(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 987:
Nghe thế, mấy vị lão tướng gật gù. Lý Nhị khen không ngớt miệng. Tuy ông ta đã đóng rất nhiều thuyền, nhưng có thể vững vàng vượt qua sóng gió như vậy thì chỉ có chiếc Thừa Càn. Nhìn hai chiếc Công Chúa và Thừa Càn đang hộ tống bên cạnh, ông nói với Vân Diệp:
– Chiếc Đại Đế cứ đóng theo ý tưởng của các ngươi. Nó vốn là giao long ngoài biển, sao có thể trở thành đồ chơi trên sông? Nếu như đúng theo ý ngươi, nó trở thành long đầu hạm đội, trẫm sẽ đích thân tới Nhạc Châu kiểm nghiệm.
Vân Diệp mừng rỡ. Chỉ cần Lý Nhị đồng ý cho mình toàn quyền sử dụng ngân khố Lĩnh Nam, hai năm sau là có thể đóng được một hạm đội cỡ nhỏ. Đến lúc đó, e rằng nó sẽ thuộc về Lý Nhị, nhưng dù ai khống chế số chiến hạm đó, thì đó cũng là thực lực của Đại Đường.
Chiếc Thừa Càn vẫn tiếp tục tiến lên. Trong khoang thuyền rộng lớn, chén rượu chuyền tay tưng bừng. Quần thần yến tiệc, tất nhiên không thể thiếu trò ném ống.
Vân Diệp vốn chơi trò này rất tệ, trước kia từng bị chuốc rượu say bí tỉ. Nhưng hôm nay, y lại thể hiện thần uy, những mũi tên lông vũ trắng ngoan ngoãn bay vào ống theo ý y.
Cao thủ ném ống Hứa Kính Tông hô oan uổng, nói rằng thuyền lắc lư ảnh hưởng đến sự phát huy của hắn. Trò này vốn dĩ là vậy, càng cao thủ càng khó ném chuẩn xác trên thuyền, nên kêu oan cũng vô ích, liền bị Trình Giảo Kim vặn đầu đổ nguyên một vò rượu vào miệng.
Vân Diệp và Lý Thừa Càn cười hiểm độc nhìn Nghiêm Tùng ăn một cái móng giò. Vừa rồi hoàng đế còn khen tên này là Phàn Khoái của mình, nếu đã là Phàn Khoái thì sao có thể thiếu móng giò còn dính máu? Thế là, Vân Diệp sai nhà bếp làm một cái móng giò, tùy tiện nhúng sơ qua nước sôi, rồi kiếm một cái lá chắn đặt vào, đưa cho Nghiêm Tùng, nói rằng chỉ dũng sĩ mới có đãi ngộ này.
Vân Diệp lập tức nhận ra Nghiêm Tùng bị say sóng. Tên này trên đất liền có lẽ là dũng sĩ thật, nhưng một khi lên thuyền, Vân Diệp muốn hành hạ hắn một chút cũng chẳng thành vấn đề.
Đoàn Hồng bê đĩa tôm hùm, nhìn Nghiêm Tùng một mình chật vật ăn móng giò nửa sống nửa chín, thầm nghĩ khi đó mình đùn đẩy công việc kia quả là sáng suốt nhường nào. “Hai tên tiểu nhân vô sỉ,” Đoàn Hồng lẩm bẩm một câu rồi tiếp tục ăn tôm. Thứ này chấm muối dấm ớt quả là mỹ vị khó quên.
Nghiêm Tùng ăn nửa cái móng giò, sắc mặt trắng bệch, đấm ngực mấy cái, gân xanh trên cổ nổi hết lên, có vẻ sắp nôn ra đến nơi. Vân Diệp và Lý Thừa Càn nhìn chằm chằm, chỉ đợi tên này bêu xấu. Không ngờ hắn lại rút ra một con dao nhỏ, lóc hết số thịt còn lại, rồi cất tiếng hát lớn:
– Tần xưa oai phong, khôi phục sơn hà, máu không chảy hết, chết không ngừng chiến. Tây có Đại Tần, như mặt trời mọc, trăm năm quốc hận, thương hải khó dẹp, thiên hạ rối loạn, Tần có dũng sĩ, ai dám tranh hùng!
Cứ thế, hát một câu lại ăn một miếng thịt, uống một ngụm rượu. Đợi đến khi hát xong, hắn đã ăn hết cả cái móng giò.
