(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 953:
Cầu Nhiệm Khách khó nhọc ngẩng đầu, chỉ kịp nhìn thấy một bắp chân mềm mại, nuột nà sáng bóng. Từ phía trên đỉnh đầu, tiếng cười của Cao Sơn Dương Tử vang vọng:
– Hóa ra ngươi cũng thích nhìn chân phụ nữ sao? Đúng là một kẻ chẳng thành thật chút nào.
Thắng làm vua, thua làm giặc – Cầu Nhiệm Khách vẫn luôn nghĩ như vậy. Giờ đây, thân là tù nhân, hắn nh��m mắt cam chịu mọi lời chế nhạo của Cao Sơn Dương Tử, thật đáng thương khi hoài bão lớn lao của hắn lại một lần nữa tan thành mây khói.
Cầu Nhiệm Khách cảm thấy vai bị túm chặt, chân bị kéo đi. Dù đau đớn tột cùng, hắn cũng không hề rên rỉ một tiếng. Hắn bị dựng đứng lên, sau đó có người tới cầm máu cho hắn. Cao Sơn Dương Tử dùng móng tay dài gạt giọt máu trên mặt Cầu Nhiệm Khách, đưa lên huơ huơ trước mặt hắn rồi tham lam ngậm vào miệng, mút lấy.
– Trương Trọng Kiên, thế giới này không còn thích hợp cho loại người như ngươi tung hoành nữa. Hay là cứ giao ngươi cho Lý Tịnh, để ông ta trông nom ngươi vậy?
Cầu Nhiệm Khách muốn cười, nhưng một cây kim châm sắt đã xuyên qua má, đâm ngang hàm răng, khiến hắn không thể há miệng nổi nữa.
– Ngươi rất đáng giá. Hiện giờ ngươi chưa thể chết, vì chiến tranh giữa Đại Đường và Cao Ly sắp bùng nổ đến nơi. Bọn ta cần ngươi sống để đổi lấy thứ bọn ta muốn từ Lý Tịnh. Từ giờ trở đi, mỗi ngày một bát cháo loãng, chắc chắn ngươi sẽ sống sót được thôi. Chỉ cần bọn ta đ��nh bại Vân Diệp, hắn cũng sẽ sớm làm bạn với ngươi, có lẽ còn có cả Ngụy vương Thái nữa.
– Ta đường đường là Vương phi Cao Ly mà nay phải lưu lạc ngoài biển, kết giao với hải tặc, thật khiến tổ tiên phải hổ thẹn. Nếu không phải vì đại nghiệp Cao Ly, ta nên ở trong thâm cung giáo hóa thiên hạ. Nay Cao Ly nguy cơ chồng chất, ta không thể không dốc lòng tận tụy.
Cao Sơn Dương Tử vừa rồi còn đang hưng phấn, nhưng lúc này lại trở nên buồn bã vô hạn. Mình đã vì Cao Ly mà vào sinh ra tử, mà cớ sao vẫn không thể có được trái tim của Uyên Cái Tô Văn?
Làm Vương phi đã hai năm rồi mà đến nay vẫn còn trinh trắng, đó đúng là một trò cười, cũng là một nỗi sỉ nhục. Người phụ nữ mà Vân Diệp đưa về, bế theo một đứa bé được cho là con của Uyên Cái Tô Văn, điều khiến ả kinh hãi là Uyên Cái Tô Văn lại hoàn toàn tin tưởng, cái vẻ mặt mừng rỡ ấy đã làm trái tim ả tan nát.
Uyên Cái Tô Văn không hề bận tâm Cao Sơn Dương Tử đối xử với Vinh Hoa như thế nào. Dù Vinh Hoa có bị phái đi làm công việc ti tiện nhất trong cung, hắn cũng chẳng thèm ��ể tâm. Thế nhưng, đứa bé lại được hưởng thụ đãi ngộ của một vương tử thực thụ; trong mười hai gia thần của Uyên Cái gia, có tới bốn vị chuyên tâm hầu hạ đứa bé này. Bất kể Vinh Hoa làm công việc gì, mỗi ngày nàng đều cho con bú, bởi theo quy củ của Uyên Cái gia, trẻ con phải bú sữa mẹ cho đến khi tròn ba tuổi.
