Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 952:

– Đại ca, người Cao Ly muốn đàm phán với huynh.

Một hán tử tới bên Cầu Nhiệm Khác nói nhỏ: – Bảo chúng đi chết đi, lão tử xử trí xong Vân Diệp sẽ tìm chúng tính sổ. Trước giờ, Cầu Nhiệm Khác ta đều ăn một mình.

Cầu Nhiệm Khác từ chối không chút do dự: – Đầu lĩnh, nên gặp thì hơn. Dù sao đây cũng là một vụ làm ăn lớn, cứ nghe xem bọn chúng nói gì đã, không hợp thì trở mặt cũng chưa muộn.

Mưu sĩ mặc đồ văn nhân tiến tới nói: – Lão Bạch, có những kẻ không thể gặp. Bọn chúng giống như ôn dịch, sẽ mang tin không tốt tới cho chúng ta. Ta đã tận mắt chứng kiến Vân Diệp đùa bỡn lòng người thế nào rồi. Đám hán tử thô hào như anh em chúng ta xông pha nước lửa không thành vấn đề, nhưng chơi mưu kế với chúng thì không xong đâu.

Nghĩ tới cách Vân Diệp từng đối phó với mình, toàn thân Cầu Nhiệm Khác rét run. Ông ta nằm mơ cũng không quên được đứa bé bị chặt tay kia.

– Lão Bạch, muốn đối phó với Vân Diệp thì đừng nghe y nói lung tung. Vung đao lên chặt đầu y xuống mới an toàn. Vân Diệp chỉ có ba chiếc thuyền, đội thuyền của chúng ta đã tới đủ, huynh đệ Mạch gia cũng tham dự, Hồ gia của đảo Đông Sơn cũng tới đúng hẹn. Ta không tin ba chiếc chiến hạm của Vân Diệp có thể đấu với bảy mươi chiếc thuyền của chúng ta. Dù ta có phải lấy mạng người lấp vào cũng phải chiếm lấy thương đội kia, có nó chúng ta sẽ là bá vương trên biển thực sự.

– Đại đương gia vẫn còn xem thường Vân Diệp rồi. Theo tiểu nữ biết, y chưa bao giờ mạo hiểm, càng không thể tự đẩy mình vào hiểm cảnh. Huống hồ trên thuyền còn có Ngụy vương Thái, hắn cũng không phải kẻ lỗ mãng.

Một giọng nói quyến rũ từ sau lưng truyền tới. Cầu Nhiệm Khác thất kinh, quay đầu lại phát hiện người phụ nhân mặc cung trang cách mình không xa.

Người phụ nhân đó tóc vấn cao, đầu gài trâm cài vàng chói mắt, con phượng hoàng ở giữa đong đưa như muốn vỗ cánh bay lên.

Con ngươi Cầu Nhiệm Khác co lại. Ông ta không nhìn thẳng mặt nàng ta, mà nhìn chằm chằm vào xương quai xanh tú mỹ tuyệt trần của ả: – Ngươi lên thuyền của ta bằng cách nào?

– Chư vị là anh hùng hảo hán, tiểu nữ lên thuyền, mọi người đều không cho là uy hiếp gì. Chẳng lẽ đại đương gia sợ một nữ nhân sao?

Cầu Nhiệm Khác lạnh lùng quét mắt nhìn đám thủ hạ của mình. Thấy chúng đều hổ thẹn cúi đầu xuống, ông liền hiểu đám người này ở trên biển quá lâu, thấy phụ nữ thì gần như quên cả tổ tiên của mình rồi.

– Thiếp thân xin tự giới thiệu một chút. Thiếp thân là hoàng hậu Cao Ly, tên Cao Sơn Dương Tử. Đại đương gia đã bao giờ nghe qua chưa?

Cao Sơn Dương Tử thong thả bước tới ngồi xuống cái đôn. Hai tay đan nhau đặt trên đùi, nghi thái vô song.

