chiếc Thiên Lý Nhãn nhỏ hơn một chút cho Thái tử.
Quần thần trên điện cười nghiêng ngả, Lệnh Hồ Đức Phấn cười lớn: – Với thủ đoạn làm quan như thế này, thêm chút thời gian nữa, nó nhất định sẽ trở thành một nhân vật cực kỳ khôn khéo, sau này ắt sẽ là kẻ khuynh đảo phong vân.
Tiếng cười dừng lại. Mọi người không tin Lệnh Hồ Đức Phấn thật sự có ý tốt khi khen ngợi con trai của Vân Diệp. Chỉ còn Thái tử vẫn cười, cầm kính viễn vọng chơi đùa, nói: – Tiếc rằng phụ thân ngươi không có ở đây, nếu không sẽ gả Yên Dung cho ngươi.
Lệnh Hồ Đức Phấn không biết tiến lui, ấp úng không dám nói thêm lời nào.
Hoàng đế cười không nói, Hoàng hậu lên tiếng: – Chuyện của nhà Vân Diệp, bản cung cũng có thể quyết định được. Yên Dung tuy mới hai tuổi, gả cho Vân Thọ cũng rất thích hợp, cứ quyết định như vậy đi.
Vân Thọ ngây ngô rời bàn bái tạ. Tiệc tan, cậu bé liền đi hỏi Trình Giảo Kim: “Thê tử là gì ạ?” Lão Trình nghe xong, cười chảy cả nước mắt.
Số Thiên Lý Nhãn còn lại được đưa tới Lĩnh Nam. Lý Thái giữ một cái, Vân Diệp tặng cái của mình cho Phùng Áng, ba cái còn lại thì mỗi vị thuyền trưởng được một cái.
– Vân Hầu, đúng như ngươi nói, thuyền của chúng ta đã trở về, tuy hơi thê thảm một chút, nhưng đã về cả rồi.
Phùng Áng tựa hồ mất hết sức lực, chân mềm nhũn ngồi xuống tảng đá, trông già nua hẳn đi.
Khi các chiến hạm tiến lại gần, mọi người mới nhận ra rằng hai chữ "thê thảm" cũng không đủ để miêu tả hết cảnh tượng ba chiếc thuyền đang gánh chịu. Buồm rách tơi tả, tượng điêu khắc ở mũi thuyền đã không còn. Chiếc Thanh Tước bị thủng lỗ lớn ở mạn phải, cột buồm phụ phía sau chỉ còn lại một nửa. Chiếc Công Chúa trông có vẻ hoàn chỉnh hơn một chút, nhưng cũng chỉ là tương đối mà thôi. Nhìn sàn thuyền hư hại cũng đủ thấy trận gió lốc đó khủng khiếp đến mức nào.
Thuyền vừa cập cảng, vô số thợ thuyền đã ùa lên, đồng lòng hiệp lực lợi dụng lúc thủy triều lên để đưa ba chiếc chiến hạm vào ụ thuyền. Đóng cửa chắn nước phía trước, mở cửa chắn nước phía sau, chỉ trong khoảnh khắc, nước biển đã bị rút cạn. Ba chiếc thuyền nằm im lìm trên cát, lặng lẽ chờ được sửa chữa.
Lý Thái, Phùng Áng thấy Vân Diệp không hỏi ba vị thuyền trưởng tình hình thương vong, chỉ chăm chú vào hạm thuyền, biết rằng có lẽ bên trong có điều kiêng kỵ không tiện hỏi, đành ngậm miệng không hỏi thêm.
– Hầu gia, ba chiếc thuyền tốt lắm, chỉ bị thương nhẹ mà thôi. Khoang thuyền kín nước đúng là pháp bảo đi thuyền. Lần này nếu không có bảo bối đó, chiếc Thừa Càn e rằng đã chìm rồi, chứ không phải chỉ bị thương nhẹ như hiện tại.
Vân Diệp lúc này mới thở phào, hỏi Lưu Nhân Nguyện: – Thương vong ra sao?
