(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 963:
Vân Diệp quỳ trên đất, lắng nghe một quan viên lục phẩm xa lạ đọc thánh chỉ. Hoàn toàn không hiểu nội dung, chàng chỉ biết chờ vị quan kia đọc xong, đóng dấu, rồi lại nghe hỏi:
– Không biết bao giờ Vân hầu khải trình về kinh?
– Về kinh?
Vân Diệp đang mơ màng sực tỉnh, vội bảo thị nữ dâng trà, mời vị quan ngồi xuống rồi hỏi:
– Thất lễ, chưa thỉnh giáo quý danh của Thiên sứ.
– Không dám, không dám, Vân hầu khách khí quá. Hạ quan là Lễ bộ Viên ngoại lang Thôi Hạo, đã ở Lĩnh Nam nửa năm rồi.
Nghe Thôi Hạo kể lể, Vân Diệp cười nói:
– Ngoài biển phong ba không ngừng, chuyện ngoài dự liệu liên tiếp xảy ra. Hải tặc, bão tố, gió lốc đâu phải sức người có thể chống lại. Lần này còn gặp cả núi lửa dưới đáy biển phun trào, thiếu chút nữa thì thành tro bụi rồi, cho nên không về đúng dự định, phiền Thiên sứ phải đợi lâu.
– Dù biển cả nguy hiểm, nhưng thu hoạch cũng rất lớn. Ta mang về không ít hương liệu, Thiên sứ về mang theo vài cân, dỗ dành già trẻ trong nhà.
Nghe nhắc đến hương liệu, Thôi Hạo lập tức tươi roi rói. Vân hầu nói mấy cân chỉ là khách sáo, nếu có trăm cân mang về, cũng đáng để chờ ở Lĩnh Nam nửa năm trời.
– Viên ngoại lang có biết lần này bệ hạ triệu ta vào kinh vì chuyện gì không?
Đã gọi về kinh, vậy phải hỏi rõ nguyên do, không thể cho không hương liệu được.
– Vân hầu có điều chưa biết, ý chỉ này không phải do bệ hạ ban xuống, mà do Phòng tướng lưu thủ kinh sư thông qua tam tỉnh, được Nương nương đồng ý mới phát ra.
Vân Diệp đứng bật dậy, nổi giận quát:
– Phòng Huyền Linh tài đức gì mà dám ra chiếu chỉ? Bệ hạ đâu? Thái tử đâu?
Thôi Hạo bị động tác của Vân Diệp làm hoảng hồn, đổ cả chén trà, vội vàng giải thích:
– Vân hầu chớ hoảng! Bệ hạ đã đi Cao Ly, chuẩn bị bình định nơi đó. Lệnh Thái tử điện hạ vận lương, Nương nương giám quốc, Phòng tướng phò tá. Vì vậy Phòng tướng mới có thể dùng ngự bảo.
Vân Diệp ngồi xuống. Bất kể trong kinh có chuyện gì, đợi đến khi mình về thì chuyện đã qua một năm rồi. Hoàng đế xuất chinh không biết có thành công không, dù sao trong lịch sử Lý Nhị thua cực thảm. Giờ có thuốc nổ và dầu, liệu có thay đổi được gì không?
– Thủy sư Lĩnh Nam đâu?
Hiện Vân Diệp không có ấn tín thủy sư, tất nhiên không biết đội thủy sư đang ở đâu.
– Bẩm Vân hầu, khi bệ hạ xuất chinh gần như mang hết kho Thường Bình, nên thủy sư Lĩnh Nam đang đi khắp nơi vận lương để bổ sung.
Tiêu rồi! Chuyến này Lý Nhị nổi hứng bất ngờ đi đánh Cao Ly, e rằng sẽ thảm bại trở về. Không chừng giờ đã rút quân rồi cũng nên. Dân Quan Trung, ai chẳng đau lòng khi Đường Thái Tông ba lần xuất chinh Cao Ly, ba lần đều chiến bại trở về. Không phải vì tướng sĩ kém anh dũng, cũng chẳng phải lương thảo không đủ, mà là do có kẻ ngáng chân phía sau, thiếu cả ba yếu tố thiên thời, địa lợi, nhân hòa.
Hoàng đế muốn dùng chiến tranh để chuyển hướng mâu thuẫn nội bộ là hành động thông minh, nhưng Đại Đường vừa mới hòa bình, mọi người đều muốn tận hưởng cuộc sống yên bình, thực sự chẳng mấy hứng thú với Cao Ly, tất nhiên là trừ tì nữ và nô lệ. Nếu hoàng đế giương cao khẩu hiệu đi cướp bóc nô lệ, Vân Diệp đảm bảo ông ta sẽ chiến thắng trở về.
Bởi vì những người đánh nhau giỏi nhất Đại Đường hiện tại một là hải tặc của Vân Diệp, còn lại là đám buôn nô lệ. Đám khốn kiếp này vốn là phủ binh Đại Đường. Từ khi Lý Nhị quyết định dưới cấp đội trưởng, những người trên bốn mươi tuổi phải rời phủ binh, các ngành nghề mang tính bạo lực của Đại Đường lại cực kỳ hưng thịnh. Tiêu cục mọc lên khắp nơi. Trước kia mở tiêu cục phải tìm cách móc nối với giới giang hồ, để có thể bình an qua lại trên địa bàn của họ.
