(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 989:
Tiếng người trong bóng tối vọng tới, ngữ âm không hề biến đổi, như thể đang học vẹt. Phong Sư Tiến nghe thấy hai chữ "mưu phản" thì thở dài:
– Bản quan là quan ngũ phẩm, tới Đăng Châu theo thượng lệnh. Từ khai xuân tới giờ, tả nhất vệ không một binh sĩ nào rời đi, lấy đâu ra tội mưu phản? Đúng là muốn vu tội thì thiếu gì cớ! Việc mưu phản hay không thì bệ hạ tự sẽ minh xét, đám người các ngươi mà muốn ta nói những lời trái với lẽ phải, đó chẳng khác nào nằm mơ giữa ban ngày.
– Bệ hạ viễn chinh, chính là lúc trí giả vùng lên. Trời ban không lấy, ắt sẽ chuốc họa vào thân! Phong Sư Tiến, ngươi hẳn không lạ gì những lời này? Bách Kỵ Ti ta tuy ngang ngược, nhưng chưa bao giờ bắt người mà không có chứng cứ. Chỉ riêng câu này thôi, ta tin rằng chém cả nhà ngươi cũng chẳng oan uổng chút nào, phải không?
Phong Sư Tiến mặt trắng bệch. Hắn không ngờ lời mình cùng Lý An Quảng, Triệu Tiết, Đỗ Hà khuyên gián thái tử cũng bị Bách Kỵ Ti biết được. Hắn lập tức tuyệt vọng, đối phương đã có chứng cứ xác thực, hắn còn gì để nói?
Chuyện này chỉ có vài người bọn họ biết. Thái tử không tiết lộ, vậy chỉ có thể là một trong ba người kia có kẻ phản bội. Kẻ đó là ai?
Sự im lặng kéo dài khiến Phong Sư Tiến cảm thấy áp lực nặng nề. Từ lúc hai người của Bách Kỵ Ti xuất hiện tới giờ mới chỉ một canh giờ. Không có bất kỳ kỹ xảo tra khảo nào, bọn chúng chỉ ném thẳng chứng cứ ra, ép hắn nhận tội.
Phong Sư Tiến thấy cả người nóng ran, mồ hôi ướt đẫm áo. Ba tháng lo lắng tích tụ giờ đây biến thành ngọn lửa thiêu đốt trái tim hắn.
Liếm đôi môi khô nứt, Phong Sư Tiến cắn răng nói:
– Không sai, câu này do ta nói. Thân là chức quan của thái tử, tận trung với chủ là trách nhiệm của thần tử.
Nói xong câu này, hắn thấy nhẹ nhõm đi nhiều.
Mình chết chắc rồi, chỉ mong cứu được mẹ già, vợ con là đủ. Chỉ một bước sai lầm đã đẩy hắn vào đường cùng. Tâm trạng vừa mới được giải tỏa lập tức bị sự chua xót thay thế.
Vân Diệp không ngờ hắn lại vơ hết mọi lời của cả bốn người vào mình. Vốn định đợi hắn khai ra những kẻ khác như Lý An Quảng, không ngờ hắn lại giữ im lặng. Nhưng nhìn sắc mặt thì biết hắn đã bắt đầu lo lắng cho người nhà.
– Ha, Phong Sư Tiến thật có nghĩa khí! Ngươi ôm hết mọi chuyện vào người, không lo cho người nhà sao? Mưu phản và ý đồ mưu phản đều giống nhau. Kẻ mang lòng oán hận, kết cục duy nhất chính là xử trảm. Ngươi hẳn phải biết thông lệ này chứ? Cho ta biết, ai là chủ mưu?
Phong Sư Tiến giật mình. Hầu Quân Tập, Cao Sĩ Liêm, Cật Can Thành Cơ cùng với hắn, đã là những kẻ cốt cán rồi, sao còn hỏi ai là chủ mưu?
Chẳng lẽ mục tiêu của bọn chúng là thái tử? Giọng nói nghe rất trẻ, nhưng được phái tới thẩm vấn mình, nhất định là tâm phúc của ai đó. Là ai đang nuôi dã tâm đoạt vị?
– Ngươi là ai?
Phong S�� Tiến mở to mắt cố gắng nhìn rõ người trong bóng tối, kết quả là cổ hắn trúng một roi, đau điếng.
– Phong Sư Tiến, cho tới giờ ta vẫn tử tế nói chuyện với ngươi, chưa hề dùng hình. Đừng nói những lời ngu xuẩn như ngươi có thể chịu đựng được mọi hình phạt. Hảo hán ta đã thấy nhiều rồi, khi đòn roi giáng xuống chẳng phải vẫn xin tha sao? Cho ta biết, ai là chủ mưu? Thành thật khai ra, có lẽ ta sẽ nể tình ngươi hợp tác mà tha cho người nhà ngươi.
Phong Sư Tiến gần như có thể hình dung được điều gì sẽ xảy ra nếu hắn phản bội thái tử. Tai ương sẽ không chỉ giáng xuống nhà hắn, mà còn kéo theo cái chết của hàng vạn người.
