(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 958:
Cuộc đại chiến này từ đầu đến cuối Vô Thiệt không hề ra tay, ông ta lặng lẽ chứng kiến mọi chuyện rồi quay về phòng, chẳng biết đang suy nghĩ điều gì. Lưu Phương mời uống trà cũng bị khéo léo từ chối, xem ra ông đang ở một ngưỡng cửa mới. Vân Diệp hi vọng ông ta có thể vượt qua được, chỉ là không biết sau khi đột phá, Vô Thiệt sẽ trở thành bộ dạng nào.
Vân Diệp nghiêm cấm bất kỳ ai làm phiền Vô Thiệt, còn đặc biệt cử Cẩu Tử đến lo liệu mọi sinh hoạt. Bất cứ ai đột phá Vân Diệp đều lấy làm vui mừng, trải nghiệm này ở thế hệ sau không có được.
Ngồi thuyền lâu, con người ta dễ phát điên, người phát điên đầu tiên là Lý Thái. Hắn bóp cổ Vân Diệp mà rằng muốn ăn bánh bao rau cần, muốn ăn lắm rồi, nếu tối nay không được ăn thì hắn thà chết còn hơn. Đồng thời, hắn lăn ra giả chết trên giường Vân Diệp, thề sống chết phải có bánh bao rau cần mới chịu thôi.
Tên này nhớ đất liền đến phát điên rồi, suốt ngày lênh đênh trên biển làm hắn bất an.
Trên thuyền hiện chỉ có giá đỗ và khoai tây. Vân Diệp đành lấy giá phơi khô, tùy tiện nặn cho hắn mấy cái bánh bao. Lý Thái ăn một miếng thì ném ngay đi, rồi sau đó sốt cao liên miên bất tỉnh.
- Ở đâu có rau cần?
Vân Diệp nhìn khắp bản đồ, lúc này vì một mớ rau cần, y sẵn sàng tiêu diệt cả một quốc gia. Đám thương cổ thấy Hầu gia hai mắt đỏ ngầu thì run rẩy sợ hãi, vắt óc suy nghĩ xem ở đâu có rau cần. Vương gia đã hôn mê, miệng sưng rộp. Là những người đi biển lâu năm, họ hiểu đây là tâm bệnh. Vương gia không quen sống trên thuyền, giờ bệnh đã phát tác, cần phải chữa trị ngay lập tức. Tới Quảng Châu là có rau cần, có lẽ không cần đến rau cần, chỉ cần đến Quảng Châu là hắn sẽ khỏe lại.
Nhưng muốn tới Quảng Châu còn phải mất một tháng nữa, dù thế nào thì Vương gia cũng không thể cầm cự được đến lúc đó. Làm sao bây giờ? Cuối cùng, một thương cổ thận trọng lên tiếng:
- Hầu gia, tiểu nhân có nghe nói thương thuyền người Đại Thực thường trồng ít rau cần trong chậu, chẳng biết có đúng không. Các hải đảo quanh đây có lẽ cũng có rau cần.
Vân Diệp túm ngay lấy cổ áo thương cổ đó:
- Ngươi nói thật chứ?
- Tiểu nhân chỉ nghe nói, chưa bao giờ thấy.
Vân Diệp buông tay ra, bảo Lưu Nhân Nguyện:
- Thanh Tước bảo vệ thương đội, Công Chúa và Thừa Càn ra quân, truy lùng các thương thuyền của người Đại Thực. Nhớ kỹ, không được bỏ sót bất cứ chiếc nào.
Đây đúng là cái gọi là túng quá làm liều. Y thề sau này sẽ trồng ít rau trên thuyền Công Chúa, dù chỉ là một cây cũng được.
Thương thuyền Đại Thực gặp họa, bị truy kích chạy khắp nơi. Nhưng bất kể chạy đi đâu hay hộ vệ trên thuyền kháng cự thế nào thì đều bị bắt giữ. Ai dám phản kháng sẽ bị đánh đập rất thê thảm.
