(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 960:
Cầu Nhiệm Khách sững người, còn Lão Hồ thì càng nói càng kích động: – Ngươi còn muốn đem già trẻ cả nhà bọn ta tới đảo Kim Ngao, lão tử không chơi cái trò đó! Làm thế khác nào ném cả nhà vào lò lửa? Một khi hạm đội Đại Đường tới truy quét, chúng ta sẽ không ai chạy thoát. Lão tử đây là hải tặc, đời này bị chặt đầu là số mệnh, lão tử chấp nhận, nhưng vợ con lão thì phải có tiền đồ!
Đại Đường trước giờ không có chiêu an, chỉ có phái đại quân đến tiêu diệt. Nữ nhân kia là hoàng hậu Cao Ly, thủ đoạn cao siêu, Cao Ly tuy cũng là con thuyền sắp chìm, nhưng dù sao cũng hơn cái đồ ngu xuẩn như ngươi cả trăm lần. Ngươi đi hỏi toàn bộ huynh đệ của ngươi đi, có ai không nghĩ thế không? Nếu ngươi một lòng muốn làm vua hải tặc, bọn huynh đệ chấp nhận số mệnh theo ngươi, lão đại như ngươi đúng là hiếm có, bọn ta dầu sôi lửa bỏng cũng theo, nhưng mẹ kiếp, ngươi lại muốn lập quốc?
– Mười tám lộ phản vương trên đất liền nay đâu rồi? Chẳng phải bị Lý Đường tiêu diệt sao? Đó là kết cục của lập quốc! Trước kia huynh đệ trên biển theo Từ Nguyên Lãng tạo phản, trong đó có ba huynh trưởng của lão tử, bọn họ toàn là hảo hán số một, nhưng chẳng ai trở về.
Hồ Đồng Hải nói đến mức kích động, xé áo, chỉ vết thương khủng bố trên vai: – Ngươi xem đi, đây là dấu vết để lại khi ta tác chiến với Huyền Giáp quân Đại Đường đó! Khi đó ta còn chưa phải là người của Từ Nguyên Lãng, chỉ nhận l��i đại ca đi đón già trẻ trong nhà thôi. Ta bị thương, còn các đại ca của ta, vì muốn giữ ta sống sót để chăm sóc người nhà, mà bị đại quân Đại Đường giẫm chết.
– Trương Trọng Kiên! Lập quốc là lấy mạng người ra xây lên, không ai muốn lấy xương cốt mà xây vương tọa cho ngươi đâu! Ngươi nghĩ bọn ta, ngoài phản bội ra, còn cách nào khác nữa không?
Cầu Nhiệm Khách không ngờ Hồ Đồng Hải còn phẫn nộ hơn cả mình, nhưng những lời hắn nói ra cũng có lý. Y đi tới giường trúc, khép hai chân người nữ nhân kia lại, ngồi xuống lẩm bẩm: – Sao trước kia các ngươi không nói?
Hồ Đồng Hải cười điên cuồng: – Nói à? Ngươi đối đãi với huynh đệ phản bội ngươi ra sao? Lương lão đại là hào kiệt một đời, tưởng ngươi đã chết, mới ngủ với bà nương của ngươi. Khi thấy ngươi quay về, hắn lập tức thoái vị, giao trả long đầu cho ngươi, vậy mà trước mặt mọi người, ngươi chém Lương lão đại làm đôi! Bà nương của ngươi van nài ngươi giết nàng, đừng giết hai đứa con nhỏ, vậy mà ngươi đá gãy đầu lão bà, ném chết hai đứa bé. Oai phong lắm! Lão tử chán sống hay sao mà lại đi nói với ngươi lập quốc là một nước đi thối?
Cầu Nhiệm Khách sắc mặt biến đổi mấy lượt, cuối cùng tinh thần sa sút mà nói: – Giờ nói gì cũng muộn rồi, chúng ta đang bị giam trên đảo này. Vân Diệp nói đảo này có dòng hải lưu ngược, dù chúng ta chạy cách nào thì nó cũng đẩy về hải đ���o. Không có đủ động lực, muốn thoát khỏi đảo thì đúng là nằm mơ.
