Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 114:

Mặt trời lặn rồi mặt trăng lại lên, đó là một tuần hoàn không ngừng của thiên địa vạn vật. Những điều ấy há chẳng phải đều vận hành mà không cần đến Thần hồn ý niệm nào điều khiển sao?

Trong khi thân thể tự vận động không Thần hồn chủ trì, hắn đã bước vào cảnh giới "Vô pháp vô niệm". Từng chiêu từng thức của hai bộ "Hổ Điệp" liên tục được diễn luyện. Sự biến hóa giữa âm dương, sự chuyển hóa hài hòa giữa cương nhu, cùng với sự nắm giữ tinh tế về nhẹ nặng, tất cả đều được thể hiện trọn vẹn. Thần hồn Hồng Dịch tĩnh tọa giữa hư không, chợt ngộ ra chân nghĩa của cảnh giới "Vô pháp vô niệm".

Trong Thiên địa, mặt trời mọc ở phía đông, lặn ở phía tây khi chiều xuống. Không khí lưu chuyển, gió thổi, thiên lôi chớp giật. Tất cả đều vận hành tuần hoàn không ngừng, vĩnh viễn bất biến mà căn bản không hề cần đến Thần hồn ý niệm nào chủ trì. Đây chính là quy luật đạo pháp của tự nhiên.

"Phật nói: Vô pháp vô niệm. Tiên dạy: Đạo pháp tự nhiên!"

Hồng Dịch hiểu được đạo lý này mà lòng lại càng thêm thông suốt, minh ngộ.

Không bận tâm đến thân thể đang luyện quyền bên dưới, Hồng Dịch dựa vào chút minh ngộ trong lòng ấy mà nhập tâm tu luyện "Quá khứ Di Đà Kinh", vận chuyển Thần hồn. Trong hư không, ánh sáng không ngừng hội tụ trên Thần hồn, khiến Thần hồn đang từ vô hình vô chất biến thành Bảo Nguyệt Quang Vương chân thân, thân thể tựa ngọc lưu ly.

Tốc độ tụ tập "Bảo Nguyệt Quang Vương Thân" nhanh hơn trước kia chừng ba lần. Chỉ trong vài nhịp hô hấp, Thần hồn toàn thân đã trở nên trong suốt, phát ra quang huy sáng trắng nhàn nhạt.

"Dạ Xoa Vương Chi Xoa!"

Hồng Dịch cảm giác thần phách của mình nhờ sự minh ngộ ấy mà trở nên cường đại hơn, Bảo Nguyệt Quang Vương khi ngưng tụ cũng linh động, cứng cỏi hơn hẳn. Trong lòng vừa động niệm, một cỗ ác niệm liền bốc lên.

"Hàng phục ác niệm, bắt Dạ Xoa làm hộ pháp!"

Hồng Dịch nhanh chóng hàng phục cỗ ác niệm này, khiến nó ngưng tụ lại. Dần dần, trên tay hắn, cỗ ác niệm ấy biến thành một thanh cương xoa lớn có ba mũi.

Lúc này, hình tượng của Bảo Nguyệt Quang Vương thân cũng biến đổi. Trên tay Bảo Nguyệt Quang Vương thân xuất hiện một thanh ác xoa dài đến một trượng, dữ tợn hung ác, chỉ thoáng nhìn đã khiến người ta khiếp sợ.

Binh khí này cũng là ngưng tụ từ ánh nguyệt quang mà thành nhưng lại hoàn toàn khác với thân thể cũng được ngưng tụ từ ánh nguyệt quang kia. Đó là trong sắc ngọc lưu ly của nó còn ẩn chứa một cỗ hắc khí, khiến kẻ khác nhìn thấy đã cảm giác được sự tà ác khôn cùng.

Hồng Dịch biết đây là thanh cương xoa trong tay của Dạ Xoa Vương, là Ác Niệm Chi Xoa, là ý niệm tà ác của bản thân hắn ngưng tụ nguyệt quang cô đọng mà thành.

"Cây xoa này có thể đả thương Thần hồn con người!"