Khi người Đại Thực kinh hoàng khiếp vía dâng toàn bộ châu báu và nữ nô của mình chỉ mong giữ lại mạng sống, thì đám hải tặc hung hãn kia chẳng thèm liếc mắt lấy một cái. Chúng đá cho phú thương Đại Thực ngã lăn quay, rồi hỏi có rau cần không? Nghe nói không có rau cần là bị đánh túi bụi không rõ nguyên cớ. Khi họ tưởng mình sắp chết đến nơi, đám hải tặc đã lên chiến hạm bỏ đi, ngay cả nữ nhân cũng chẳng đụng tới, châu báu cũng không lấy đi. Từ thời khắc đó, các phú thương Đại Thực thề rằng sau này chỉ cần ra biển nhất định sẽ mang theo vài chậu rau cần. Hải tặc rau cần thực sự quá đáng sợ!
Trời không phụ lòng người, Vân Diệp sau khi tấn công thương thuyền Đại Thực thứ tám thì tìm được rau cần. Đường đường là Truyền Quốc Hầu, vậy mà lại ôm hai chậu rau cần khóc như một đứa trẻ.
Không kịp làm bánh bao, y vội hái hai khóm rau cần nhét vào miệng Lý Thái. May mắn là Lý Thái đã hai ngày không ăn lấy một hạt cơm, nên tham lam nhai ngấu nghiến. Nhìn cảnh này, Vân Diệp chỉ muốn đi bái Phật tạ ơn. Y đã tính toán mọi khả năng, nhưng không ngờ Lý Thái lại mắc phải bệnh tâm lý, thiếu chút nữa đã mất mạng.
Bánh bao rau cần đã gói xong. Vừa ăn xong chút rau cần, Lý Thái đã miễn cưỡng ngồi dậy được, ngoạm lấy cái bánh bao to tướng. Bộ dạng tham lam ấy khiến Vân Diệp không khỏi chua xót. Vị Vương gia này đáng lẽ ra phải ở Trường An hưởng thụ phú quý bậc nhất thế gian, muốn gì có nấy, sống an nhàn vô cùng. Giờ đây suốt ngày cùng mình ăn cá, khoai tây, vài ba ngày mới có được ít giá đỗ. Đến cả bách tính bình thường cũng có khi sống sung sướng hơn hắn cả chục lần.
Ăn được bánh bao rau cần xong, Lý Thái cực kỳ thỏa mãn. Đôi mắt mờ đục cũng trở nên sáng rõ, nhìn Vân Diệp với bộ râu tua tủa và đôi mắt đỏ hồng, khẽ hỏi:
- Diệp Tử, có phải gây thêm phiền toái cho ngươi rồi không?
Vân Diệp sụt sịt mũi nói:
- Không sao, ngươi chỉ muốn ăn bánh bao rau cần, đó không phải chuyện gì to tát.
- Rốt cuộc ta chưa đủ kiên cường, có phải ta đã suy sụp rồi không? Trên biển mà muốn ăn bánh bao rau cần, ta đã nghĩ gì không biết nữa? Nhớ rồi, lần đầu tiên ta ăn há cảo không có nước chấm là ở nhà ngươi, ngươi nói đó là bánh bao rau cần à? Ta vẫn ghi nhớ, hóa ra thế gian này có loại thức ăn như thế.
Tư tưởng của con người thật sự phiền phức nhất, chẳng ai biết được một giây sau mình sẽ nghĩ gì. Tự cho rằng mình kiên cường như tảng đá, nhưng luôn có một hai suy nghĩ hoặc sự việc đánh trúng điểm yếu của mình, dù tảng đá cứng đến mấy cũng sẽ biến thành nắm cát vụn. Một người có kiên cường hay không, quan trọng ở việc họ có bao nhiêu điểm yếu. Nếu không có điểm yếu thì người đó quả thật chỉ là một cục đá. Người như thế sống liệu có gì thú vị? Vui buồn chẳng vương vấn, giận dữ chẳng tổn thương, sợ hãi chẳng buông xuôi, uy vũ chẳng khiến khiếp sợ. Không hiểu kính sợ là gì, không hiểu yêu thương là gì. Một tảng đá trơ trơ giữa đời th�� có gì thú vị?
