Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 988:

Phong Sư Tiến sắp bị tương lai mịt mờ hành hạ đến phát điên rồi, hắn ngàn vạn lần cũng không ngờ Thái tử lại đích thân dẫn quân ra tiền tuyến, thế này hắn còn sống nổi nữa ư?

Phú quý trong mộng tưởng bỗng hóa thành thuốc độc đoạt mạng, giờ đây hắn không thể không nuốt chén thuốc độc này. Cật Can Thành Cơ đã mất tích, không rõ là đã mai danh ẩn tích nơi hoang dã hay đang chịu tra tấn trong ngục của Bách Kỵ Ti, tóm lại, kết cục chẳng mấy tốt đẹp. Phong Sư Tiến cũng muốn trốn, nhưng mẹ già cùng vợ con còn đó, hắn có thể trốn đi đâu được đây?

Tội mưu phản xưa nay chưa từng là tội nhỏ. Nếu như Thái tử cùng bọn họ mưu phản, dù thất bại thì còn có cớ thoái thác là làm theo mệnh lệnh cấp trên. Đằng này, Thái tử lại hoàn toàn không có ý định làm phản, thế là toàn bộ tội danh đều dồn lên vai Hầu Quân Tập và những kẻ muốn leo cao như hắn.

Hầu Quân Tập tự mình mang gông đi bộ từ thảo nguyên về kinh đô chờ xử lý. Cao Sĩ Liêm giải tán gia phó, một mình ở lại Lạc Dương chờ thiên uy giáng xuống. Mặc dù chưa khởi sự, không gây bất kỳ tổn thất nào cho Đại Đường, nhưng tội mưu phản chưa bao giờ cần chứng cứ. Chỉ riêng ý đồ mưu phản thôi cũng đủ để diệt tộc rồi.

Bệ hạ đang ở gần Đăng Châu, Ngũ Lễ Tư Mã đã tiếp quản đại doanh, mọi việc đều chứng tỏ nguy cơ đang từng bước đến gần.

Bản thân Phong Sư Tiến đã chẳng còn bận tâm đến tính mạng của mình, gần đây hắn chỉ lo di chuyển gia sản, chỉ mong sấm sét ấy chỉ giáng xuống một mình hắn.

– Phu quân, thực sự không thể vãn hồi được nữa sao?

Thê tử Lưu thị bưng khay thức ăn vào phòng, nhìn thấy Phong Sư Tiến hai mắt sưng đỏ, rõ ràng là đã thức trắng đêm, liền cẩn thận hỏi han:

– Ván đã đóng thuyền còn làm được gì?

Phong Sư Tiến thở dài, nhận lấy khay thức ăn từ tay thê tử đặt lên bàn. Hắn và thê tử là thanh mai trúc mã, từ nhỏ quen nhau, tình yêu tuổi thiếu niên cứ thế kéo dài đến nay, bất tri bất giác đã gần ba mươi năm trôi qua. Dưới gối có hai nhi tử và một nhi nữ, đứa nào cũng không được lanh lợi cho lắm. Hắn tham gia chuyện này vốn là để kiếm cho con cái một tương lai tươi sáng hơn, kết quả lại tự rước họa vào thân, chỉ trong một đêm đã mất trắng tất cả.

– Sao nàng vẫn chưa đi, Vân Nương? Nhân lúc trời còn chưa sáng, nàng mau đến nhà cậu cả lánh đi. Chẳng may ta bị bắt, hãy cứ đổ hết mọi tội danh lên đầu ta, cứ nói nàng và các con không hề hay biết gì. Ta gây ra tội lỗi, ta sẽ chịu một mình.

– Phu quân, sao chàng lại hồ đồ thế? Người gặp nạn thì thân thích nào còn nhận? Cậu cả đóng chặt cửa, thiếp gõ mãi chẳng ai đáp. Bọn họ lo bản thân bị liên lụy, không dám nhận mẹ con thiếp. Thiếp đã nghĩ kỹ rồi, không đi đâu nữa. Trong nhà còn phu quân và mẫu thân, thiếp cũng không yên tâm được mà đi. Nếu ải này thực sự không qua được, cả nhà ta sẽ cùng xuống suối vàng, trên đường cũng không cô đơn. Chỉ tội cho ba đứa con của chúng ta.

