(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 949:
Vân Diệp sắp đến rồi. Y là người thế nào không cần ta nói, các ngươi tự biết cả. Lần này y lại tỏ vẻ ta đây, chỉ mang ba chiếc thuyền mà dám ra Nam Hải tác oai tác quái, tưởng Nam Hải không có người sao?
Cầu Nhiệm Khách quay đầu nói với đám huynh đệ:
– Năm xưa lão tử đã đấu với Vân Diệp trên đất liền. Nói thật, võ công của lão tử cao hơn y, nhưng vậy mà thua thảm hại. Huynh đệ hẳn cũng biết Đinh Ngạn Bình, một bậc tông sư võ học đã bị Vân Diệp hành hạ cho đến chết không có đất chôn thây.
– Nói những điều này để các ngươi chớ xem thường. Tên đó cũng là kẻ kiếm ăn trên biển, quen thuộc biển cả không kém gì chúng ta. Ta muốn nói là, nỏ của chúng ta, máy ném đá của chúng ta không có nhiều bằng chúng, cho nên chỉ còn cách áp sát thuyền y. Chỉ cần lên được thuyền y là thắng. Tên đó là đại tài chủ, bắt được đừng giết, tìm vợ hắn đòi tiền. Hiện giờ vương quốc của chúng ta đang xây dựng lại, cần một lượng lớn tiền tài.
Một hán tử gầy gò mặc áo bào văn sĩ đi ra:
– Đầu lĩnh, nhắm vào con heo béo đó không chỉ mỗi mình chúng ta đâu. Người Oa Quốc, Cao Ly ở gần đây, tên Khuê Lục đã xuất hiện, điều đó chứng tỏ ả lẳng lơ kia cũng đang ở vùng biển này. Nghe nói Trát Mộc Lý của người Đại Thực cũng đang nhòm ngó y. Bao nhiêu hào kiệt trên biển tụ hội như thế, Vân Diệp dù có tài thông thiên cũng chẳng chạy thoát, nhưng làm sao phân chia chiến lợi phẩm thì đầu lĩnh phải có kế hoạch. Đến khi đó, bất kể Oa Quốc, Cao Ly hay Đại Thực đều phải tuân theo. Khi ấy ngài mới thực sự là trùm sỏ trên biển.
Cầu Nhiệm Khách cười cuồng ngạo, nói với đám hải tặc trên boong:
– Đương nhiên. Lão tử nhân cơ hội này sẽ lập một quy củ trên biển, lời lão tử nói chính là luật!
Câu này làm đám hải tặc máu sôi trào, huơ đủ thứ vũ khí trong tay mà la hét.
So ra thì hạm đội của Vân Diệp yên tĩnh hơn nhiều, mặc kệ đám hải tặc Đại Thực theo sau không xa, cứ đủng đỉnh đi theo tuyến đường định sẵn.
Hôm qua câu cá mập, kết quả bắt được một con rùa cực lớn. Vân Diệp bỏ ý định nấu canh thịt rùa, thứ này vừa tanh vừa dai, căn bản không ăn nổi. Rùa con thì may ra, chứ con rùa to như cái bàn này thì ai mà ăn nổi.
Rùa biển và rùa đất liền khác nhau. Vân Diệp trải bàn, chuẩn bị vẽ bức Hải Quy đồ. Đám Vô Thiệt, Hàn Triệt đều vây quanh xem. Vân Diệp vẽ rùa nổi tiếng khắp Trường An.
Chỉ vài nét bút, một con rùa sống động đã hiện ra. Lưu Phương vuốt râu gật gù liên hồi. Hàn Triệt ghé tới, thấy Vân Diệp không cần dùng màu, chỉ bằng nét đậm nét nhạt đã lột tả hết đặc điểm của một con rùa biển. Cho dù hắn là người giỏi vẽ cũng phải lên tiếng khen ngợi.
Người Đại Thực theo đội thuyền mười hai ngày. Trong mười hai ngày này, thuyền hải tặc tụ lại mỗi lúc một nhiều. Thấy sắp tới eo biển, luồng nước ngày càng hẹp, đám hải tặc Đại Thực như đã thương lượng xong, lập tức ùa đến.
– Quả nhiên là như thế!
Lưu Nhân Nguyện cất kính viễn vọng vào túi, nói với phó thủ bên cạnh:
– Bọn chúng lo miếng mồi ngon bị người khác xâu xé mất nên muốn ra tay rồi.
Phó thủ cười:
– Thuộc hạ luôn muốn thấy chiếc Thanh Tước và Công Chúa mạnh tới đâu. Hôm nay có thể kiểm nghiệm được một phần rồi. Chỉ cần đánh tan người Đại Thực, trấn an các chủ thuyền buôn, qua eo biển thì mới không còn rắc rối cho chúng ta.
Tiếng tù và trầm thấp vang lên. Chiếc Thừa Càn vượt qua chiếc Công Chúa và Thanh Tước, tiến lên đầu đội thuyền, chặn ở cửa vào eo biển. Mục đích của nó là không cho hải tặc bên kia eo biển thừa cơ tấn công các thuyền buôn.
Chiếc Công Ch��a đi theo hình chữ Z tới hậu phương đội thuyền, chiếc Thanh Tước đi kèm để phối hợp. Lưu Nhân Nguyện định dùng hai chiếc thuyền này chống lại đám hải tặc ùn ùn kéo tới.
Eo biển hẹp, nước chảy gấp. Chiếc Công Chúa nương theo hướng gió tạt ngang, vị trí không thuận lợi lắm. Giao chiến trên biển, chiếm hướng gió là chiếm chủ động, và đội thuyền người Đại Thực hiện nay chỉ chiếm được ưu thế này.