Trải qua đau thương mới thấu hiểu sự đời, không ngừng định vị bản thân từ những trở ngại. Người sống như vậy dường như cũng thật đáng thương một chút. Vân Diệp tự thề mình sẽ theo đuổi nhận thức về bản nguyên của bản thân, kết quả y chẳng tìm thấy bản nguyên, hoặc có lẽ y vốn dĩ chẳng có bản nguyên nào.
Lý Thái đã tìm được thứ thuộc về mình rồi, chỉ có y vẫn dậm chân tại chỗ. Trừ sáu đứa con ra, dường như y chẳng có thứ gì thực sự thuộc về bản thân mình.
Sau khi hồi phục, Lý Thái lại càng thêm tinh thần, càng giống thần tiên hơn cả Hàn Triệt. Vân Diệp và Lưu Tiến Bảo câu được một con cá mập. Lý Thái thấy nó vùng vẫy đáng thương, đôi mắt chớp chớp khao khát sống, liền yêu cầu Vân Diệp thả nó ra. Họ đành tìm một con cá mập khác dường như đã một lòng muốn chết để cắt vây ăn, thế là mọi người đều thỏa mãn.
- Đáng thương cái quái gì chứ! Sao ngươi lại nhìn ra thứ đó trong mắt cá mập? Ta chỉ thấy nó đang nghĩ cách cắn chết ngươi thôi.
Đối với vị Lý Thái thần tiên này, Vân Diệp đã chịu đủ lắm rồi:
- Lần này ra biển ta hiểu ra rất nhiều. Sóng gió đã dạy cho ta rất nhiều điều, nhìn thấy tranh đấu, nhìn thấy cướp bóc, phản bội và xấu xa. Cuộc sống thật đặc sắc, ta chỉ nhất thời mất đi phương hướng mà thôi. Phượng hoàng cần tắm lửa mới có thể trùng sinh. Giờ đây ta chính là phượng hoàng tắm lửa rồi. Ngươi thấy sao? Ta có phải đã hoàn toàn thay đổi sau khi trùng sinh không?
Lý Thái không ngừng lải nhải bên tai Vân Diệp, nhưng Vân Diệp đang bận rộn nên không thèm trả lời hắn. Y chỉ thấy các thủy thủ bê từng chậu gỗ trong khoang ra, liền nói:
- Sắp mưa rồi, ngươi cởi y phục ra chuẩn bị tắm mới là chuyện chính, ngươi thối hoắc rồi có biết không hả?
Lý Thái cúi đầu hít hít, tức thì biến sắc mặt, quát tháo thị vệ mau chóng lấy cái chậu to nhất ra. Hắn muốn hứng thật nhiều nước mưa để tắm. Mấy ngày qua bị bệnh, toàn thân đổ đầy mồ hôi. Giờ đã khỏe rồi, sao có thể chấp nhận bản thân trở thành một kẻ hôi thối như vậy.
Nước ngọt trên thuyền không nhiều. Chẳng những thủy thủ không được t��m rửa, mà cả Vân Diệp và Lý Thái cũng không thể tùy ý tắm rửa. Chỉ khi nào kiếm được nguồn nước tiếp theo mới bỏ lệnh cấm nước.
Lưu Tiến Bảo loáng một cái đã cắt vây cá mập, đá nó xuống biển. Một lát sau đã bị con cá mập khác ăn thịt.
Mưa trên biển luôn rất ngắn, đến nhanh và dữ dội. Khi Vân Diệp mặc quần đùi đứng trên sàn thuyền thì Lý Thái trần truồng nằm trong chậu gỗ đón mưa. Mưa lớn từ xa chớp mắt đã ập tới, màn mưa đi qua chiến hạm, tức thì cả hạm đội vui sướng hò reo.
Mưa ở biển nhiệt đới chẳng lạnh chút nào, ấm áp. Đợi khi người bị nước mưa làm ướt, lập tức phải xoa xà phòng tắm, vì chỉ cần chậm trễ một chút, rất có thể cơn mưa sẽ ngừng ngay.
Lý Thái la hét và giơ hai tay lên trời. Mưa đập rầm rập lên người, khiến hắn vô cùng thoải mái. Đôi khi, niềm khoái lạc chỉ đơn giản là vậy thôi.
Bản dịch này là thành quả lao động không ngừng nghỉ của truyen.free, xin chân thành cảm ơn sự đón đọc của quý vị.