Nghiêm Tùng đặt cái xương lợn còn dính máu lên bàn Vân Diệp, mắt đỏ rực nói:
– May mắn được Vân hầu ban thưởng, thịt đã ăn hết sạch. Có thịt thì sao có thể thiếu rượu? Mạt tướng kính Vân hầu một chén.
Hứa Kính Tông xen vào:
– Một chén thì sao mà tận hứng được? Ở kia còn nhiều rượu, mỗi người uống cạn một vò mới thể hiện được hào khí. Nghiêm tướng quân thấy sao?
Nghiêm Tùng cười lớn, đi tới đống vò rượu, xách hai vò đặt lên bàn để Vân Diệp chọn, cũng ngụ ý rằng mình không gian lận.
Một vò rượu ghi sáu mươi, một vò ghi mười tám. Vân Diệp dù có ngốc đến mấy cũng biết phải chọn thế nào. Đám Lão Trình thấy Nghiêm Tùng để Vân Diệp chọn rượu thì che mặt thở dài, không nỡ nhìn tiếp. Họ đã không biết thua thiệt bao lần khi uống rượu ở Vân gia. Đám phó dịch Vân gia cũng vô cùng quỷ quyệt, có thói quen đặt một vò rượu mạnh cạnh vò rượu nhẹ, cốt để chủ nhân nhà mình tiện bề hại người. Tên xấu xa Hứa Kính Tông lại là đồng bọn với Vân Diệp, kiến nghị của hắn mà đáng tin thì lợn nái cũng biết leo cây.
Vân Diệp hào sảng xách vò rượu mười tám độ lên. Ba bốn chai bia thì làm sao hạ gục nổi y? Y mở niêm phong, rồi lớn tiếng nói:
– Dũng sĩ mời rượu, sao có thể không uống chứ? Vân mỗ xin uống trước để tỏ lòng thành.
Nói xong, y nâng vò rượu lên tu ừng ực. Rượu nhẹ của Vân gia cực thơm, ngửi thì hương rượu ngào ngạt, nhưng uống vào lại chẳng có vị rượu. Thứ này vốn được chuẩn bị riêng cho nữ quyến, pha thêm mật ong, uống vào rất ngon.
Nghiêm Tùng ngửi hương rượu, thấy Vân Diệp uống đầy hào khí liền giơ ngón cái lên khen ngợi. Hắn nghĩ Vân Diệp tuy vô sỉ, nhưng nhìn cách uống rượu thì vẫn là một hảo hán.
Bản thân Nghiêm Tùng cũng mở niêm phong, ngửa đầu tu. Vân Diệp đã uống cạn vò rượu không còn một giọt, khoa trương dốc ngược vò để uống giọt cuối cùng, dáng vẻ cực kỳ hào hùng.
Nghiêm Tùng uống rượu sáu mươi độ, được vài ngụm đã bắt đầu loạng choạng. Nhưng hắn thấy Vân Diệp uống cả vò rượu vẫn ngồi vững vàng thì không phục, cắn răng, nhắm mắt nuốt từng ngụm rượu vào. Quả không hổ danh dũng sĩ, hắn uống hết rồi còn có thể hô "rượu ngon".
Vân Diệp cười tủm tỉm, cầm một chiếc quạt nhỏ phẩy trước mặt Nghiêm Tùng. Nghiêm Tùng vốn đã choáng váng không đứng vững được nữa, nay bị phẩy quạt, liền ngã vật ra, thịt rượu phun thành vòi như cá voi phun nước.
Hộ vệ Vân gia đã sớm đợi sẵn. Thấy Nghiêm Tùng bêu mặt xong, mới xông vào kéo hắn ra ngoài tắm rửa. Bãi nôn trên sàn cũng được dọn sạch, và trước khi đi, họ còn xông hương khử mùi.
Lý Nhị không thể nào hiểu nổi, Nghiêm Tùng vốn là cao thủ bên cạnh mình, nổi tiếng về tửu lượng, vậy mà sao có thể thua rượu Vân Diệp? Trong chuyện này nhất định có điều cổ quái. Chẳng cần đoán, chỉ nhìn thôi đã thấy bất thường, bởi Vân Diệp đang cùng Lý Thừa Càn cạn chén chúc mừng, còn Hứa Kính Tông thì mang nụ cười gian xảo thì thầm to nhỏ với hai người họ. Thế nên, ông gọi Đoàn Hồng đang nấp trong góc ăn tôm, chỉ vào hai vò rượu còn trên bàn chưa được thu dọn.