Không có tuyên chiến, không có đàm phán, thậm chí chẳng có lời dụ hàng thông thường. Vô số thuyền hải tặc chen chúc nhau, thò ra mái chèo xông tới. Bọn chúng rất muốn tránh hai chiến hạm và lao thẳng vào thương thuyền, tiếc rằng hai chiến hạm đã chặn đứng dòng chảy. Dù không muốn, chúng cũng buộc phải đột phá hàng rào chiến hạm mới mong tiến lên.
Hành động trước tiên là chiếc Thanh Tước. Một số thuyền hải tặc dựa vào tốc độ, hung hăng lao tới, định áp sát nhảy lên chiếm lấy chiếc Thanh Tước. Một đám hải tặc thân trần, cầm loan đao sẵn sàng đu dây.
Đông Ngư cầm lái chiếc Thanh Tước, hét ầm ĩ. Phó quan bên cạnh vẫy cờ, một mũi tên nỏ mang theo khói xanh phụt một tiếng bay sang thuyền hải tặc. Đám hải tặc đang reo hò vì mũi tên nỏ không bắn trúng mình thì một tiếng nổ dữ dội hất chúng lên không, khua khoắng tay chân rơi xuống biển. Ba mươi khẩu nỏ đồng thi nhau phát uy, giữa chừng những chiếc thuyền hải tặc đã biến mất.
Hai chiếc thuyền luân phiên bắn phá. Đám hải tặc lọt vào tầm ngắm, cơ bản không kịp làm gì đã biến thành những bó đuốc cháy rụi hoặc những mảnh vụn trôi nổi. Thi thoảng vài tên lọt lưới cũng bị búa đá từ chiến hạm đập nát.
Lưu Phương xem tình hình cuộc chiến một lúc rồi làu bàu xuống khoang thuyền, loại chiến đấu vô vị này thật chẳng có hứng thú gì mà xem.
Khi mặt biển ngổn ngang mảnh vỡ, người Đại Thực cảm thấy sợ hãi. Chúng đổ từng thùng dầu đen xuống biển rồi châm lửa. Lửa lớn theo dòng chảy lan đi. Người Đại Thực nấp sau lớp khói, mong mỏi lửa có thể thiêu cháy hai chiến hạm khủng bố kia.
Lưu Nhân Nguyện hạ lệnh né tránh. Tất cả mọi người ở bên mạn thuyền ngắm nhìn kỳ cảnh. Một vùng biển cháy rừng rực. Đây vốn là trò lén lút, dùng cách quang minh chính đại thế này thì có tác dụng gì? Người Đại Thực đâu biết người đối diện là kẻ lão luyện trong việc dùng lửa.
Lửa cuồn cuộn ập tới, đám hải tặc ôm ván thuyền vùng vẫy trong nước bị nuốt chửng. Số thông minh hơn lặn xuống nước, nhưng cũng khó thoát khỏi tai ương, vì dù sao cũng phải ngoi lên thở.
– Bọn chúng định chạy, tưởng chút lửa này ngăn được chúng ta à? Nực cười! Đây là biển, không phải sông. Chút dầu này làm sao mà phủ kín mặt nước được.
Khói đen trên biển lượn lờ. Lưu Nhân Nguyện phát hiện lượng dầu phía sau đang giảm dần, nhạy bén nhận ra ý định tháo chạy của người Đại Thực.
Đông Ngư cũng nhìn ra rồi. Chiếc Thanh Tước của hắn cách đám hải tặc ngày càng gần, cẩn thận vòng qua vùng lửa cháy. Thuyền làm bằng gỗ dù hiện đại đến mấy cũng không thể chịu nổi lửa thiêu, huống hồ trên chiến hạm còn đầy thuốc nổ.
Khi vòng qua, liền nhìn thấy hơn mười chiếc thuyền hải tặc còn lại đang vội vàng quay đầu, rối loạn bỏ chạy. Ngược gió mà muốn quay đầu thì dễ làm sao! Thanh Tước quay đầu cũng phải mất một vòng tròn lớn.
Đám hải tặc nhìn thấy chiếc Thanh Tước như con quái thú thò đầu ra từ sau làn khói đặc, càng trở nên hoảng loạn. Dưới khoang thuyền, những mái chèo càng được dốc sức quật mạnh. Khi đi ngược gió, thuyền chỉ có thể đi theo hình chữ Z. Đây là nguyên tắc với tất cả thuyền dùng buồm làm động lực, và người Đại Thực dù có mái chèo hỗ trợ cũng không tránh khỏi quy luật này.
Chiến hạm của Vân Diệp có buồm tam giác có thể giúp mau chóng quay đầu. Thuyền người Đại Thực chỉ có cột buồm lớn ở chính giữa, muốn quay đầu phải dựa vào mái chèo, tốn công tốn sức. Khi bọn chúng vừa hoàn thành việc quay đầu, buồm chính chưa kịp giương lên thì chiếc Công Chúa từ bên sườn xông tới. Mũi thuyền trang bị một mũi nhọn cực lớn, đâm thẳng vào chiếc thuyền hải tặc. Mũi thuyền chúi xuống, rồi lại bị sóng biển hất lên. Trong tiếng rắc chói tai, thuyền hải tặc bị xé toạc, sàn thuyền phía trên nứt toác. Nô lệ dưới khoang tuyệt vọng nhìn con quái thú nghiến qua mình...
Chiếc Thanh Tước bỏ lại đám hải tặc đang chạy tán loạn, nhanh chóng xuyên qua chúng. Đông Ngư ngoạc miệng cười lớn, xoay ngang chiến hạm, chặn đứng đường thoát, khiến đám hải tặc muốn chạy cũng không xong.
Bản quyền của đoạn văn này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.