Hồng Dịch nhìn Ác Xoa trong tay, biết rằng, thứ này giống như Phá Hồn Tiễn, đều có thể đả thương Thần hồn địch thủ. Bằng vào cảnh giới Hiện Hình của mình, hắn có thể dùng xoa này đả thương, thậm chí là tiêu diệt tất cả Đạo thuật Thần hồn dưới cảnh giới Hiện Hình.

Cảnh giới Hiện Hình là Thần hồn ngưng tụ thiên địa chi khí, biến hóa vô cùng.

Hồng Dịch lấy ác niệm của bản thân cô đọng thành "Ác Niệm Chi Xoa" của Dạ Xoa Vương. Hắn biết bản thân đã thực sự bước vào cảnh giới Hiện Hình.

Ngưng tụ thành "Ác Niệm Chi Xoa" không hề giống với việc Quán Tưởng ra Dạ Xoa Vương. Quán Tưởng ra Dạ Xoa Vương thì chỉ là vô hình vô chất, chỉ có thể ảnh hưởng mê hoặc thần trí địch nhân, nên một khi địch nhân có Đạo thuật cao cường, sự mê hoặc này liền vô dụng.

Nhưng mà "Ác Niệm Chi Xoa" này lại là hữu hình hữu chất, mắt thường có thể thấy, có uy lực thực sự, không những có thể gây thương tổn Thần hồn mà còn có khả năng gây thương tổn cả thân thể!

Cho dù Đạo thuật của địch nhân có cao hơn Hồng Dịch nhưng nếu bị trúng một xoa thì ít nhiều cũng sẽ bị thương tổn.

Đây là sự khác biệt giữa Quán Tưởng mê hoặc cùng thực thể thành hình.

"Ác niệm là Dạ Xoa Vương, sát niệm là La Sát Vương, hung niệm là Tu La Vương, chiến đấu chi niệm Kim Cương Vương, phẫn nộ diệt thế chi niệm là Hủy Diệt Minh Vương."

Trong chốc lát, Hồng Dịch đã tiến thêm một bước, từ Khu Vật đại thành tu luyện đến cảnh giới Hiện Hình. Trong lòng, hắn lại tiếp tục nhớ tới năm đại ý niệm Thần hồn có khả năng sát thương địch nhân trong Di Đà Kinh. Từng đạo từng đạo nhất nhất hiện ra, những lý giải trong lòng đối với kinh văn bí điển lại càng thêm sâu sắc.

Quá khứ Đại Phật cũng càng thêm viên mãn.

Đồng thời, pháp môn tu luyện và pháp môn chiến đấu bên trong "Quá khứ Kinh" trong lòng Hồng Dịch lại càng trở nên rõ ràng hơn.

"Tương lai viên mãn Đại Phật chỉ là pháp môn tu luyện nên đối với việc Thần hồn xuất Đạo thuật để chiến đấu thật sự không có tác dụng gì. Bên trong Di Đà Kinh, Thần hồn dùng để chiến đấu chính là năm đại ma thần này."

"Ngày đó ta bị một chiêu cơn lốc ngân hà của Triệu Phi Dung vây khốn thì cho dù có Quán Tưởng Di Đà Đại Phật, ta cũng chỉ có thể duy trì bản tính bất diệt, khiến nàng không thể đả thương ta. Nhưng nếu muốn thoát thân thì đúng là không có khả năng. Duy chỉ có Hủy Diệt Minh Vương sinh ra từ sự phẫn nộ mới có thể đả phá tinh không vô tận đó. Sự phẫn nộ của Phật quả nhiên có thể phá hư, hủy diệt hết thảy!"

Sự phẫn nộ của Di Đà Phật, hóa thân thành Minh Vương, tức Hủy Diệt Minh Vương.

Hồng Dịch lại nhớ lại trận chiến ngày hôm đó với Triệu Phi Dung.

Chỉ có điều giờ hắn cũng không dám thử lại, đến Quán Tưởng cũng không dám, chứ đừng nói đến việc chân chính ngưng tụ thành hình thể. Bởi vì hắn giờ mới chỉ ở cảnh giới Hiện Hình nên nhiều nhất cũng chỉ có thể Quán Tưởng ra La Sát Vương hoặc miễn cưỡng đạt tới Tu La Vương mà thôi.