Hiện tại, tiêu cục bắt đầu có tổ chức, thậm chí còn có ý đồ chủ động gây sự với đạo phỉ. Khi làm phủ binh phải tự trang bị vũ khí áo giáp, không thể để vứt xó cho gỉ sét được. Đạo tặc thì ngày càng ít, không đi cướp nữa, phí hộ tống sụt giảm. Để có cớ, họ chủ động đi trêu chọc đám đạo tặc. May mắn trừ được đạo phỉ, số tiền bất chính đó thuộc về mình, còn có thêm tiền thưởng của quan phủ.
Bọn buôn nô lệ thì ra đời sau khi Hầu Quân Tập đánh hạ toàn bộ thảo nguyên. Triều đình không hạn chế huân quý sở hữu mục trường ở thảo nguyên nữa. Mục trường của Vân gia trở thành hình mẫu, mỗi năm liên tục có cừu dê được đưa về Trường An, khiến bao người thèm muốn.
Nhưng ai chăn cừu, chăn ra sao? Chẳng lẽ gia chủ tự cầm roi đi chăn? Thế là nghề buôn nô lệ nảy nở. Khắp nơi từ Cao Ly, Hãn Hải, cao nguyên, Thổ Cốc Hồn đều có dân chúng mất tích.
Luật pháp Đại Đường rất bất nhân, đám buôn nô lệ chỉ cần nộp đủ thuế thì những người mang về được coi là hàng hóa, mà thuế là thuế trâu ngựa.
Vân Diệp không muốn nghĩ tới chuyện Lý Nhị xuất chinh. Cả năm rồi, dù đánh nhau thành thế nào thì mình cũng chẳng làm được gì.
Lý An Lan một lần nữa trang điểm xong ra phòng khách, chuẩn b�� báo thù Vân Diệp. Vừa rồi nàng bị y đánh rất đau, mông đỏ cả rồi. Nhưng thấy Vân Diệp ngồi đờ đẫn trên ghế lẩm bẩm gì đó, nàng lén đi tới gần mới nghe rõ:
– Vội cái gì chứ? Hai con sói đánh nhau, nếu hổ nhảy vào, nói không chừng chúng ngừng chiến quay lại cùng cắn hổ. Ông đánh Cao Ly cũng phải mang thủy sư Lĩnh Nam theo chứ. Có mỗi lục quân thì ông phải tốn bao công mới hạ được?
– Đợi tới khi ông đánh đến Bình Nhưỡng thì mùa đông xuống, ông chỉ còn đường lui binh, đúng là tự rước họa vào thân. Không biết làm thế càng cổ vũ Thừa Càn lấn tới thêm sao?
– Phong thiện Thái Sơn là kế hoạch tốt để đánh đổ hào tộc Sơn Đông, sao lại muốn dùng cuộc chiến Liêu Đông khốc liệt để đối phó với Sơn Đông? Chẳng lẽ một Vương Bạc là chưa đủ, còn muốn sinh thêm một Lý Bạc nữa sao?
Lý An Lan nói nhỏ:
– Phu quân, chàng không coi trọng chuyến xuất binh này của phụ hoàng à?
– Quá vội vàng. Người am hiểu Cao Ly nhất là ta và Trương Kiệm đều không có mặt. Bệ hạ dù có Bách Kỵ ty thì vẫn rất xa lạ với Liêu Đông, khí h���u và tiếp tế đường xa chắc chắn sẽ có vấn đề.
– Phụ hoàng nói, cửu doanh đã định, chỉ thiếu một góc, cho nên ai nói cũng không nghe, nhất quyết đông chinh. Ngụy Trưng vất vả khuyên can, nói sẽ dẫm vào vết xe đổ của Tùy Dương đế, bị phụ hoàng biếm quan, phải rời kinh về nhà hối lỗi. Chử Toại Lương khuyên can cũng bị phụ hoàng mắng giữa triều. Phu quân à, xin chàng đừng nói chuyện này nữa. Khi thiếp biết phụ hoàng đánh Cao Ly, thiếp rất lo, nhưng cũng mừng. Mừng là chàng đã ra biển rồi, không dính líu gì nữa.
– Nếu chàng có hứng, thiếp sẽ cùng chàng về phòng ngủ cũng được, chỉ cần đừng nghĩ tới chuyện đánh trận. Thừa Càn ở Sơn Đông, động tĩnh không rõ, nhà chúng ta đừng xen vào.
Câu cuối cùng Lý An Lan nói chém đinh chặt sắt, khoác tay Vân Diệp kéo về phòng ngủ:
– Được được, không nghĩ nữa. Nàng đi làm cho ta bát mì ăn, nhớ, bát phải to, ớt phải nhiều. Nếu ta ăn thoải mái, có khi quên chuyện này. Nghỉ ngơi một lát rồi ta đưa nàng về Ung Châu, xem thử nàng có thể sinh thêm cho ta đứa nữa không?
Vân Diệp vỗ lưng Lý An Lan nói:
– Thêm một bát nữa, yêu cầu y hệt bát lúc nãy, tốt nhất thêm hai nhánh tỏi.
Giọng Lý Thái vang lên từ cổng vòm. Vừa rồi Vân Diệp nói hơi lớn, để hắn nghe thấy rồi.
Lý An Lan thẹn đỏ bừng mặt, trừng mắt với Vân Diệp một cái rồi đi ra ngoài cửa, tiện thể cho Lý Thái một cú đá. Lý Thái ôm chân la toáng lên:
– Đệ chỉ nghe thấy chuyện mì thôi, còn chuyện sinh con thì... không nghe gì cả.
Kết quả là cái chân còn lại cũng chung số phận.
*** Mọi nội dung bản quyền đều thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.