Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 992:

– Mẫu thân!

Một tiếng gọi thân quen vang lên. Tô thị mừng rỡ ngẩng đầu, nhìn thấy Tiểu Tượng Nhi đầu đẫm mồ hôi đứng ở cửa viện. Nàng vội đặt bộ kim chỉ và đồ thêu đang dang dở xuống, chạy ra ôm chầm lấy con, lòng tràn ngập niềm vui.

– Mẫu thân, người sẽ không phải ở đây lâu nữa đâu. Con nghe nói Hầu Quân Tập đã bị hạch tội và đang trên đường về kinh. Đợi phụ vương trở về, người nhất định sẽ đón mẫu thân về nhà.

Tô thị tựa cằm lên đầu con trai, âu yếm nói: – Toàn nói những lời ngây ngô. Chuyện đời đâu có đơn giản như vậy. Hầu Quân Tập có sai cũng không có nghĩa là mẹ đúng. Nhưng phụ vương con mới là người khổ sở nhất. Một người lương thiện như vậy lại phải chịu đựng dày vò không dứt. Tượng Nhi, đừng trách phụ vương con, ông ấy cũng đành bất lực thôi.

Lý Tượng không biết có hiểu thấu lời mẹ nói không, nhưng nó vẫn gật đầu đáp: – Mẫu thân, vậy cũng chẳng sao. Hôm nay hài nhi học được một mánh khóe của Vân Thọ. Con đã bảo Yên Dung đóng giả thành Vân Thọ, rồi giả vờ say, được hài nhi cõng về. Còn Vân Thọ thì ngồi trên lầu khóc, vậy là lừa được tất cả mọi người. Mẫu thân cứ gắng chịu đựng. Đợi con lớn hơn chút nữa, con sẽ dùng cách này để đưa mẫu thân về.

Tô thị kinh hãi, vội vàng nắm lấy hai vai con trai hỏi: – Yên Dung đâu rồi? Chẳng lẽ con bé đang ở chỗ mẫu thân nó sao?

Thấy con trai gật đầu, Tô thị vội xô cửa chạy sang viện của Hầu thị. Ngư��i đàn bà ấy giờ đã hóa điên rồi, nhỡ đâu bà ta làm Yên Dung bị thương thì Tượng Nhi và Vân Thọ sẽ mang tội lớn.

Vừa vào sân, Tô thị đã thấy Hầu thị dùng hai tay nhấc bổng Yên Dung lên, lắc mạnh và gặng hỏi: – Có phải phụ vương con sắp tới đón nương thân về không? Có phải không hả? Con nói mau đi, có phải không?

Tô thị vội cướp lấy Yên Dung đang sợ đến mức im thin thít, ôm vào lòng không ngừng vỗ về, gọi hồn con bé. Đứa bé này đã sợ hãi tột độ rồi, đôi mắt ngơ ngác nhìn mẫu thân điên loạn, không thốt nên lời.

– Yên Dung, con ngoan, nếu sợ thì khóc đi. Không sao, đại nương ở đây, sợ thì cứ khóc đi, khóc ra là không sao nữa.

Dù Tô thị có khuyên nhủ thế nào, đứa bé vẫn không khóc. Tô thị càng thêm lo lắng, nước mắt đã chực trào ra, vỗ lưng Yên Dung rất lâu, mãi mới nghe con bé thốt lên một câu nghẹn ngào: – Tượng ca ca nói, gặp nương thân không được khóc.

Tô thị vừa thở phào định bế Yên Dung đi thì Hầu thị, người vừa rồi còn chạy quanh sân, lại xông tới, nhìn chằm chằm vào Yên Dung: – Vì sao con không phải là con trai, vì sao? Con có biết nữ nhân vô dụng đến mức nào không? Nếu con là con trai, con có thể kế thừa mọi thứ của phụ thân con. Nếu con là con trai, con sẽ hơn tên phụ thân vô dụng của con cả trăm lần.