"Tới cảnh giới Quỷ Tiên thì ta lại có thể Quán Tưởng Hủy Diệt Minh Vương rồi... Song muốn thực sự đem ý niệm phẫn nộ của bản thân, tụ tập lệ khí trong thiên địa để hiển hóa Hủy Diệt Minh Vương chân thân kia thì e rằng phải thành Dương Thần mới có thể!"

Nếu chân chính ngưng tụ Hủy Diệt Minh Vương thành thực thể thì Hồng Dịch không nghĩ ra được ai trong thiên hạ này còn có thể là đối thủ của mình.

Chỉ có điều, giờ nói thì vẫn còn sớm quá.

"Hôm nay có thu hoạch to lớn, luyện võ đã chân chính bước vào cảnh giới Võ Sư, lại còn có thể cảm nhận được trạng thái "Vô pháp vô niệm". Luyện Thần cũng đã đạt tới cảnh giới Hiện Hình. Nếu ta tiếp tục tiến thêm một bước nữa, võ tới Đại Tông Sư, tiên thuật đạt Phụ Thể đại thành, thì như vậy mới có thể chân chính sánh ngang Triệu Phi Dung, trở thành cao thủ nhất đẳng trong thiên hạ."

Hồng Dịch cho tan đi ánh nguyệt quang trên Thần hồn rồi trở về thân thể.

Vừa trở lại thân thể, Hồng Dịch liền lập tức đình chỉ động tác đánh quyền. Hắn cảm giác máu tuần hoàn trong cơ thể, các khớp xương phát ra những tiếng kêu rất nhỏ, cơ bắp cuồn cuộn, ẩn chứa sức mạnh vô cùng cùng lòng tin tràn ngập vô tận. Cơ thể đạt đến trạng thái vô cùng tốt, tinh lực dồi dào. Quả thực, hiện tại hắn cảm thấy mình đã đạt tới một đỉnh cao mà người thường không có cách nào vươn tới.

Với trạng thái cơ thể hiện giờ, Hồng Dịch có cảm giác cho dù mình có đối mặt với một cao thủ Tiên Thiên như Xích Truy Dương thì cũng có thể đấu một trận.

Song Hồng Dịch cũng không thừa lúc tinh lực đang dồi dào này đi tìm Xích Truy Dương luận võ, mà khoanh chân lặng lẽ ngồi xuống, hàng phục cỗ tinh lực dồi dào đang rục rịch ấy. Thân thể hắn liền trở nên an tường, hô hấp vững vàng rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.

Tư tưởng cùng thân thể hắn đã hoàn toàn ngủ say, hoàn toàn nghỉ ngơi.

Vừa tỉnh lại, trời đã sáng rõ. Ngoài cửa sổ chim hót ríu rít. Ánh mặt trời xuyên qua những tán cây, chiếu vào căn phòng qua khung cửa sổ, cùng hơi thở mát lạnh từ sâu trong giếng, tất cả đều được Hồng Dịch cảm nhận rất rõ ràng. Cảnh sắc tự nhiên khiến người ta không khỏi động lòng.

Rào! Rào!

Tiểu Mục đang múc nước từ giếng trong sân để giặt quần áo cho Hồng Dịch rồi phơi dưới ánh mặt trời.

"Không được! Không được! Sau này không thể để Tiểu Mục giặt quần áo cho ta nữa. Như vậy không phải nàng đã trở thành thị nữ của ta sao? Đợi khi nào tới quân doanh ở phương nam rồi ổn định ở đó thì nhất định phải mua mấy nha đầu đáng tin, để Tiểu Mục nàng ấy làm Đại tiểu thư mới được!"

Hồng Dịch lắc đầu rồi gọi một tiếng:

- Tiểu Mục, đợi lát nữa gọi mọi người đến, chúng ta sẽ đến Hoàng Lương Lâu trên thôn trấn ăn cơm. Ăn cơm xong sẽ trở về thu dọn mọi thứ rồi lại lên đường.

- Vâng!

Tiểu Mục đáp.

Rửa mặt xong, Hồng Dịch lại thành tâm thành ý đặt Tru Tà Đào Thần Kiếm lên bàn thờ, đốt ba nén hương rồi quỳ lễ. Tâm thần liên hệ với thanh kiếm, sự cảm ứng vi diệu càng ngày càng mãnh liệt và phải mất một lúc mới ngừng lại được.

