Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 990:

Khi Phong Sư Tiến từ cơn hôn mê tỉnh lại, vừa rống lên "ác tặc" định lao tới liều mạng, thì chợt thấy thê tử, lão mẫu cùng đàn con đang vây quanh giường, liền sững người lại. Chẳng lẽ mình đã xuống âm phủ rồi?

Phong Sư Tiến, lòng như dao cắt, hai mắt đẫm lệ, giang tay muốn ôm thê tử, nhưng bị nàng xấu hổ đẩy ra. Lão mẫu thì cười tủm tỉm dẫn lũ cháu nhỏ ra ngoài.

- Phu quân, mọi chuyện đã qua rồi, tất cả đã qua rồi! Thái tử đã đích thân đến, ban thưởng rất hậu hĩnh, còn nói với mẫu thân rằng chàng là thần tử hiếm có, tình nghĩa của chàng, Thái tử đều đã thấu rõ.

Lưu thị hớn hở đưa ra một viên châu lớn cho Phong Sư Tiến xem, quả là một bảo vật hiếm có.

- Điện hạ nói là tình nghĩa chứ không phải là trung trinh?

Mất một lúc mới chợt vỡ lẽ, hai mắt Phong Sư Tiến sáng lên:

- Đúng vậy, Vân hầu còn đứng bên nói rất to, rằng ngài ấy đã mang châu từ biển về mà Điện hạ lại ban thưởng cho người chẳng liên quan gì. Loại châu như thế, ngay cả ngài ấy cũng chẳng có mấy viên. Phu quân, chàng có đắc tội với Vân hầu sao?

Lưu thị đặt hạt châu xuống, lo lắng hỏi.

Suy nghĩ thấu đáo sự việc, Phong Sư Tiến cười lớn:

- Không sai, ta đã chửi tổ tông mười tám đời của y.

Thấy thê tử vẫn chưa hiểu, chàng cũng không giải thích thêm, chỉ tháo băng vải trên đầu ra và nói:

- Mau triệu tập gia phó trong nhà về đây, sẽ mở yến tiệc lớn ba ngày, nhưng tuyệt đối không mời nhà cậu vợ!

Khi Vân Diệp rời thành Đăng Châu, Lý Thừa Càn cứ nhìn y là lại phá lên cười. Vân Diệp mặt mũi đen sầm lại, lần này y vừa chịu thiệt thòi lại còn uổng công làm kẻ tiểu nhân, mà còn chẳng thể trả thù được. Nỗi oan ức này có lẽ còn sánh được với oan tình năm xưa của Nghiêm Tùng.

"Mình coi thường tiết tháo của cổ nhân rồi." Vân Diệp thầm nghĩ. Phong Sư Tiến biết mình không thoát khỏi hình phạt, muốn kết liễu tính mạng bản thân. Loại liệt sĩ như thế này chỉ có trong truyền thuyết, không ngờ mình lại được tận mắt chứng kiến. Chuyến đi này coi như không uổng phí, chỉ e việc này sẽ khiến Lý Thừa Càn cười nhạo suốt đời, làm Vân Diệp y cũng không được thoải mái.

….

Vân Thọ vừa mới thoát khỏi sự truy bắt của Lão Tiền trên phố, ngực căng phồng, lén lút lẻn vào Đông cung của Thái tử. Thị vệ ở cửa không dám ngăn cản, lần trước kẻ nào dám ngăn cản, đều bị nó dùng roi ngựa quất túi bụi. Trước kia còn có Thái tử phi có thể trừng mắt với Vân Thọ, nhưng hiện giờ Thái tử phi đã bị Hoàng hậu giam lỏng trong cấm cung, Thái tử lại vắng nhà. Lý Tượng dù lớn hơn Vân Thọ một tuổi nhưng còn quá nhỏ, chẳng làm được gì, huống chi cũng chẳng thể đánh lại được Vân Thọ béo mập.

Tả thứ tử Trương Huyền Tố, người đang quản lý Đông cung, thấy Vân Thọ liền chỉ biết lắc đầu, rồi quay về phòng mình. Thằng bé này được Hoàng hậu cưng chiều vô độ, đã trở nên ngông nghênh, không coi ai ra gì nữa, cứ thế ra vào Đông cung và cả hoàng cung như chốn không người. Cũng may, dù tính tình ngang ngược, nhưng nhờ gia giáo tốt, chỉ cần không nổi nóng thì vẫn luôn lễ phép với mọi người.