Cầu Nhiệm Khác ôm đại đao của mình hỏi: – Ngươi là hoàng hậu cao cao tại thượng, ta là tên hải tặc thô bỉ. Xưa nay ta vốn dĩ không có bất cứ qua lại nào với ngươi, ngươi tìm ta có việc gì?

Cao Sơn Dương Tử lấy ra một bộ đồ pha trà, vừa thích thú nói: – Thiếp thân may mắn có được chút trà ngon, hay là để thiếp thân pha cho đại đương gia một chén trà?

– Ta là kẻ thô dã, không hưởng thụ nổi những thứ này. Huống hồ Vân Diệp sắp ra khỏi eo biển, ta phải chuẩn bị ứng chiến.

Cầu Nhiệm Khác ngửi thấy mùi nguy hiểm cận kề, lần nữa từ chối.

Cao Sơn Dương Tử thong thả nói: – Đại đương gia chớ vội. Vân Diệp hình như đang lập trại trong vịnh, chờ ngài tự xông vào đó. Y không định tới nạp mạng đâu.

Nàng vừa nói, tay vẫn không hề chậm chạp. Nàng dùng nước sôi tráng cốc, rồi bắt đầu đun nước pha trà.

– Sao ngươi biết Ngụy vương Thái cũng có mặt trên thuyền? Tại sao người Cao Ly các ngươi luôn biết những bí mật mà bọn ta không biết?

Tay cầm đao của Cầu Nhiệm Khác run lên. Linh cảm chẳng lành ngày càng rõ rệt, khi ông ta trông thấy Khuê Lục cũng đã lên thuyền của mình.

– Uống một chén đi. Đại đương gia là một hảo hán, nhưng luôn bị thuộc hạ của mình bán đứng, cái vị này chắc chắn không hề dễ chịu. Trà dễ gột rửa phiền muộn, ngài cứ nếm thử một ngụm, xem tài nghệ thiếp thân tới đâu.

Cầu Nhiệm Khác quát lớn một tiếng. Ông ta chân đá cái bàn về phía Cao Sơn Dương Tử, nhưng Lão Bạch đã đá lệch nó sang một bên, khiến nó rơi ùm xuống biển. Cầu Nhiệm Khác không lùi mà tiến tới, đấm mạnh vào ngực Lão Bạch. Chỉ nghe "rắc" một tiếng, ngực Lão Bạch không biết đã gãy bao nhiêu cái xương, hắn phun máu, liên tiếp lùi lại, ngã bịch xuống sàn thuyền. Thấy sắp không thể sống nổi nữa, hắn giương mắt chảy máu nhìn Cao Sơn Dương Tử như muốn nói điều gì.

– Ngươi không cần lo cho mỹ cơ và đứa bé. Chúng vốn không phải vợ con ngươi, đều do ta cố ý sắp đặt mà thôi. Mỹ cơ là ca cơ của ta, đứa bé là do ta cướp được. Ngươi và mỹ cơ chẳng qua chỉ một đêm ân ái, tưởng rằng ả sẽ sinh con cho ngươi à? Ngươi nghĩ gì thế? Muốn có con đến phát điên rồi sao?

Lão Bạch trừng mắt cố bò tới phía Cao Sơn Dương Tử, nhưng một bàn chân lớn dẫm lên lưng hắn. Chỉ nghe thấy tiếng xương vỡ vụn, miệng Lão Bạch phun ra nội tạng, không nhúc nhích nữa. Hai mắt hắn lòi ra khỏi tròng, tới chết mới thấu được sự thảm khốc của cuộc chơi mà người ta bày ra. Cái chân kia đá mạnh vào hông hắn, khiến hắn bay lên rồi rơi xuống biển.