Tô thị lúc này không thể nhịn nổi nữa, dồn hết sức bình sinh tát Hầu thị một cái. Hầu thị bị đánh loạng choạng, máu mũi tuôn chảy. Đôi mắt điên dại dần lấy lại vẻ tỉnh táo, lờ mờ nhớ ra mình vừa làm những gì. Gương mặt nàng hiện lên vẻ tuyệt vọng, đó là sự tuyệt vọng tột cùng. Sức sống trong nàng dần tắt lịm, bởi lẽ con gái lúc này mới chính là hy vọng cuối cùng của nàng. Hầu thị quỳ gục xuống đất.

Yên Dung giãy giụa thoát khỏi lòng Tô thị, chạy tới bên Hầu thị, nắm vạt áo mẫu thân nói: – Nương thân xem, con mặc y phục của Tượng ca ca, giờ còn giống con trai rồi, nương thân có thích không?

Nước mắt Tô thị tuôn trào. Hầu thị thì đã nhũn người ra trên nền đất, tự tát vào mặt mình như người điên. Yên Dung lại bắt đầu sợ hãi, tấm thân nhỏ bé run rẩy, bật khóc gọi mẹ không ngừng.

– Hầu thị, cô đang làm cái gì thế này? Cô sẽ làm Yên Dung sợ hãi đấy!

Hầu thị ngẩng khuôn mặt đầm đìa máu và nước mắt, cầu khẩn nhìn Yên Dung: – Nhiếp Nhiếp, đừng trách mẹ. Mẹ không cố ý. Mẹ không biết vì sao mình lại nói ra những lời đó. Nhiếp Nhiếp, đừng bỏ mẹ.

Yên Dung gật đầu, bóc một quả vải rồi đưa vào miệng Hầu thị: – Đây là vải Thọ ca ca cho con. Vừa rồi con khóc, huynh ấy đã cho con quả này. Ngon lắm. Con ăn xong không khóc nữa, nương thân cũng đừng khóc nhé.

Hầu thị như một chú cún con, ngồi bệt trên mặt đất, há miệng ăn vải. Nước mắt vẫn tuôn ào ạt. Nàng dùng ống tay áo dơ dáy quệt lung tung lên mặt, khiến bộ dạng càng thêm khó coi. Nhưng Yên Dung lại cười khanh khách, tâm hồn ngây thơ còn tưởng mẫu thân đang trêu đùa mình.

– Hầu thị, Yên Dung không thể ở đây lâu. Con bé đã lén chạy ra ngoài đấy. Vân Thọ còn đang đóng giả con bé ở tú lâu. Sau trăm ngày cấm túc, con bé mới được tới thăm cô. Cô phải sống cho tốt. Chuyện bên ngoài kia không liên quan gì tới những phụ nhân chúng ta. Bị giam ở đây đã là sự trừng phạt lớn nhất rồi. Các con là hy vọng cuối cùng của chúng ta, đừng hủy hoại chút hy vọng cuối cùng này.

– Kỳ thực, trong số những nữ nhân bị giam ở đây, tỷ muội chúng ta đã là người may mắn nhất rồi, vì chúng ta đều có con cái. Yên Dung được Hoàng hậu hứa gả cho Vân gia, cái tính bao che của Vân Diệp thì cô cũng biết rồi đấy. Y nhất định sẽ bảo vệ Yên Dung. Có y ở bên, cả đời này Yên Dung sẽ bình an vui vẻ. Thực ra đó mới chính là phúc phận lớn nhất của cô.

