Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 951:

Trở về khoang thuyền, chẳng thể nào chợp mắt được. Nhìn qua khung cửa sổ pha lê dày cộp, y phát hiện chiếc Thanh Tước vẫn đang tuần tra trên biển. Trên mạn thuyền, nhiều thủy thủ cầm nỏ sẵn sàng, hễ thấy hải tặc dưới nước là lập tức bắn hạ. Gần bốn mươi chiếc thuyền đã bị đánh chìm, số hải tặc chết trận lên đến hơn hai nghìn người. Sức mạnh kinh hoàng này đủ để hủy diệt một tiểu quốc. Chẳng trách tên Trát Mộc Lý lại tự xưng là Vua Bảy Biển gì đó.

Dù bụng đói cồn cào, song cơ thể rã rời mách bảo y rằng giấc ngủ quan trọng hơn mọi thứ. Y cởi phăng giày, ngả mình xuống chiếc giường ván gỗ chật hẹp và nhanh chóng chìm vào giấc mộng đẹp.

Khi tỉnh giấc, trời đã tối mịt. Trong khoang thuyền, chiếc đèn lồng tỏa ra ánh sáng đỏ quạch như màu quả quất. Trên bàn đặt sẵn một hộp thức ăn. Xem chừng Lưu Tiến Bảo đã ghé qua đây không chỉ một lần.

Vân Diệp xoa mặt, làm ướt khăn rồi lau mạnh vài cái, sau đó mới chậm rãi ngồi dậy. Y tò mò xem đầu bếp đã chuẩn bị món gì cho mình. Dù ở đâu, Vân Diệp cũng luôn có yêu cầu cao về ẩm thực, bởi đối với y, việc đến thế giới này chính là để tận hưởng những điều tuyệt vời nhất.

Không tệ chút nào: cháo gạo vẫn còn ấm nóng, một đĩa giá trộn, hai quả trứng cùng đĩa hành băm. Đó là bữa tối của Vân Diệp. Vùng xích đạo nóng nực khiến người ta dẫu đói cũng chẳng thiết tha ăn uống nhiều. Bởi vậy, loại thức ăn thanh đạm này hợp khẩu vị Vân Diệp hơn cả. Quả nhiên, đầu bếp trong phủ rất hiểu hầu gia thích ăn gì.

Hàn Triệt bước vào, ngồi xuống đối diện y:

– Có vũ lực mạnh mẽ thế này mà ngươi không định làm chuyện gì khác à?

– Ngươi giật mình lắm sao?

Vân Diệp húp hết miếng cháo cuối cùng, hỏi ngược lại:

– Tất nhiên! Nếu biết trước ngươi có bản lĩnh như vậy, ta đã chẳng dại gì đối đầu với ngươi ở Động Đình Hồ. Phải nói rằng mặt nước chính là thiên hạ của ngươi. Ba chiếc thuyền này đủ sức tung hoành ngang dọc trên biển cả mà không gặp bất cứ trở ngại nào.

– Ếch ngồi đáy giếng! Ngươi nên biết rằng, chiếc chiến hạm tốt nhất vẫn luôn là chiếc chưa được đóng. Ba chiếc chiến hạm này trông có vẻ không tệ, nhưng để tung hoành biển cả thì còn xa lắm. Ngươi còn chưa từng thấy những chiến hạm khổng lồ bằng sắt, mang theo thứ vũ khí mà đến trong mơ ngươi cũng không thể tưởng tượng nổi. Thế nên, chúng ta phải biết khiêm nhường. Chiếc chiến hạm này ta chơi ba năm là chán, đến lúc đó sẽ cho Thủy sư Lĩnh Nam làm kỳ hạm.

Bị Vân Diệp m���ng một trận, Hàn Triệt không hề tỏ ra bất mãn mà còn ghé sát lại hỏi:

– Ngươi có sức mạnh, có năng lực, vì sao không suy nghĩ cho bản thân? Chịu ấm ức, coi rẻ bản thân chỉ vì mấy kẻ ngu xuẩn đó sao?