Vinh Hoa cam tâm tình nguyện rửa bồn cầu. Bất kể Cao Sơn Dương Tử phái bao nhiêu sát thủ lợi hại, ngày hôm sau, đầu của các sát thủ đều bị treo trong cung. Điều khiến Cao Sơn Dương Tử không thể chịu đựng nổi nhất là mỗi khi Uyên Cái Tô Văn nổi cơn điên, người phụ nữ đầu tiên hắn muốn dày vò chính là Vinh Hoa. Hôm sau, khi những người khác nhìn thấy Vinh Hoa toàn thân bầm tím vẫn đang rửa bồn cầu, ai nấy đều cảm thấy nàng vô cùng đáng thương. Chỉ có Cao Sơn Dương Tử không nghĩ vậy, ả thấy mình mới là người đáng thương. Kẻ bị bầm tím phải là ả, ả mới là người có quyền oán trách Đại Vương thô bạo, chứ không phải con tiện nhân rửa bồn cầu kia.
Móng tay dài bị gãy trong nắm tay siết chặt của Cao Sơn Dương Tử, máu rỉ ra từ kẽ móng tay. Ả nhìn hạm thuyền trên biển, hít một hơi thật sâu. Quyền lực là con đường ả đã chọn, Uyên Cái Tô Văn đã thỏa mãn yêu cầu của ả, cho ả quyền điều động thủy sư Cao Ly. Ngay cả khi chiến đấu với Cao Kiến Vũ kịch liệt nhất, hắn cũng không hề thu hồi quyền hạn của ả.
Nông dân Cao Ly không còn làm ruộng, thương nhân không còn buôn bán, thợ thuyền không còn làm việc, vì tất cả bọn họ đều đang tham gia chiến trận. Cả nước chẳng còn việc gì để làm ngoài chiến tranh.
Không làm ruộng thì không có lương thực, phải mua từ Tân La và Bách Tề. Thương nhân không buôn bán thì không có hàng hóa lưu thông. Thợ thuyền không làm việc thì dân gian không có đồ dùng. Làm sao có thể duy trì sự vận hành bình thường của quốc gia? Chỉ còn cách đi cướp bóc mà thôi.
Cao Sơn Dương Tử liên tục cướp bóc, cướp của người Đường, người Bách Tề, người Tân La. Thậm chí, lúc thiếu thốn nhất, ngay cả Oa Quốc cũng không tha.
Chiếc mũ phượng trên đầu ả là do Uyên Cái Tô Văn đích thân đội lên trong một nghi lễ long trọng chưa từng có. Uyên Cái Tô Văn thậm chí không tiếc chút hoàng kim cuối cùng để đúc thành kim sách, mỗi chữ trên đó đều khẳng định rằng Cao Sơn Dương Tử mới chính là Hoàng hậu của Cao Ly.
Nhưng có ích gì? Dù không phải người phụ nữ tầm thường, Cao Sơn Dương Tử vẫn mang trong mình những khao khát rất đỗi bình thường: được một người đàn ông yêu thương.
– Hoàng hậu nương nương, eo biển có một chiếc thuyền nhỏ đang trôi ra, trên thuyền dường như có người.
Thành Cửu cung kính đi tới bẩm báo:
Trấn tĩnh lại, thoát khỏi nỗi bi thương đang gặm nhấm, Cao Sơn Dương Tử ra lệnh:
– Kiểm tra kỹ rồi mang tới đây, ta muốn tự mình xem.
Nghe được giọng nói của Hoàng hậu tựa như một ân điển, Thành Cửu ưỡn ngực lên, hùng dũng đi ra hạ lệnh.
Trên đời này, chỉ có hai người không hề rung động trước nữ sắc của ả là Vân Diệp và trượng phu của ả. Thế nhưng, hai người này lại chính là những người mà ả muốn mê hoặc nhất, cũng là những người khiến ả động lòng nhất.
Một chiếc thuyền nhỏ không người điều khiển bập bềnh theo sóng từ eo biển trôi ra. Tất cả hải tặc đều nhìn thấy trên thuyền có dựng một cây cột, một người Đại Thực bị trói trên đó. Một chiếc cọc nhọn xuyên qua miệng hắn, máu bầm tuôn ra, trên ngực khắc ba chữ lớn: "Ta tới rồi!"
