Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 943:

Sắp sửa lên đường, Vân Diệp trở về Ung Châu. Linh Đang chỉ còn vài ngày nữa là đến kỳ sinh nở, dù thế nào, Vân Diệp cũng muốn ở lại chứng kiến con ra đời rồi mới an tâm rời đi.

Lý An Lan đã dẫn cả gia đình trở về. Lão nãi nãi tinh thần càng thêm khỏe mạnh, không hề có vẻ gì suy yếu. Tân Nguyệt thì trở nên quyến rũ hơn bội phần, chẳng lẽ núi sông Quế Lân lại nuôi dưỡng con người tốt đến vậy sao? Ngược lại, Na Mộ Nhật vốn luôn khỏe mạnh lại không ngừng gặp chuyện. Vừa thấy phu quân, nàng liền nhào tới khóc lóc thảm thiết, nói rằng cả đời sẽ không rời Trường An nữa. Bởi lẽ, mặt nàng bỗng mọc hai cái mụn, trong miệng cũng có, khiến nàng đau đớn đến chết đi sống lại.

Vân Mộ, Tiểu Nha, Đông Tây Nam Bắc đều chẳng có vấn đề gì. Tiểu Vũ thì ngày càng rắn chắc, có thể đá chết trâu. Hi Mạt Đế Á thì tiều tụy hẳn đi. Nàng đã đi khắp Lĩnh Nam mà vẫn không gặp được một bóng đồng hương nào, đến cả cơ hội chào hỏi một câu cũng chẳng có. Thế nên, nàng thất vọng, đau buồn khôn tả. Căn bệnh nhớ quê này, chỉ có tình quê hương mới chữa khỏi được, tiếc thay, ở Lĩnh Nam lại không có thứ "thuốc" ấy.

Vừa về đến nhà, Tiểu Nha liền phát hiện trong nhà có thêm một mỹ nhân chân dài. Cứ ngỡ đó là tân tẩu tử mà ca ca mình lén cưới về, định bụng làm khó một phen. Nhưng nàng nhanh chóng nhận ra người phụ nữ đó không hề đơn giản. Nàng ta biết dùng đá ném cá trong nước, cực kỳ chính xác. Chứng kiến nàng đứng trên cao, cầm hai cục đá ném xuống, mặt nước liền sủi bọt và hai con cá lớn nổi lên, Tiểu Nha lập tức tâm phục khẩu phục. Ngay cả Thì Thì cũng không có bản lĩnh này.

– Phu quân à, mới từ biệt có vài tháng mà chàng đã biết sưu tầm mỹ nữ rồi. Có điều nhìn dáng vẻ nàng rõ ràng vẫn còn là xử nữ, chẳng lẽ chàng cố nhịn tới giờ, cần thiếp thân đồng ý mới nạp thiếp?

Vân Diệp chẳng buồn để ý tới lời nói này. Đã mấy tháng nay, hắn sắp nghẹn chết rồi. Bản thân không quen món lạ, cũng chẳng ăn bậy bạ như Lý Thái. Linh Đang thì không tiện, khó khăn lắm Tân Nguyệt mới trở về. Vừa mới tối, hai mắt hắn đã xanh rực lên, mấy câu oán trách của Tân Nguyệt chẳng hề ảnh hưởng tới hứng trí của hầu gia.

Hứng thú cao độ là chuyện tốt, nhưng loại hứng thú này cũng chỉ tương đối mà thôi. Trong nhà có tới ba nữ nhân cùng hứng thú với hắn, khiến Vân Diệp đến lúc lưng mỏi nhừ, chân tay mềm nhũn mới hối hận vì đã cưới quá nhiều lão bà. Có điều, đây là số mệnh, đành phải chấp nhận thôi.

Địch Nhân Kiệt cũng đã trở về. Tiểu Vũ suốt ngày quấn quýt bên hắn. Nhìn hai đứa đệ tử nói cười đi dạo khắp nơi, Vân Diệp chỉ còn biết lắc đầu. Một đứa thì không muốn gả, một đứa thì không muốn cưới, có trời mới biết tương lai rồi sẽ ra sao. Địch Nhân Kiệt vốn thích Bàng Thi Nhi yếu đuối, nhưng sau khi nghe sư phụ kể về lai lịch của nàng, cùng tình hình cha mẹ nàng, dù Bàng Thi Nhi có đẹp như tiên cũng chẳng còn chút hấp dẫn nào đối với hắn.