Hắn cũng là kẻ đọc sách, sao lại không biết vụ án Vu Cổ thời Hán Vũ đã bức tử một vị thái tử như thế nào? Sao lại không biết có bao nhiêu người đã phải bỏ mạng khi thái tử thất bại?
Không còn sống nổi nữa rồi, cả nhà già trẻ đều không thoát khỏi cái chết! Phong Sư Tiến gào thét trong lòng, run rẩy kịch liệt, khiến xích sắt kêu loảng xoảng. Vẻ mặt hung dữ nhưng đôi mắt lại nhắm nghiền.
L�� Thừa Càn ở sát vách đi đi lại lại, mấy lần muốn tới, nhưng đến cửa lại dừng bước. Vân Diệp nói những lời xoáy thẳng vào tim người như thế thì ai mà chịu thấu.
Lại hai roi quất xuống, khiến cơn điên cuồng của Phong Sư Tiến chợt lắng xuống. Hắn gục đầu lên giá gỗ, nói:
– Ta nói năng không cẩn trọng, buông ra lời đại nghịch bất đạo, tội đáng chết vạn lần. Vợ con ta có tội gì? Phong Sư Tiến ta có bị xử phạt thế nào cũng không oán hận, chỉ xin tha cho vợ con ta, ta chết thành ma cũng đội ơn.
– Phong Sư Tiến, việc gì phải khổ sở đến vậy? Chỉ cần ngươi nói cho ta biết chủ mưu là ai, ta đảm bảo lập tức rời Đăng Châu, tuyệt đối không tới cửa nhà ngươi, đồng thời trên hồ sơ không hề nhắc tới gia quyến của ngươi một chữ nào.
– Chuyện này dù ngươi không khai thì cũng sẽ có người khác khai ra. Hai bản khẩu cung đã nằm trong tay ta rồi. Để định đoạt vụ án này, lời khai của ngươi cũng rất quan trọng. Nói đi, đây là cơ hội cuối cùng. Nếu không, ta sẽ đem cả nhà ngươi giải về Trường An trên xe tù. Tới lúc đó ngươi vẫn sẽ nói thôi.
Người tráng hán lấy hai bản khẩu cung đặt trước mặt Phong Sư Tiến, hàng chữ đỏ rực đập vào mắt làm hắn kinh hoàng: "Tường tây của ta cách đại nội chỉ hơn hai mươi bước mà thôi, gần như thế, thả binh vào chỉ trong chớp mắt."
– Giả dối! Lời này là giả! Câu này do Cật Can Thành Cơ nói, không phải điện hạ nói! Khi đó Tả thứ tử Trương Huyền Tố cũng có mặt, vị lão tiên sinh ấy nổi giận dùng nghiên mực đánh Cật Can Thành Cơ, nhưng bị hắn né được. Các ngươi không được vu cáo thái tử, thái tử chưa bao giờ ủng hộ bọn ta làm điều đó! Là do bọn ta tham phú quý, không liên quan gì tới thái tử!
Vân Diệp thở dài một tiếng, từ trong bóng tối bước ra. Mắt Phong Sư Tiến trợn trừng như muốn rớt ra ngoài. Làm sao hắn có thể ngờ rằng kẻ muốn hãm hại thái tử lại chính là chí hữu của thái tử!
– Ngươi không ngờ phải không? Xử lý chuyện này lại là ta. Ta và thái tử quan hệ quá gần. Lần này các ngươi mưu đồ làm phản, ta buộc phải lánh xa. Nhưng dù ta có trốn đi đâu, một khi thái tử gặp chuyện, ta cũng sẽ bị vạ lây. Để dứt bỏ mọi liên quan, ta đành phải phụ lòng thái tử.
Nói tới đó, Vân Diệp nhỏ giọng nói:
– Thực ra, kẻ càng có lỗi với thái tử, càng mong thái tử chết sớm. Ta chính là kẻ như thế. Thấy ta xuất hiện, hẳn ngươi biết đại thế của thái tử đã mất rồi, phải không? Ngươi vẫn tin chắc câu này không phải do thái tử nói sao? Ta chỉ có thể đảm bảo ngươi không chết, Ngụy Vương điện hạ nhất định vô cùng vui mừng.
– Thì ra ngươi là người của Ngụy Vương! Chẳng trách ngươi đến Lĩnh Nam, Ngụy Vương cũng đến theo. Đó là kế sách của các ngươi đúng không? Bỏ lại một Trung Nguyên trống rỗng, khiến bọn ta nảy sinh những tâm tư không nên có. Vân Diệp, tên súc sinh mặt người dạ thú! Thái tử coi ngươi là chí hữu, vậy mà ngươi lại mưu hại thái tử. Sao ngươi có thể độc ác đến mức đó! Phì!
Cổ Phong Sư Tiến bị xích siết chặt, đờm không thể nhổ đi xa, dính lại bên mép, trông thật tởm. Vân Diệp lấy khăn tay lau giúp hắn, đoạn ném thẳng vào lò lửa:
– Đời người có một kiếp, cỏ cây có một mùa. Vấn đề là đám người phàm như chúng ta trên vai luôn gánh vác nhiều thứ: mẹ già, vợ hiền, con thơ. Nói tóm lại là chúng ta sống không được thoải mái. Ngươi không biết điều thì ta buộc phải dùng hình. Mong ngươi có thể giả vờ là hảo hán đến cùng.