Phong Sư Tiến sững sờ nhìn thê tử, ngẩng đầu lên, hai tay siết chặt đến không thốt nên lời. Cây đổ bầy khỉ tan, đây vốn là chân lý trên đời, hắn đã kỳ vọng quá cao vào thân thích rồi.

Lão mẫu dẫn ba đứa cháu nội tới, sắc mặt bà vẫn bình thản, cho ba đứa bé ăn. Thấy chúng ăn rất ngon, ánh mắt bà càng thêm hiền hòa.

– Từ Ngũ Nhi, chuyện đã đến nước này thì phải gánh chịu. Con là một trong Thái tử Lục Soái, ăn lộc vua tất phải trung thành. Thái tử muốn quyền lực cao hơn, con buộc phải thúc ngựa đi đầu, cho nên, lỗi không phải ở con.

– Nay Thái tử không muốn Đại Đường xuất hiện họa loạn, lại đích thân áp tải lương thảo tới tiền tuyến, lựa chọn này không thể nói là sai. Chỉ là làm thế thì các con sẽ biến thành loạn thần tặc tử. Hiện đại nạn trước mắt, người có cốt khí khiến người ta khâm phục hơn kẻ không có cốt khí, cho nên mẹ hi vọng con hãy làm một người có cốt khí. Ngàn vạn lần không được cắn trả bừa bãi, nếu không, cả nhà ta sẽ không còn chút cơ may nào nữa.

– Đừng để tự làm rối loạn thế cục của mình. Nói không chừng, lúc này Bệ hạ đang chờ con tự phạm sai lầm. Con chưa mưu phản, vậy nhất định không cần phải hoảng loạn. Con à, mẹ đã sống qua thời loạn, nhìn thấy quá nhiều thảm cảnh nhà tan cửa nát. Rất nhiều nhà vì hoảng loạn mà làm bừa, chuốc lấy họa sát thân. Bách Kỵ Ti hỏi tới thì chỉ cần khai những gì liên quan đến bản thân, đừng kéo theo ai khác.

Lưu thị nói nhỏ:

– Phu quân, đây là kiếp nạn của cả nhà. Dù có vượt qua được hay không, thiếp, mẹ và các con sẽ mãi ở bên chàng.

Phong Sư Tiến gật đầu, cầm bát cơm lên bắt đầu ăn. Hắn ăn liền ba bát cơm đầy, uống một bát canh rồi mới đặt đũa xuống, xoa đầu ba đứa con, hành lễ với mẫu thân. Được thê tử giúp đỡ mặc quan phục, chừng nào quan chức chưa bị tước đoạt, thì hắn vẫn đường đường là Tả Trân Vệ Trung Lang Tướng.

– Trong một hoàn cảnh đầy rẫy kích động, âm mưu và nghi kỵ, bất kể là tích cực mưu tính hay an phận thủ thường, đều không thể đảm bảo tất cả mọi người có được một kết cục viên mãn. Bị giết hoặc bị hãm hại đều là chuyện thường tình, còn bình yên mới là chuyện lạ.

– Cho nên những chuyện vu cáo, cắn trả, bán đứng xảy ra không ngớt. Ta không đánh giá cao tên Phong Sư Tiến mà ngươi tin tưởng. Sao? Cho dù hắn bán đứng ngươi, ngươi cũng chỉ xử trí một mình hắn sao? Người nhà hắn có thể không đụng tới, nhưng bộ hạ thì phải xử lý. Đều là Thái tử Lục Soái, cần phải làm trong sạch đội ngũ của mình.