– Bẩm hầu gia, tử vong hai người, mất tích chín người, bốn người bị thương nặng, một người bị thương tổn nội tạng, e rằng khó cứu được. Lần này thương vong nặng nề như thế chủ yếu do người Phùng gia và thủy sư Liêu Đông. Bọn họ không quen sóng lớn, nhiều thứ được học khi huấn luyện, đến khi kinh hoàng thì quên sạch hết.
Phùng gia tử vong hai người, mất tích bảy. Thủy sư Liêu Đông mất tích bảy người. Chủ yếu là bảy người này khi thuyền sắp lật, đã tự ý lên thuyền nhỏ bỏ trốn, bị sóng biển cuốn đi, khả năng sống sót bằng không.
Lúc này, Phùng Trí Dũng ôm chầm lấy chân Phùng Áng mà khóc rống lên. Mới lần đầu ra biển mà Phùng gia đã mất bốn người, trong khi trên thuyền tổng cộng chỉ có hai mươi lăm người của Phùng gia.
Phùng Áng đá Phùng Trí Dũng ra: – Có kẻ nào cố ý hãm hại con cháu Phùng gia không?
Phùng Trí Dũng lắc đầu: – Dạ không ạ. Ai nấy đều vật lộn tự cứu lấy mình, nào có ai rảnh mà hại người. Cũng không có ai cố ý hại người cả. Đình Ung của nhà Cửu thúc bị cột buồm gãy đè chết. Đình Thụy khi buộc hàng trong kho bị hàng hóa đè chết. Còn Đình Khởi và Nghiêm Dũng thì do quá hoảng sợ, không kịp buộc dây vào sàn thuyền nên đã bị sóng biển cuốn đi. Cha cũng biết đó, lúc ấy ai nấy đều lo thân mình, không ai cứu được ai cả.
Phùng Áng hài lòng gật đầu, lớn tiếng nói: – Các ngươi nghe rõ chưa? Không có ai mưu hại chúng ta cả. Là do bọn chúng lúc huấn luyện không chú tâm, tự mình tìm chết thì không thể trách ai khác được.
– Phùng gia dốc sức khai thác biển khơi. Lão phu chưa bao giờ nghĩ con cháu Phùng gia sẽ bình an trở về đầy đủ, không thiếu m���t ai. Muốn xưng hùng trên biển, không có người chết là không thể được. Năm xưa chúng ta tới Lĩnh Nam, chung tay xây dựng cơ nghiệp Phùng gia, năm xưa bao nhiêu tiền bối đã hy sinh, trong từ đường ghi chép rõ ràng. Hiện tại, những tháng ngày yên ổn của Phùng gia đã hết. Con cháu ngày càng đông, muốn có đường sống, ắt phải có hy sinh.
– Vừa rồi ta hỏi Trí Dũng là muốn khẳng định một điều: Vân Hầu là người chính trực, không vì hiềm khích giữa hai nhà mà khiến con cháu Phùng gia chết oan uổng. Chuyện đó hiện tại không có, sau này cũng sẽ không có. Cho nên chúng ta có thể an tâm ra biển, tìm một con đường sống cho con cháu. Tương lai chúng có được giàu có an khang hay không, không phải chỉ trông vào bản lĩnh của các ngươi. Nếu chết, cứ lấy vải trắng bọc xác ném xuống biển, xem như hiến tế cho Hải Long Vương. Ta tin rằng, khi tế phẩm đã đủ nhiều, Hải Long Vương sẽ động lòng, ban cho chúng ta một tiền đồ tươi sáng. Hãy học tập cho thật tốt, cơ hội như thế này không dễ có đâu. Lão phu tuổi đã cao, không thể ra biển được nữa rồi. Các con, ta sẽ đợi các con trở về từ biển cả. Phùng Áng ta thề, sau khi chết sẽ không vào mộ tổ. Khi các con ra biển, hãy mang theo thi thể của lão phu, bọc trong vải trắng, tìm chỗ hiểm nguy nhất mà ném ta xuống. Nhớ phải buộc thật chắc đấy, lão phu sẽ ở đó mà phù hộ cho các con.