Người tráng hán cởi trần mang lò lửa tới, một chiếc bàn là sắt đang nung đỏ, mười chiếc tăm tre được đặt trước mặt, tất nhiên còn có một bát ớt đỏ tươi.
– Phong Sư Tiến, tay con người là nơi linh hoạt nhất, vì vậy cũng là nơi cảm thấy đau đớn dữ dội nhất. Mười chiếc tăm tre này đâm vào dưới móng tay, đau đớn tột cùng. Không biết ngươi chịu được mấy que? Lần trước ta dùng cách này với một tên đại đạo, hắn chịu được đến que thứ ba thì đã khai ra hết tổ tông mười tám đời.
Đặt tăm xuống, Vân Diệp cầm bát ớt lên:
– Ta biết bàn là nung đỏ với ngươi chỉ là chuyện nhỏ, nhưng ngươi thích ớt không? Mà không thích cũng không được, cái này không đổ vào miệng ngươi đâu, mà sẽ đổ vào mũi. Lần trước ta cùng thái tử uống say, khi nôn mửa vô tình để nước ớt chảy vào mũi. Tin ta đi, cảm giác đó khiến người ta chỉ muốn chết ngay lập tức, ta không hề phóng đại chút nào.
Phong Sư Tiến rống lên muốn thoát khỏi xích sắt, nhưng không thoát được, đành gào mắng tổ tông mười tám đời nhà Vân Diệp. Sau đó hắn đập đầu vào giá gỗ, còn cố ý chọn góc để đập, chẳng được mấy cái đã máu chảy đầm đìa. Vân Diệp thẹn quá hóa giận, hung hăng đập một gậy lên đầu hắn...
Vụ án Vu Cổ nổi tiếng:
Năm Chính Hòa nguyên niên (92 TCN), vợ của thừa tướng Công Tôn Hạ sử dụng thuật vu cổ bị phát giác, cả nhà Công Tôn Hạ bị giết hại. Ngoài ra, các thành viên trong thân tộc họ Lưu cũng bị liên lụy, trong đó có Dương Thạch và Chư Ấp Công chúa là con của Vệ Hoàng hậu. Hán Vũ Đế sau đó quyết định mở rộng việc điều tra, giao việc này cho sủng thần Giang Sung và Án Đạo hầu Hàn Thuyết, vì trước đó Giang Sung nói có cổ khí ở trong cung. Giang Sung vốn có hiềm khích với thái tử Lưu Cứ. Tháng 7 năm 91 TCN, Giang Sung tìm đến cung của Vệ hậu và thái tử Lưu Cứ, rao lên rằng có bùa ngải yểm. Lưu Cứ sợ Giang Sung hãm hại mẹ con mình, bèn giả lệnh vua bắt Giang Sung và mang quân chiếm giữ các vị trí trọng yếu trong kinh thành Trường An. Hán Vũ Đế đang dưỡng bệnh, nghe tin thái tử làm loạn bèn sai Thừa tướng Lưu Khuất Mạo đem quân bắt thái tử. Cuối cùng thái tử Lưu Cứ bị thua, phải tự vẫn. Hoàng hậu Vệ Tử Phu bị buộc phải tự vẫn; 3 hoàng tử, 1 công chúa khác cũng bị xử tử.
Không lâu sau đó, Thừa tướng Lưu Khuất Mạo cũng bị cho là dính dáng tới chuyện yểm bùa và bị giết.
Cuối cùng, Hán Vũ Đế tỉnh ngộ ra rằng những chuyện yểm bùa phần nhiều do Giang Sung bày đặt, nên đã bắt giết cả nhà Giang Sung. Vì thương nhớ thái tử, Hán Vũ Đế cho xây cung Tử Tư (nghĩa là nhớ con).
Sau cái chết của thái tử Lưu Cứ, người con thứ của Vũ Đế là Yên Vương Lưu Đán dâng thư xin vào cung làm túc vệ. Hán Vũ Đế biết ý đồ của ông ta nên từ đó không còn tin tưởng Lưu Đán nữa.
Cuối cùng, Hán Vũ Đế lập người con út là Lưu Phất Lăng làm thái tử, nhưng cảm thấy thái tử còn trẻ mà mình không sống được bao lâu nữa, sợ sau khi mình chết, Phất Lăng kế vị thì Câu Dặc sẽ nhiếp chính, thao t��ng triều cương. Cho nên Vũ Đế bắt Câu Dặc phải chọn: hoặc là hai mẹ con ra khỏi cung, hoặc tự sát để Phất Lăng lên làm thái tử. Cuối cùng Câu Dặc đồng ý tự tử và Vũ Đế lập Phất Lăng làm thái tử.
Phiên bản chuyển ngữ này là tài sản của truyen.free, nơi những áng văn chương được nâng niu và truyền tải trọn vẹn.