Vân Diệp đặt tay lên bàn, nghiêm túc đáp:

– Thực ra, ta không hiểu nổi suy nghĩ của ngươi. Con người có sức mạnh thì nhất định phải tạo phản sao? Đại Đường chiến tranh liên miên cũng bởi có quá nhiều kẻ mang trong mình cái tư tưởng quyền lực cứt chó này. Giờ ta có trưởng bối, có lão bà, có hài tử. Thời gian rảnh rỗi, ta ở bên họ còn hơn đi đánh nhau với đám cứt chó đó.

– Hàn Triệt, đừng phí công vô ích nữa. Chúng ta có cái nhìn và kết luận khác nhau về quyền lực. Ta chẳng bận tâm ai làm hoàng đế. Sống vui vẻ, làm điều mình thích là đủ rồi. Cứ thế thời gian sẽ trôi qua thật nhanh, một đời người cũng kết thúc. Ai rảnh mà đi phí thời gian vào chuyện tạo phản.

Đôi mắt Hàn Triệt trong bóng tối chợt lóe sáng:

– Ta không tin trên đời này có người vô tư như ngươi. Ngươi nhất định có một mục đích lớn lao hơn, chỉ là ta chưa nghĩ ra mà thôi. Tiếp xúc với ngươi hơn một năm rồi, nhưng ta càng ngày càng không thể hiểu nổi ngươi. Ngọc bài người ta coi trọng hơn cả tính mạng, vậy mà ngươi lại chẳng xem ra gì. Để một kẻ thù cũ như ta chơi nửa tháng trời. Một tòa thành chiến lược như thế này mà ngươi coi như trò chơi, chán rồi thì đem cho người khác. Vân Diệp, ta thật sự không thể nhìn thấu được ngươi.

Đối với Vân Diệp, ngọc bài chỉ là một câu đố, bất kể ai giải được cũng chỉ mang lại lợi ích cho y. Loại chuyện không tốn công sức mà vẫn hưởng được thành quả thì dĩ nhiên y phải thúc đẩy. Chiếc Công Chúa không tệ, nhưng Vân Diệp luôn mơ ước một ngày được đứng trên thiết chiến hạm, vậy nên loại thuyền gỗ này chẳng làm y có chút hứng thú nào. Nó chỉ là thứ nghiên cứu sơ cấp nhất, chơi ba năm kiếm đủ vốn là được. Vậy mà trong miệng người khác lại thành ra y có mưu đồ lớn lao hơn rồi.

Người không biết sự tồn tại của Lôi Phong đúng là đáng thương.

– Lôi Phong là ai?

Hàn Triệt như phát hiện ra điều gì đó, lập tức hỏi dồn, khiến Vân Diệp sững sờ: "Sao Hàn Triệt lại biết Lôi Phong?" Y nhìn đối phương với ánh mắt càng thêm ngạc nhiên.

– Đừng chối. Vừa rồi ta đọc khẩu hình, đọc được cái tên Lôi Phong. Cho ta biết Lôi Phong là ai? Một cái tên được ngươi nhắc đến chắc chắn không hề đơn giản.

Điên thật rồi! Tên vương bát đản này lại biết đọc khẩu hình! Một kẻ thích lẩm bẩm như lão tử thì còn giữ được bí mật gì nữa chứ? Muốn biết Lôi Phong là ai ư? Vậy thì sống thêm 1400 năm nữa đi!

Đến tối, khi đám thương nhân thấy chiếc Công Chúa và Thanh Tước trở về, chẳng cần hỏi han tình hình cuộc chiến, bởi những xác hải tặc treo đầy bên mạn thuyền đã nói rõ tất cả. Hai chiếc chiến hạm, ngoại trừ bị khói hun đen xì, dường như không hề hấn gì. Cánh buồm lớn không một lỗ thủng. Đây chính là chiến hạm vừa trải qua đại chiến sao?

Các tướng sĩ trên thuyền không hề tỏ vẻ ăn mừng. Ai nấy đều bê bát cơm lên ăn ngon lành. Đây là một kết quả tất yếu, bởi họ biết rõ trên thuyền mình được trang bị thứ vũ khí gì, nên chẳng lấy làm tự hào với kết quả cuộc chiến này.

– Tướng sĩ khải hoàn sao có thể thiếu rượu?

Lão Phùng quát lớn một tiếng, sau đó đích thân mang những vò rượu đã chuẩn bị sẵn lên hạm. Theo sau là đám chưởng quầy đã bắc xong thang.