Lúc này, Cầu Nhiệm Khác toàn thân đẫm máu. Trường đao trong tay ông mỗi lần chém ra là có máu tươi vọt lên. Bất kể ông ta giết bao nhiêu, vẫn có người xông tới. Sàn thuyền dưới chân nhuốm đầy máu đỏ. Ông ta quát lớn một tiếng, đu thừng bay lên, hai chân đá vào mặt kẻ cách đó không lâu còn gọi là huynh đệ. Cổ hắn bị đạp gãy, đầu gập hẳn ra sau, ngã xuống vũng máu, chết ngắc.

Cầu Nhiệm Khác xông về phía Cao Sơn Dương Tử ba lần, lưng đã thêm ba vết thương, nhưng vẫn chầm chậm áp sát. Chỉ có bắt sống hoặc giết chết nữ nhân này thì ông ta mới có đường sống. Ông ta không ngờ huynh đệ của mình mới là rào cản lớn nhất.

Lần trước ông ta chỉ mất tích vài năm, bị huynh đệ ở lại phản bội, chiếm mất nữ nhân và quốc gia của mình. Cho nên, sau khi Cầu Nhiệm Khác giết sạch đám huynh đệ vong ơn phụ nghĩa kia, chém đôi người phụ nữ bị vấy bẩn kia, ông ta tưởng rằng làm thế mới có thể cắt đứt được quá khứ và hiện tại. Không ngờ, ông ta lại càng bị phản bội một cách thảm hại hơn.

Tình nghĩa huynh đệ đã không còn hợp thời nữa sao? Cầu Nhiệm Khác thề rằng mình đã đối đãi chân thành với huynh đệ: khi đi cướp thì xung phong phía trước, lúc rút lui thì đi sau. Ông ta chia chác, trừ lại khoản chi tiêu thích hợp, gần như chia hết cho huynh đệ. Dù huynh đệ gây họa lớn đến đâu bên ngoài, ông ta cũng chưa từng chối bỏ. Vậy mà, vì sao tất cả lại phản bội ta?

Cương đao của Thành Cửu xẹt qua trước mắt. Cầu Nhiệm Khác né chậm một chút, một vết thương liền xuất hiện trên lông mày. Máu che mờ mắt, ông ta nheo mắt lại. Chiêu Thần Long Bái Vĩ đá bay Thành Cửu đi, ông ta giật khuỷu tay vào hông Hoa Tam. Vết thương trên vai rách ra. Cầu Nhiệm Khác cảm thấy chóng mặt, không ổn rồi. Đây là dấu hiệu mất máu quá nhiều, nếu còn dây dưa nữa, ông ta sẽ chết ở đây.

Cao Sơn Dương Tử khẽ phe phẩy chiếc quạt nữ sĩ, che nửa khuôn mặt quyến rũ, cười khúc khích: – Trương Trọng Kiên, đừng bướng bỉnh nữa, nếu không sẽ chết đấy. Ngoan ngoãn để bọn ta bắt được, ngươi sẽ có lợi.

– Phì! Hạng tiện nhân như ngươi, dù có dâng cho lão tử cũng còn chê bẩn! Ngươi đợi đó, lão tử tới chém đầu ngươi!

Cầu Nhiệm Khác vừa đánh vừa lui, đá một cái rương lớn đi. Những kẻ truy đuổi liền vọt theo. Khi chiếc rương bay vọt khỏi mạn thuyền, ông ta thất vọng thở dài, vì nó không rơi xuống biển, mà rơi vào một cái lưới cá lớn. Dẫm lên chiếc rương, ông ta lại lần nữa nhảy vọt lên, nhưng một cái lưới lớn hơn từ trên đầu chụp xuống.

Ông ta vung đao chém lưới, nhưng một cái lao đâm cá có móc ngược đã đâm vào đùi ông ta. Cầu Nhiệm Khác bị người ta lôi đi trên sàn thuyền như cá. Hai cái lao xuyên qua cánh tay ông ta, cố định ông vào sàn thuyền.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, kính mong quý độc giả không sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free