Nếu không tìm được người thích hợp, đành dùng tạm Tiểu Vũ vậy. Ai ngờ Tiểu Vũ cũng nghĩ vậy. Trong toàn bộ nam tử thiên hạ, nàng thấy sư phụ kiệt xuất hơn một chút, rồi đến Địch Nhân Kiệt. Càng lớn, nàng càng hiểu tình cảm của mình dành cho sư phụ là không đúng.

Đêm khuya vắng lặng, Tiểu Vũ liệt kê những lý do ái mộ sư phụ, cuối cùng làm thành bảng biểu. Khi so sánh với đường ái tình của người khác, nàng phát hiện mình khác biệt: mang ơn nhiều hơn ái mộ. Nàng nhận ra như vậy là không đúng, ái tình không phải như thế. Nàng lại đem tình cảm của mình với cha ra so sánh với tình cảm dành cho sư phụ, cũng làm thành một bảng biểu. Lúc này, nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Hai bảng biểu giống nhau rất nhiều, xem ra mình đã coi sư phụ như phụ thân rồi. Thế mới đúng, vốn dĩ phải là như thế mới đúng.

Để nghiên cứu con đường tình cảm của bản thân, nàng không ngại tổ chức một cuộc điều tra trong thư viện nữ. Dưới sự truy hỏi đầy kỹ xảo của nàng, đám bạn học đáng thương đã vô tình bại lộ suy nghĩ thật của bản thân, bao gồm cả Cao Dương cao ngạo.

Tiểu Vũ đem kết quả điều tra chỉnh lý thành cuốn sách, phát hiện ra mình bất tri bất giác sở hữu một quân chủ bài. Nếu tương lai muốn đối phó với ai, nàng có thể căn cứ vào kết quả điều tra này mà "xem bệnh bốc thuốc".

Là đệ tử của Vân Diệp, tư duy mang tính chất mở rộng tất nhiên là có. Nếu nữ tử đã như thế, vậy nam tử hẳn cũng tương tự? Đem Địch Nhân Kiệt ra để "tập dượt" thì nàng liền thất bại ngay lập tức. Bởi nàng hỏi ba câu, Địch Nhân Kiệt trả lời đều có vấn đề. Nhìn thì rất quy củ, nhưng tổng hợp lại, nàng liền phát hiện ra tên này thực chất chẳng nói gì cả. Tất cả mọi câu trả lời đều nước đôi, không có tác dụng. Câu đầu có hai đáp án, câu thứ hai có bốn đáp án, khiến bảng điều tra về Địch Nhân Kiệt trở thành tính cách toàn nhân loại. Chẳng lẽ tên này không có điểm nào khác biệt sao?

Ngày hôm sau, Tiểu Vũ đùng đùng nổi giận đi tìm Địch Nhân Kiệt tính sổ. Ngay lập tức, Địch Nhân Kiệt đưa cho nàng một chồng lớn bản điều tra, toàn của đám nam nhân thối. Coi như hắn biết điều, lúc này nàng mới nguôi giận.

Qua một mùa hè làm việc, Tiểu Vũ đã tích trữ được cả một rương báo cáo. Để xác định tính chuẩn xác của kết quả báo cáo, nàng chuyên môn tìm người thuộc nhiều ngành nghề khác nhau để xác nhận. Tổng kết xong, nàng phát hiện ra nhiều điều thú vị. Xem ra, phép tính toán của những thần toán gia cũng vô thường như thế này đây.

Tiểu Vũ cho rằng mình đã mở ra một cánh cửa thần bí vĩ đại. Càng nghiên cứu, nàng càng phát hiện đám người ngoài kia vô vị biết chừng nào. Nàng có thể căn cứ vào những điều kiện hiện hữu để đoán ra phản ứng của một người trước sự kiện mới. Kẻ càng thiếu kiến thức, càng dễ suy đoán.

Khi Vân Diệp từ Nhạc Châu trở về, thấy phòng Tiểu Vũ có hai rương đầy chặt những báo cáo. Tiểu Vũ còn hỏi hắn những câu làm bản th��n hắn choáng váng. Hắn nghiêm khắc cảnh cáo Tiểu Vũ không được truyền thứ này ra ngoài. Chỉ cần bất cẩn một chút thôi cũng sẽ gây họa sát thân, bởi thứ này chính là một phần học thuật đế vương.