Vừa nghe nhắc tới quy củ, Hầu thị lập tức sợ hãi, vội vàng đẩy Yên Dung ra ngoài, miệng không ngừng nói: – Nhiếp Nhiếp, con gặp được nương thân là tốt rồi. Sau này nương thân sẽ không điên loạn nữa, trong lòng sẽ luôn nghĩ tới Nhiếp Nhiếp. Con đi mau đi. Vân Thọ là thằng ngốc mà, nó vừa béo vừa xấu, làm sao đóng giả Nhiếp Nhiếp được. Ôi, mong nó khôn ngoan một chút, đừng để người ta bắt được. Hiện giờ mẹ không giúp được con, ngoại công con cũng không giúp được đâu.

Tô thị đẩy Hầu thị một cái: – Cô nói mấy lời này làm gì chứ? Yên Dung không biết gì mới là phúc. Tượng Nhi! T��ợng Nhi đâu rồi? Con mau dẫn muội muội con đi, quản sự sắp tới rồi đấy!

Lý Tượng, người đang trốn ở góc tường, lúc này mới chạy tới kéo Yên Dung, người vẫn không ngừng ngoái đầu nhìn về phía điện Vu Lương.

Ở tú lâu của Yên Dung, Vân Thọ đợi rất lâu mà không thấy huynh muội Yên Dung quay về. Buồn chán nằm trên giường đếm những chú thỏ thêu trên màn, không ngờ, nó lại lăn ra ngủ lúc nào không hay.

Đợi đến khi nó nghe thấy động tĩnh, mở mắt ra thì thấy tiểu cung nữ của Yên Dung đang run rẩy quỳ dưới đất. Lý Tượng thì như con gà rớt nước, mặt cúi gằm. Chỉ có Yên Dung là lén nháy mắt với Vân Thọ. Trường Tôn thị đang ngồi trên ghế uống trà, thấy Vân Thọ tỉnh dậy, liền tức giận hỏi:

– Đây là khuê nữ nhà ai mà xấu xí thế này? Con không giống Yên Dung chút nào cả. Con nói xem, ta phải xử lý cái tên tiểu bại hoại mưu mô này thế nào đây?

Vân Thọ nhảy phắt từ trên giường xuống, chẳng hề sợ hãi, ôm lấy tay Trường Tôn thị vừa lắc vừa làm nũng: – Hoàng hậu nãi nãi, Thọ Nhi nghịch ngợm. Người là bậc đại nhân, xin đừng chấp tiểu nhân, tha cho Thọ Nhi đi ạ!

Trường Tôn thị phì cười, rồi hết cách lấy ngón tay chọc vào trán nó: – Cha con cũng vô lại y như thế. Giỏi lắm, cái bản lĩnh này lại truyền cho con rồi. Năm xưa, ngay cả hoàng hậu nãi nãi ta cũng không dạy được cha con, để y như một con khỉ chạy khắp nơi không thấy mặt. Giờ con cũng muốn nhảy nhót phải không? Xem ra các ngươi lại ngứa đòn rồi.

Mắng xong Vân Thọ, bà lại quay sang mười mấy cung nhân đang quỳ ngoài cửa: – Một đám phế vật! Bị ba đứa bé xoay cho chóng mặt. Các ngươi còn có ích gì nữa chứ? Người đâu, lôi chúng đi, đánh cho mỗi đứa mười gậy, xem có khôn ra được không!

– Hoàng hậu nãi nãi thật anh minh, thưởng phạt phân minh. Thọ Nhi vô cùng bội phục ạ!

– Thằng khỉ con, chỉ cần không bị đánh đòn vào mông, là con thấy Hoàng hậu nãi nãi anh minh ngay phải không? Giống y đúc cha con. Được rồi, đừng làm bộ ngoan ngoãn nữa. Đi chơi với Tượng Nhi và Yên Dung đi.

Trường Tôn thị nhìn ba đứa nhóc ríu rít kéo nhau ra vườn hoa, ngồi bần thần hồi lâu rồi thở dài: – Không biết đã tạo nghiệt gì mà thành ra nông nỗi này chứ!

Truyen.free hân hạnh mang đến bạn những trang văn tinh tế này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free