Việc tham bái tế luyện thần kiếm này là điều bắt buộc phải làm mỗi ngày của hắn.

Chờ khi Hồng Dịch tham bái xong, mọi người cũng đã tập trung đầy đủ, mang theo hành lý, đoàn người Hồng Dịch lại hướng về phía Hoàng Lương Tửu Lâu ở trung tâm Hoàng Lương Trấn mà tiến tới.

Danh tiếng cơm Hoàng Lương của Hoàng Lương Trấn truyền xa. Hồng Dịch từng ngẫu nhiên nếm qua một bữa ở Tụ Nguyên Lâu trong Ngọc Kinh. Hương thơm của loại cơm này xộc thẳng vào mũi, vào miệng mà lượn lờ vài ngày vẫn không tan. Ngay cả khi ngủ, mùi hương đó dường như cũng đi vào giấc mộng. Cho nên mới có câu: Mộng đẹp Hoàng Lương.

Gạo của phương nam là loại tốt nhất thiên hạ, mà cơm Hoàng Lương lại là loại ngon nhất phương nam.

Hồng Dịch phải vất vả lắm mới tới được Hoàng Lương Trấn ở phương nam, nên đương nhiên hắn không chịu bỏ qua cơ hội được thưởng thức mỹ vị này.

Hoàng Lương Tửu Lâu nằm ngay trung tâm thôn trấn, phía sau là dòng sông Nhạn, một nhánh của sông lớn Bạch Lăng, thanh tịnh và đẹp đẽ. Bờ sông xanh mướt trà cây, với con đê được xây bằng những tảng đá xanh. Nước sông hiền hòa, đẹp đẽ tựa dòng thủy tinh màu lam nhạt. Dưới dòng nước, cá bơi lội có thể đếm được. Xa xa, rất đông trẻ con đang trần truồng vui đùa trong dòng nước, cùng những người phụ nữ đang giặt quần áo. Họ dùng những chiếc dùi đá đập mạnh lên quần áo, phát ra những âm thanh "bang bang bang bang" rất có tiết tấu.

Nhìn cảnh sắc ấy, Hồng Dịch thực sự cảm nhận được sự hứng khởi khi tới bảy tỉnh sông nước phương nam.

Hoàng Lương Tửu Lâu vô cùng to lớn, với hơn chục gian lầu ba tầng nằm giữa trung tâm thôn trấn, dường như cả khu phố này đều là sản nghiệp của tửu lâu.

Đoàn người Hồng Dịch đến tửu lâu thì đã có tiểu nhị sớm tới nghênh đón. Thấy mấy người Hồng Dịch thân mặc cẩm phục, thắt lưng dắt trường kiếm, trang phục hào hoa phú quý, sau lại còn có đám người ánh mắt hung hãn, bị thích chữ trên mặt, hình như là nô bộc sung quân. Tiểu nhị nhìn là biết lai lịch những người này không nhỏ, nên cũng không dám chậm trễ, khom người mời đám người đi vào trong.

- Mang tới một thùng cơm Hoàng Lương, vài bình Hoàng Lương mễ tửu. Và ở đây các ngươi còn đặc sản gì nữa thì cứ mang hết lên, nhưng không được quá tanh, cũng không được quá quấy.

Hồng Dịch bảo Tiểu Mục ném mấy khối tiểu ngân bính cho tiểu nhị. Khi tiền tới tay, hắn nhìn thoáng qua để quan sát độ tinh khiết của mấy khối bạc. Thấy trên mấy đĩnh bạc có những đường vân như sương, hắn lại đưa lên tai dùng đầu ngón tay búng vào đĩnh bạc mà nghe thấy dư hưởng tựa tiếng chuông gió. Hắn biết đây là loại tiền Ngọc Kinh có độ tinh khiết tốt nhất. Biết vậy, hắn lập tức mặt mày hớn hở.

Bạc đúc của Đại Kiền, mỗi nơi đều có cục đúc tiền, tuy rằng kiểu dáng giống nhau nhưng độ tinh khiết lại có chênh lệch. Bạc các nơi trong thiên hạ tự nhiên lấy bạc của đô thành Ngọc Kinh làm chuẩn tốt nhất. Sau khi đúc ra, trên mặt tiền có đường vân giống như sương thì mới là bạc nguyên chất chân chính.