Vừa mới ghé vào cửa sổ thư phòng, tai nó đã đau nhói. Thì ra là Hữu thứ tử Khổng Dĩnh Đạt đã nắm tai nó. Ông ta vốn không khách khí với cả Vân Diệp, thì càng chẳng thèm để ý tới Vân Thọ là ai.

- Á, Khổng sư phụ, úi chao, tai sắp bị vặn đứt rồi!

Vân Thọ kêu la, nhón chân theo Khổng Dĩnh Đạt vào thư phòng. Lý Tượng ngồi ngay ngắn, mắt nhìn thẳng. Cha nó không có ở đây, Khổng Dĩnh Đạt đang gánh vác trọng trách dạy dỗ Lý Tượng.

Do mẫu thân bị phế truất, trên gương mặt đứa bé này hiếm khi nở nụ cười. Nếu không phải Vân Thọ đã đưa nó vào hoàng cung, chỉ dẫn nó tới lãnh cung thì đến giờ nó vẫn không biết mẫu thân mình ở đâu.

Khổng Dĩnh Đạt buông tai Vân Thọ ra, nổi giận đùng đùng hỏi:

- Giờ này đang là giờ học, sao ngươi lại chạy tới Đông cung? Đã nói với Ly Thạch tiên sinh chưa?

- Văn bốn chữ do Chu Hưng thời Nam Triều soạn ra còn chẳng làm khó được tiểu tử. Cha tiểu tử nói rằng chuyện đọc thuộc lòng này là cách tốt nhất để kiểm tra mức độ cần cù của một người. Cha mà về sẽ kiểm tra, tiểu tử đương nhiên phải thuộc lòng. Nếu học không tốt, mẹ tiểu tử lại sẽ khóc mất.

Khổng Dĩnh Đạt thấy Vân Thọ ngẩng đầu đáp trả với vẻ cuồng ngạo, bất giác nảy ra ý định kiểm tra:

- Nếu ngươi đã học thuộc Thiên Tự Văn, vậy ta hỏi, trong câu "minh phượng tại trúc, bạch câu thực tràng, hóa bị thảo mộc, lại cập vạn phương", ý nghĩa của "minh phượng tại trúc" là gì?

- Nghĩa là phượng hoàng ở trong rừng trúc hót vang, ngựa trắng kiếm ăn trên bãi cỏ, quốc thái dân an, nơi nơi cát tường, hiền quân giáo hóa bao phủ từng ngọn cây ngọn cỏ, ân trạch khắp bách tính thiên hạ.

Khổng Dĩnh Đạt đang gật gù tỏ vẻ tán thưởng thì Vân Thọ bất chợt đổi giọng:

- Nhưng mà câu này sai rồi. Cha tiểu tử và Thúc thúc Ngụy Vương ở Nam Hải đã bắt được mười mấy con phượng hoàng, chẳng có con nào ở trong rừng trúc cả. Cho nên Chu Hưng là tên lừa đảo, hắn chưa bao giờ thấy phượng hoàng, chỉ có cha tiểu tử và Thúc thúc Ngụy Vương mới được thấy mà thôi.

Khổng Dĩnh Đạt suýt chút nữa thì rứt đứt râu của mình, nghiêm mặt nói:

- Không được nói bừa! Phượng hoàng là thượng cổ thần thú, đã sớm biến mất khỏi mặt đất từ lâu rồi, sao có thể để cha ngươi và Ngụy Vương điện hạ bắt được chứ? Ngươi nghe ai nói lung tung vậy hả?

Lý Tượng bấy giờ mới lên tiếng phụ họa cho bạn mình:

- Hừ, Tiên sinh nói vậy là phạm tội đại bất kính rồi đó. Tiểu Thọ Nhi không nói bừa. Tứ thúc của đệ tử gửi thư cho Tổ mẫu có nhắc tới chuyện này, khi Tổ mẫu nói, đệ tử cũng có mặt ở đó. Quả thật đã tìm được phượng hoàng, lại còn bắt về được. ��oán chừng hai tháng nữa, Tổ phụ khải hoàn trở về sẽ mang chúng tới kinh sư.