Cao Sơn Dương Tử bịt mũi, cố chịu đựng mùi hôi thối nồng nặc, đi vòng quanh thi thể. Ngoài ba chữ kia ra, không có thêm điều gì khác. Dường như đây là cách Vân Diệp gửi lời chào hỏi.
– Ném thi thể xuống biển, đốt thuyền đi. Nói với huynh đệ Mạch gia và Hồ lão đầu, đừng có hành động liều lĩnh. Đây là kế công tâm của Vân Diệp, cứ làm ngơ là được.
Thành Cửu lập tức phát tín hiệu cho hai nhóm hải tặc kia. Không ai muốn đời đời làm hải tặc cả. Cầu Nhiệm Khách không hề biết huynh đệ mình muốn gì; nằm mơ hắn cũng không ngờ rằng bọn họ lại không còn muốn làm hải tặc nữa. Tiền bạc đã có, mỹ nữ đã có, cớ sao cứ phải trôi nổi trên biển? Đã đến lúc phải rửa tay gác kiếm, trốn đi làm phú ông rồi. Nếu không có chỗ nào để trốn, vậy thì quang minh chính đại mà hưởng thụ mọi thứ là tốt nhất.
Cao Sơn Dương Tử chẳng qua chỉ bỏ ra danh xưng quý tộc không đáng giá, đám hải tặc đã xúm xít như ruồi ngửi thấy mùi máu tươi. Ngược lại, việc xúi giục Khuê Lục làm phản lại tương đối khó hơn, ít nhất hắn đã đòi hỏi thêm ba mỹ nữ hầu hạ.
Suốt cả một ngày, không ngừng có đồ vật lạ trôi tới. Đôi khi là một cái rương, mở ra bên trong là m���t tên hải tặc bị phân thây. Đôi khi là một tấm ván gỗ, trên đó là kẻ bị đóng đinh sống. Cứ thế, những thứ ấy không ngừng quấy nhiễu đám hải tặc. Khi Cao Sơn Dương Tử không chịu nổi nữa, hạ lệnh không để ý tới, thì một chiếc thuyền nhỏ khác trôi tới bên cạnh rồi đột nhiên bốc cháy. Trên thuyền chứa đầy dầu, khiến nó mau chóng nuốt chửng cả chiếc thuyền hải tặc gần đó. Để tránh lửa lan sang các thuyền khác, Cao Sơn Dương Tử đành hạ lệnh đánh chìm chiếc thuyền đang cháy.
Cao Sơn Dương Tử không hề bận tâm chút tổn thất nhỏ nhoi ấy. Vân Diệp không thể trốn cả đời trong vịnh mãi được, ở đó chiến hạm của hắn phát huy uy lực vô cùng. Khác với Cầu Nhiệm Khách, ả không cho rằng Vân Diệp có vấn đề về đầu óc khi mang theo Lý Thái đi lang thang trên biển. Chắc chắn có một bí mật nào đó, và ả muốn biết đó là bí mật gì.
Nếu chỉ là năm thuyền hương liệu thì chưa đủ để hai nhân vật lớn như Vân Diệp và Lý Thái phải xuất hiện, trừ phi đó là một bí mật liên quan đến sự hưng vong của quốc gia. Cao Sơn Dương Tử cho rằng khả năng lớn nhất là Vân Diệp đã giải mã được bí mật về việc người Đại Thực có hương liệu từ đâu mà ra.
Tất cả mọi người đều muốn biết hương liệu của người Đại Thực từ đâu mà có. Sa mạc không phải nơi sản sinh ra hương liệu, vậy vì sao bọn họ lại có hương liệu vô cùng vô tận, khiến những người đứng đầu các bộ tộc sa mạc giàu có đến chảy mỡ?
Cao Sơn Dương Tử cũng từng âm thầm tấn công một bộ tộc, giết sạch người trong bộ tộc trước mặt thủ lĩnh, nhưng vẫn không moi được thông tin về nguồn gốc hương liệu. Thủ lĩnh bộ tộc đó dường như cho rằng việc giữ bí mật về hương liệu còn quan trọng hơn cả tính mạng của toàn bộ tộc.
Nội dung này được truyen.free giữ bản quyền chuyển ngữ.