– Trước đó, ta xin lấy nữ nhân này là vì nhìn trúng y phục của ả, toàn làm bằng lụa, có thể dùng làm buồm. Hôm qua kết xong bè, còn chưa đi được bao xa đã bị sóng đánh dạt về, va vào đá ngầm nát tan rồi.
– Hừ, lão tử biết Vân Diệp sẽ không dễ dàng buông tha cho mình đâu. Lão Hồ, bỏ đi, cái rìu vừa rồi cứ coi như ta đã báo thù rồi. Giờ thì người không ra người, quỷ không ra quỷ, chuyện trước kia cứ thế xóa bỏ hết đi. Chúng ta hãy hợp sức nghĩ cách thoát khỏi cái nhà giam này mới được.
Lời của Cầu Nhiệm Khách vẫn đáng tin. Hồ Đồng Hải ra cửa động rửa sạch máu me trong miệng, rồi quay về đống lửa nói: – Chỉ cần ngươi không làm cái chuyện lập quốc ngu xuẩn kia, Lão Hồ này thề sẽ theo ngươi. Thói đời này kiếm được người nói giữ lời quá khó, toàn là kẻ trước mặt thì gọi ca ca, sau lưng lại đâm dao người ta.
– Ta già rồi, không chơi nổi nữa đâu. Bao năm qua cũng gom góp được ít tiền dưỡng lão, nếu hùng tâm của ngươi chưa chết, ta có thể giúp ngươi một chút tiền, nhưng chuyện lập quốc thì xin tha cho ta đi. Lần này, nhi tức phụ của ta đã có thai, ta muốn nhìn mặt cháu nội rồi mới chết.
Hai người nhìn nhau cùng thở dài. Hồ Đồng Hải ném cành cây đi, Cầu Nhiệm Khách vứt rìu, ôm đầu phiền não. Chỉ có người mỹ cơ kia lén đưa chân cọ cọ vào lưng Cầu Nhiệm Khách...
Hạm đội của Vân Diệp vẫn lênh đênh trên biển. Chiến hạm không có vấn đề, nhưng thương thuyền thì di chuyển gian nan. Cuối cùng, Lưu Nhân Nguyện đành hạ lệnh thả neo. Trời không có sao, dùng kim chỉ nam vẫn có thể đi được, nhưng quá nguy hiểm.
Trời sáng, mưa vẫn chưa ngớt. Biển trở nên hung dữ, mây đen sà sát mặt biển. Những con chim hải âu lớn cứ bay xẹt qua buồm, thường ngày, lũ cá heo thích bơi trước mũi chiến hạm dẫn đường cũng đã biến mất. Đây là dấu hiệu của gió bão. Lưu Nhân Nguyện lệnh toàn bộ thuyền giương hết buồm, đi thật nhanh, chỉ có chạy thoát khỏi đám mây này mới thoát được trận bão tố đang âm ỉ.
Chim hải âu là ngọn đèn chỉ đường tốt nhất. Hạm đội dốc sức đuổi theo bóng dáng chim hải âu, suốt từ sáng sớm cho tới chiều. Khi Lưu Nhân Nguyện nhìn thấy nước vàng đục, mới thở phào nhẹ nhõm. Phía trước không xa có một cái tả hồ, hạm đội tới được đó sẽ là an toàn.
Từng trận gió thổi qua khiến cờ hải tặc run rẩy, bão tố cuối cùng cũng ập tới. Vân Diệp đứng ở cầu hạm nhìn các thương thuyền nối nhau tiến vào tả hồ, tiếp đó là chiếc Thanh Tước, Thừa Càn. Đợi tới chiếc Công Chúa đi vào thì buồm phụ không chống nổi sức gió nữa, "roẹt" một cái, rách toạc, cả thuyền rung chuyển dữ dội. Lưu Nhân Nguyện cật lực đưa thuyền vào hồ. Cùng lúc đó, ba chiếc neo sắt được thả xuống, chiếc Công Chúa khựng lại, cuối cùng cũng ổn định được.