Vân Diệp và Lý Thừa Càn cưỡi ngựa phi nhanh tới Đăng Châu. Lý Thừa Càn không tin các Thái tử Lục Soái đã theo mình nhiều năm lại có thể tùy tiện bán đứng mình như Vân Diệp nói, hắn tin bộ hạ của mình hơn Vân Diệp nhiều. Lần này, hắn đã xin phụ hoàng quyền chỉnh đốn Thái tử Lục Soái, hắn cũng muốn xem xem thuộc hạ của mình có tệ hại như Vân Diệp nói hay không.

Một thị vệ thăm dò tin tức trở về, chưa kịp để hắn bẩm báo, Vân Diệp đã lên tiếng hỏi ngay:

– Có phải Phong Sư Tiến chạy mất rồi không?

– Bẩm Thái tử, Phong Sư Tiến vẫn ở Tả Trân Vệ luyện binh.

Thị vệ không hề để ý tới Vân Diệp, nghiêm túc báo cáo tình hình với Lý Thừa Càn.

– Người nhà hắn có còn không, có phải là đã mất tích rồi không?

– Lão mẫu và thê nhi của hắn vẫn còn đó, chỉ giải tán gia phó.

Lý Thừa Càn nhìn Vân Diệp với vẻ chế nhạo, nhếch môi, tiếp tục đi tới. Vân Diệp đoán sai không khỏi có chút xấu hổ, đành sờ mũi thúc ngựa đi theo.

Tìm hai người của Bách Kỵ Ti, Lý Thừa Càn lệnh họ đưa Phong Sư Tiến đến địa lao đã chuẩn bị sẵn. Hắn ngồi ở một gian phòng khác, quan sát Vân Diệp thẩm vấn Phong Sư Tiến. Đối với Lý Thừa Càn mà nói, đây là một sự khảo sát để xem các Thái tử Lục Soái dưới trướng hắn có trung thành hay không, cũng là một lời tổng kết cho năng lực ngự hạ của Lý Thừa Càn bấy lâu nay.

Khi hai võ sĩ giáp đen tìm đến, Phong Sư Tiến chẳng hề ngạc nhiên. Yêu cầu họ xuất trình ấn tín, sắp xếp quân vụ xong xuôi, hắn theo họ lên xe ngựa. Sau khi hai mắt bị bịt chặt, hắn chỉ nhớ xe ngựa đã đi rất lâu, đi qua một khu vực sầm uất, qua một cánh rừng, men theo con đường nhỏ mấp mô, rồi cuối cùng dừng lại ở một vườn quả.

Đúng là vườn quả. Mùi hương này rất quen thuộc, hồi nhỏ nhà hắn cũng có, không ít lần tới phá phách ở vườn quả. Hiện giờ là tháng sáu, quả còn chưa chín, nhưng hoa đã rụng hết rồi.

Bị người ta dẫn xuống một căn hầm, vải che mắt bị rút ra, lúc này hắn mới nhìn rõ nơi này bày đủ loại dụng cụ tra tấn, còn có mấy thứ rất kỳ quái. Hai đại hán cao lớn thô bạo liền cởi y phục của hắn, rồi trói hắn vào cột gỗ.

Phong Sư Tiến trơ như khúc gỗ, mặc cho hai tráng hán kia muốn làm gì thì làm. Mắt hắn nhìn vào khoảng tối, nơi đó có người, thậm chí hắn cảm nhận được một ánh mắt không hề thiện chí.

– Phong Sư Tiến ta đường đường là mệnh quan triều đình! Nếu phạm tội, tất nhiên sẽ có nha môn bắt giữ. Lén lút đưa ta tới đây là có dụng ý gì? Bách Kỵ Ti có thể tùy tiện chà đạp quốc pháp sao?

– Phong Sư Tiến, Nam, hai mươi chín tuổi, chức vụ Tả Trân Trung Lang Tướng. Không tệ, không tệ. Mười năm từ một giáo úy lên Trung Lang Tướng không hề dễ dàng. Niệm tình ngươi là bậc nhân kiệt, chỉ cần nói cho ta biết đồng lõa mưu phản của ngươi, bản quan sẽ miễn cho ngươi nhục hình. Như vậy, cả hai ta đều bớt việc.

Mọi nỗ lực biên tập và chuyển ngữ cho đoạn truyện này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free