Bị hai đứa bé nói năng còn ngọng nghịu phản bác lại, Khổng Dĩnh Đạt bực tức quay sang nói với Lý Tượng:

- Còn nhỏ tuổi mà đã vặn vẹo lời người khác như vậy? Đây không phải là thói quen tốt! Quân tử phải trong sáng như ánh trăng, chớ chấp nhặt những lỗi sai của người khác.

- Tiên sinh lại sai nữa rồi! Trăng không tự phát sáng, mà do mặt trời chiếu vào mới sáng. Nếu không có mặt trời, mặt trăng chỉ là một khối đá đen xì. Thư viện Ngọc Sơn đã chứng thực điều này. Tiểu Thọ Nhi dẫn đệ tử tới Quan Tinh Đài của Triệu công công, mặt trăng đúng là chẳng đẹp đẽ tí nào, toàn là những hố to hố nhỏ.

Đại nho Khổng Dĩnh Đạt bị hai đứa nhóc nói cho cứng họng đến nỗi không còn lời nào để biện bạch, thẹn quá, đành phất tay nói:

- Thật là ầm ĩ đau cả đầu. Thôi được rồi, các ngươi ra ngoài chơi đi! Đừng huyên náo trước mặt lão phu nữa. Ta muốn đi ngủ chốc lát đây.

Nhìn hai đứa bé tung tăng chạy ra hoa viên, Khổng Dĩnh Đạt khẽ thở dài. Với nh��ng khám phá không ngừng nghỉ của cái gọi là "khoa học tự nhiên" từ Thư viện Ngọc Sơn, rất nhiều điều từng được coi là chân lý đã bị chứng minh là sai lầm. Sâu có thể hóa bướm, dơi không phải chim cũng chẳng phải thú, không phải do chuột ăn muối mà biến thành, mà là một loài vật mới.

Rất nhiều văn bản từ thời cổ đại truyền lại nay không thể vượt qua được những kiểm chứng khoa học nữa. Việc nghiên cứu học vấn bây giờ trở nên vô cùng gian nan. Chỉ cần không cẩn thận một chút, liền bị học sinh thư viện đưa ra chứng cứ thực tế để "thỉnh giáo", khiến không biết bao nhiêu danh sĩ phải muối mặt vì bị chất vấn. Khiến cho việc viết sách hiện giờ cực kỳ khó khăn. Ngay cả bộ Ngũ Kinh Chính Nghĩa của chính ông, dù đã biên dịch tới ba lần, vẫn phải cân nhắc kỹ lưỡng để tránh trở thành trò cười.

Lý Tượng và Vân Thọ ra đến vườn hoa, Lý Tượng lập tức thò tay vào lòng Vân Thọ để xem rốt cuộc nó giấu thứ gì, nhưng bị Vân Thọ xoay người né tránh, đá nhẹ vào nó. Lý Tượng nghe thấy Vân Thọ tủi thân nói:

- Không được! L��n trước ta mang lê về, ngươi nói chỉ ăn một miếng, kết quả là chạy tót vào đình, ăn sạch bách chỉ còn mỗi cái lõi rồi mới trả lại ta, khiến Yên Dung nói ta lừa người, bảo trên đời chưa bao giờ có quả lê nào to như vậy. Lần này mẹ ta sai người từ Lĩnh Nam mang vải về, ta sẽ không cho ngươi đâu, chỉ cho hai quả thôi!

Lý Tượng làu bàu một tiếng "đồ hẹp hòi", nhận lấy hai quả vải định cho vào miệng ngay lập tức. Vân Thọ vội ngăn lại, bảo nó phải bóc vỏ rồi mới được ăn. Lý Tượng đành đỏ mặt, lần đầu tiên ăn vải một cách "quê mùa". Xong xuôi, nó mới dẫn Vân Thọ đi tìm Yên Dung.

Văn bản này được chuyển ngữ bởi truyen.free, xin vui lòng tôn trọng công sức biên tập.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free