Thật lạ, gió thổi một lúc thì ngừng hẳn, nhưng biển động thì càng dữ dội. Nương theo chút ánh sáng cuối cùng, Vân Diệp giương kính viễn vọng nhìn quanh, nhưng không có gì khác thường.
Vô Thiệt bất an đi đi lại lại trên thuyền, nói với Vân Diệp rằng mình có cảm giác tai họa sắp ập xuống. Không chỉ ông ta, Đơn Ưng cũng đang ngồi trên cột buồm mà chưa chịu xuống. Hi Đ���ng không ngừng lau đao, với bàn tay lớn đầy gân xanh. Hàn Triệt thì đem toàn bộ vũ khí buộc lên người, đồng thời buộc thêm hai miếng gỗ nổi.
– Vân Diệp, lần trước ta có cảm giác này là khi cha ta nổi điên muốn bóp chết ta. Ta phải trốn trong bụi cỏ ba ngày, đợi ông ta khôi phục mới dám về. Lần này cảm giác còn mạnh hơn nhiều, hãy chuẩn bị đi.
Đối với chuyện này, Vân Diệp bảo sao thì nghe vậy. Y đón Lý Thái từ chiếc Thanh Tước, học theo Hàn Triệt buộc phù mộc khắp người Lý Thái, rồi lấy thừng buộc hai người họ vào nhau. Lưu Tiến Bảo dứt khoát muốn buộc chặt bản thân vào hầu gia, thị vệ trưởng của Lý Thái cũng có suy nghĩ tương tự.
Vân Diệp dứt khoát ra lệnh cứ mười người thì buộc cùng một chỗ, chuẩn bị ứng phó với tai nạn chưa rõ ràng.
Từ biển xa có tiếng động lớn truyền tới, cực kỳ trầm đục, liên miên, như có con quái thú khổng lồ đang từng bước đi tới. Vân Diệp không tin biển có ma quái gì, nhưng các thương nhân trên thuyền đã quỳ xuống khấn bái.
Vân Diệp và Lý Thái võ trang toàn bộ, ngồi trên bàn. Dưới ánh đèn lờ mờ, đột nhiên Vân Diệp thấy chén nước của mình gợn sóng, khác với những con sóng do thuyền lắc lư tạo thành. Y cắt đứt thừng buộc người, rồi ra mạn thuyền nhìn, chỉ thấy cả tả hồ như muốn nhảy chồm lên.
– Động đất! Mọi người chuẩn bị chống cự sóng thần! Giọng Vân Diệp lạc cả đi.
Trong bóng đêm, chỉ có một ánh sáng đỏ rực phá tan bóng tối. Vân Diệp qua kính viễn vọng nhìn thấy cảnh tượng dung nham phun trào. Trời ơi! Ra là núi lửa dưới đáy biển bùng nổ! Tất cả đều bị cảnh tượng hùng vĩ trước mắt thu hút. Biển sôi sùng sục, dung nham phun cao hơn mười trượng rồi mới rơi xuống, hơi nước mù mịt, như mộng như ảo, khiến mặt biển rực cháy.
Vân Diệp đột nhiên nhớ ra chỗ mình đang ở hình như là tả hồ. Tả hồ là gì? Là nơi bốn phía có núi, ở giữa có nước. Chỗ này hình thành bằng cách nào? Khốn kiếp! Đại bộ phận nguyên nhân là do núi lửa phun trào mà thành. Tuyệt vời! Hiện giờ mình đang neo trong cái miệng núi lửa, vậy mà cái núi lửa cách đây trăm dặm đang bùng nổ? Chẳng lẽ ngọn núi lửa này lại an toàn sao?
Mọi quyền lợi liên quan đến bản biên tập này thuộc về truyen.free, rất mong bạn đọc ủng hộ bản chính thức.