Đoàn Hồng tới bên bàn, quệt ngón tay v��o vò rượu của Vân Diệp, đưa lên mút thử. Không có vị rượu, chỉ toàn vị ngọt của mật ong.
Chấm ngón tay vào vò rượu của Nghiêm Tùng, mút thử. Đoàn Hồng vốn không thích uống rượu nên bị vị cay làm méo miệng, vội chạy về bẩm báo tình hình cho Lý Nhị. Lý Nhị cũng chỉ biết cười khổ, bởi lẽ vò rượu là do đích thân Nghiêm Tùng chọn, còn Vân Diệp chọn một vò để uống thì hoàn toàn hợp quy củ. Nghiêm Tùng dù có oan cũng không biết kể với ai.
Trình Giảo Kim chưa bao giờ ăn hải sâm tươi, nên mùi vị hải sâm xào qua hành mỡ quả thực nằm ngoài sức tưởng tượng của ông ta. Hôm nay ông ta đặc biệt uống ít rượu, riêng mình đã chén tới bốn đĩa hải sâm. Thấy bàn của Lý Tích vẫn còn, ông ta liền lấy ăn tiếp. Lý Tích thấy thứ này đen sì xấu xí, cũng mặc kệ Trình Giảo Kim mà không hề hay biết món ngon đang trôi qua kẽ miệng mình.
Cứ hễ có rượu vào là Lưu Hoằng Cơ lại thích cởi y phục múa. May mà trước mặt hoàng đế, ông ta còn biết giữ lại cái khố. Chứ ngày trước khi khiêu vũ trong thanh lâu, ông ta thường trần như nhộng.
Một tên đại hán ngực đầy lông đen cởi trần khiêu vũ thì làm sao mà đẹp được? Thế mà Lý Nhị còn vỗ tay khen hay. Trước khi mở tiệc hôm nay, ông đã nói rằng thân phận mình là thống soái chứ không phải là hoàng đế, nên bộ hạ cũ của ông ta cứ thoải mái chơi đùa.
Chân Lưu Hoằng Cơ không may dẫm vào đĩa hải sâm của Lão Trình, thế là điệu múa Hồ biến thành cú ngã nhào. Bàn nghiêng đi, thức ăn tung tóe khắp nơi, xen lẫn đủ thứ tiếng chửi bới từ nam chí bắc, cả con thuyền hỗn loạn. Đoàn Hồng vội vã giúp Lý Nhị che chắn thức ăn và chén bát đang bị ném loạn xạ. Nhìn thấy sắc mặt bình tĩnh, thong thả ăn uống của ông ta, người ta biết cảnh này diễn ra không chỉ một lần. Dưới trướng Lý Nhị, những người xuất thân rất tạp nham, không phải thổ phỉ thì cũng là lưu manh. Các buổi yến tiệc luôn kết thúc bằng ẩu đả. May là trên thuyền, mọi người không có binh khí. Chứ lúc ở hoàng cung, đám bợm nhậu cưỡi ngựa đánh thâu đêm cũng chẳng phải ít.
Vân Diệp dẫn Hứa Kính Tông và Lý Thừa Càn leo ra ngoài khoang thuyền. Vừa rồi Hứa Kính Tông bị một cái chân đạp trúng, phải cẩn thận tách mấy món đồ sứ vỡ rồi mới bò ra được. Khi lên đến sàn thuyền, họ mới phát hiện trời đã tờ mờ sáng.
Biển khơi lúc rạng đông mờ ảo này là đẹp nhất. Một vầng hồng xuất hiện ngoài mặt biển, khiến cảnh trí trở nên vô cùng mỹ lệ.
Trong gió biển vẫn còn vương chút hơi lạnh. Bị hơi rượu hun nóng cả tối, giờ hít thở không khí trong lành khiến người ta sướng khoái vô cùng. Lý Thừa Càn nhìn vầng mặt trời hồng, lẩm bẩm:
– Thật là đẹp!
Mỗi từ, mỗi câu trong bản dịch này đều thuộc quyền sở hữu trí tuệ của truyen.free, được dày công biên soạn để mang lại trải nghiệm đọc tuyệt vời nhất.