Yêu nghiệt đúng là yêu nghiệt, cho dù biến hóa ra sao cũng không thay đổi được bản chất yêu nghiệt của nàng. Thấy Địch Nhân Kiệt cười hì hì chơi đùa cùng Tiểu Vũ, Vân Diệp cảm thấy dù thế nào cũng phải tác thành nhân duyên này. Gả Tiểu Vũ cho ai thì cũng là hại hắn, muốn giở trò trong lòng bàn tay Tiểu Vũ là điều quá khó. Nghĩ tới kho tư liệu ngày càng lớn của Tiểu Vũ, Vân Diệp lại càng thêm đau đầu. Nha đầu này chuyên môn xin hắn rất nhiều tiền để phân loại tư liệu, có trời mới biết tương lai nàng muốn làm gì?

Để tăng gánh nặng cho Tiểu Vũ, để nàng tạm thời gác lại việc nghiên cứu lòng người, hắn liền đem nhiệm vụ của Tôn Tư Mạc giao phó cho nàng. Đó là chỉnh lý hải dược, cùng với việc giao lưu phương Đông và phương Tây nhiều hơn. Tôn Tư Mạc đã phát hiện ra rất nhiều hương liệu có thể trị bệnh, và đây chính là nhiệm vụ trọng yếu của ông ta trong chuyến tới Lĩnh Nam lần này.

Cái gọi là hải dược chính là những loại thuốc đến từ dị quốc hải ngoại.

Yêu thích hương thơm là bản tính của nhân loại. Lịch sử sử dụng hương liệu thiên nhiên của Trung Quốc rất lâu đời, từ Thi Kinh đã nhắc tới không ít loại cây mang mùi thơm.

Nhưng khí hậu Trung Nguyên lại không thích hợp cho hương liệu sinh trưởng. Hơn nữa, các loại lan, quế, bạch chỉ, úc kim tuy có mùi hương không đậm, tuy phù hợp với gu thẩm mỹ, song dù sao vẫn quá đơn điệu. Thế nên, hương liệu nước ngoài liền có thị trường.

Đại Đường hiện giờ trở nên giàu có, nhu cầu về hương liệu là cực lớn. Vân Diệp chưa bao giờ nghĩ đến việc dựa vào cướp bóc lâu dài. Giao dịch cần có quá trình qua lại, chỉ xuất mà không nhập thì không phải là chuyện tốt. Bản thân hắn không có hàng, Lĩnh Nam cũng chẳng có gì cả.

Tính đi tính lại, chỉ có cách dùng hương liệu từ các hải đảo phương Nam. Trước kia, Vân Diệp từng nói nơi đó toàn hương liệu, nhưng người Trường An không tin. Ai mà tin hương liệu giá đắt bằng vàng lại mọc như cỏ dại chứ? Vân Diệp nói vài lần, còn bị người ta xem thường. Trường Tôn thị từng nói, lừa người cũng phải có lý do đáng tin chứ.

Giờ đây, lão tử sẽ đích thân đi. Lấy hương liệu trao đổi châu báu với các dân tộc sa mạc, dùng hương liệu đổi lấy tài phú trong tay đám phú hộ Đại Đường. Phải có lượng lớn tài phú mới bù đắp được thị trường bị cuộc tranh đấu của Lý Thừa Càn và Lý Nhị tàn phá.

Lý Thừa Càn dùng tiền trang như một lợi khí của riêng mình. Nếu như tới mức dầu sôi lửa bỏng, bất kể Lý Thừa Càn có muốn hay không, bộ hạ của hắn cũng sẽ liều mạng kéo sập tiền trang. Nếu tiền trang sập, giữa cha con họ sẽ không còn đường hòa giải nữa.

Trong sự chờ đợi nóng ruột của mọi người, đứa con thứ sáu của Vân Diệp đã chào đời. Tiểu nha đầu vừa xuất thế đã khóc váng cả nhà. Vân Diệp nghĩ tới hương liệu ngoài biển, bất giác đặt tên con là Vân Hương.

Toàn bộ nội dung chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free