Lão Phùng nói xong, ném giày, vứt mũ, xõa tóc, đi chân đất hướng ra bãi cát, chắp tay hô lớn: – Hồn phách trở lại đi! Hải Long Vương! Tế phẩm của Phùng gia ta có ngon miệng không?
Vân Diệp, Lý Thái, tất cả mọi người chắp tay. Ra biển chính là lấy mạng mình để nuôi Hải Long Vương, chỉ khi Hải Long Vương no đủ rồi, chúng ta mới có được thu hoạch.
– Chỉ cần lên cùng một chiếc thuyền coi như đã buộc chặt mạng sống vào nhau, cho nên lo lắng của Phùng gia là hoàn toàn dư thừa. Nếu người trên thuyền không đồng lòng thì còn ra biển làm gì nữa? Đó là tự tìm cái chết.
Vân Diệp nhìn Phùng Áng đau thương, trong lòng cũng chẳng thoải mái chút nào. Trước kia mình dẫn thủy sư Lĩnh Nam tung hoành, bọn họ chỉ thấy thủy sư đánh đâu thắng đó, không thấy những cái chết của lực lượng thủy sư, đội quân hàng đầu của Đại Đường. Vì họ không chỉ chiến đấu với kẻ địch, mà còn phải chiến đấu với trời đất, với Hải Long Vương. Ra biển là khởi đầu của một cuộc chiến. Ngay cả Vân Diệp cũng muốn hỏi, liệu Hải Long Vương đã no nê những tế phẩm của thủy sư Lĩnh Nam chưa?
Lý Thái thu lại thái độ chơi đùa. Hắn nhận ra ra biển không phải là chuyện đơn giản chút nào, nhưng ắt phải có người làm. Đại ca đang tranh quyền, các đệ đệ khác thì hưởng phúc, vậy thì cứ bắt đầu từ mình đi.
Hắn viết một bản tấu, miêu tả rõ ràng những cái được và mất khi đi biển, cho rằng, nếu người Đại Đường không chỉ quen với ruộng vườn mà còn dấn thân ra biển, thì thanh uy ngàn năm của Đại Đường sẽ không bao giờ suy giảm. Các triều đại trước đây đều chỉ "đi bằng một chân" (ý nói chỉ chú trọng trên đất liền), nếu khai mở được đường biển, Đại Đường sẽ "đi bằng hai chân" và vững vàng hơn.
Khi Lý Thừa Càn nhận được phong thư này, hắn thống khổ đập đầu vào cột nhà. Huynh đệ và bằng hữu của mình yêu quốc gia này hơn cả bản thân hắn, thậm chí lấy mạng ra đánh cược, còn chỉ mình hắn quanh quẩn trong thâm cung u ám, mưu toan tranh giành quyền lợi. Hắn muốn ngửa mặt cười lớn, nhưng dù hắn có cười thế nào, có hối hận ra sao, cỗ xe lớn đã lao xuống dốc, chỉ càng đi càng nhanh. Nếu hắn không tập trung toàn bộ tinh thần, cỗ xe sẽ lập tức tan nát, người cũng sẽ chết theo.
Hầu thị vẫn không hài lòng về chuyện đó, trên triều không tiện lên tiếng. Trong những lúc riêng tư, nàng tìm cách bác bỏ chuyện này: – Điện hạ định thực sự muốn gả Yên Dung cho thằng nhóc vô dụng Vân Thọ kia à? Vân gia đã suy yếu rồi, thiếp thân chỉ lo Yên Dung sẽ phải chịu khổ.
Lý Thừa Càn nhìn Hầu thị trào phúng: – Vân gia suy yếu? Sao cô vương không thấy? Cô vương chỉ thấy Vân gia sẽ ngày càng hưng thịnh.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm của truyen.free và mọi quyền được bảo hộ.