– Chúng tôi xin nhận tấm lòng của các vị chưởng quầy, nhưng hiện giờ đang trong thời gian tác chiến, theo lệ không được uống rượu, cũng không nhận đồ ăn bên ngoài. Khi nào tới Quảng Châu, chúng tôi sẽ tiếp nhận ý tốt của các vị.

Lưu Nhân Nguyện từ chối tất cả. Ông đậu chiếc Công Chúa ở ngoại vi đoàn thương thuyền, còn chiếc Thanh Tước cũng làm tương tự.

Đám Phùng chưởng quầy không vì bị từ chối mà nổi giận, ngược lại còn giơ ngón cái khen ngợi cấm lệnh nghiêm ngặt, rằng quân đội như vậy mới có thể đánh đâu thắng đó.

Eo biển nước chảy xiết, không phải là nơi neo thuyền tốt, khiến thuyền cứ chòng chành mãi không thôi. Phùng chưởng quầy bèn lấy thừng buộc các thương thuyền lại với nhau, như vậy chẳng may có chiếc nào bị tuột neo thì cũng sẽ được các chiếc khác giữ lại. Bởi tối nay, đoàn thuyền không thể vượt qua eo biển này.

Cầu Nhiệm Khách mặt mày tối sầm. Vân Diệp rõ ràng hôm qua đã đến phía bên kia eo biển, vậy mà sao mãi vẫn chưa xuất hiện? Các thám tử phái đi leo lên núi cao hai bên eo biển chỉ vừa mới phát hiện ra chỗ thương thuyền đang tụ tập, nhưng họ chỉ thấy một chiếc chiến hạm. Hai chiếc còn lại đã biến đâu mất rồi?

Những ván gỗ vụn và xác chết trôi theo dòng chảy đã chứng minh suy đoán tồi tệ nhất của Cầu Nhiệm Khách: Vân Diệp đang giao tranh với người Đại Thực ở phía bên kia. Ông ta thừa biết thực lực của Trát Mộc Lý. Hai bên đã giao chiến không dưới sáu lần, bất phân thắng bại, đành lấy eo biển làm ranh giới, mỗi người xưng vương một phương.

Xem ra, lần này Trát Mộc Lý chẳng hề chiếm được lợi thế nào. Bởi vì những tấm ván vụn kia đều thuộc về loại thuyền đuôi cao kỳ quái của người Đại Thực. Màu sắc rực rỡ của chúng cũng đã chứng minh điều đó.

Giết địch một vạn, tự tổn hại ba nghìn là lẽ thường tình. Vân Diệp dù có thắng được Trát Mộc Lý thì lúc này hẳn cũng đã kiệt quệ sức lực. Liệu chi��n hạm của y có bị tổn thất không? Có lẽ nào cả hai chiếc chiến hạm đều đã bị trọng thương? Phía bên kia eo biển chẳng những có mảnh vụn, mà còn có vết dầu loang lớn. Trát Mộc Lý đã dùng tới cả hỏa công rồi. Cầu Nhiệm Khách không tin Vân Diệp bình yên vô sự. Việc y rút vào vịnh chính là minh chứng rõ ràng nhất.

Người Oa Quốc cũng đã đến. Hạm đội của họ cùng với hạm đội của người Cao Ly xuất hiện cùng lúc, bày sẵn đội hình phía trái, chờ đợi. Một gã đại hán trọc đầu cường tráng, hình dáng tương tự Cầu Nhiệm Khách, đứng sừng sững ở mũi thuyền, ánh mắt nhìn về phía eo biển.

Cầu Nhiệm Khách căm hận Khuê Lục, nhưng lúc này không phải thời điểm để nổi giận. Tin tức từ Trảo Oa truyền về cho hay, có năm mươi chiếc thương thuyền chở đầy đồ quý giá, trong đó có năm chiếc chuyên chở hương liệu quý hiếm. Thật đúng là một nguồn lợi kinh hãi! Nếu có được năm chiếc thương thuyền đó, Cầu Nhiệm Khách có thể mở rộng hạm đội của mình lên gấp mười lần. Đó thực sự là một sức hấp dẫn chí mạng đối với ông ta.

Truyen.free nắm giữ bản quyền của những con chữ được chắt lọc này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free