- Công tử, trong đại sảnh hơi ồn ào, còn trên tầng có những gian phòng tao nhã, chỉ cần bỏ thêm chút bạc là có thể, không biết ngài có cần không ạ?

- Mới sáng ra mà vẫn chưa tới giờ ăn trưa, nhưng sao quán lại đông người thế này?

Hồng Dịch đã sớm thấy trên con đường đã có rất nhiều người tới đây ăn cơm. Ngựa xe đều liên miên bất tận, đủ mọi loại nhân vật tam giáo cửu lưu. Hắn nhìn mà trong lòng cảm thấy thật kỳ quái.

Bước vào đại sảnh tửu lâu, mấy chục cái bàn lớn ��ều đã ngồi kín người, không khí vô cùng ồn ào. Khi Hồng Dịch nhìn bọn họ thì phát hiện những người này ăn mặc tuy khác nhau nhưng thân thể đều khỏe mạnh, quần áo nổi gồ lên do dấu binh khí cất giấu bên trong, khi ăn thì lại rất bất nhã.

- Nhiều người như vậy, một là do cơm Hoàng Lương của Hoàng Lương Trấn chúng ta nổi tiếng thiên hạ, hai là gần đây trên Nam Châu Cổ Đạo nghe nói rất không an toàn, cho nên có nhiều người phải trọ lại ở chỗ này. Công tử, ngài muốn tới phương nam sao? Thế thì ngài hẳn phải đi qua Nam Châu Cổ Đạo nhỉ?

Tiểu nhị đưa đám người Hồng Dịch lên lầu, vừa đi vừa giải thích.

- Nam Châu Cổ Đạo rất không an toàn? Sao lại thế?

Xích Truy Dương nhướng mày nói.

- Nghe nói phụ cận cổ đạo, trong núi Hắc Mộc, xuất hiện yêu quái. Tối đến là yêu quái sẽ xuất hiện hại người. Nam Châu Cổ Đạo dài tới vài trăm dặm đường, bốn phía đều là núi hoang, khách điếm cũng không có lấy một cái. Nếu đi mà nghỉ tối giữa đường thì đúng là làm mồi cho yêu quái rồi còn gì.

Tiểu nhị vừa trả lời xong thì cũng đã lên tới tầng trên cùng của tửu lâu.

Tầng trên cùng của tửu lâu quả nhiên yên tĩnh hơn rất nhiều, lại có bình phong tinh xảo ngăn cách, chia thành rất nhiều gian phòng trang nhã có cửa sổ, từ đó có thể phóng tầm mắt nhìn sông Nhạn. Nhìn con sông khiến lòng người trở nên bình lặng.

- Yêu quái?

Hồng Dịch cùng Xích Truy Dương nhìn nhau, đều có chút ngoài ý muốn. Bọn họ muốn đến phương nam thì bắt buộc phải đi qua Nam Châu Cổ Đạo. Nhưng vừa rồi lại nghe nói trên đường không an toàn, tưởng rằng cũng giống như gặp thổ phỉ chặn cướp như ở Hắc Diêu Trại, nhưng không ngờ lại là yêu quái.

Yêu quái thì Hồng Dịch cũng đã gặp qua. Tiểu hồ ly trong u cốc, đồ lão, bộ tộc thuần hồ cũng có thể coi là yêu quái.

Vạn vật trong thiên địa đều có linh tính. Một số còn có thể khai thông trí tuệ, học tập nhân loại tu luyện, đều có thể được xem là yêu quái. Nhưng trong lòng Hồng Dịch, những loài động vật như hồ tộc kia mà nói là yêu quái thì chi bằng nói đó là những người dân kém văn minh.

Cho nên loại yêu quái hại người này, Hồng Dịch chỉ thấy qua các tiểu thuyết bút ký nên còn chưa từng được nhìn thấy ở ngoài đời. Mà cho dù có loại yêu quái như vậy thì cũng rất nhanh bị quan phủ liên thủ với Đạo môn tiêu diệt. Tam đại Đạo môn của thiên hạ, Thái Thượng, Chính Nhất, Phương Tiên, cũng không phải hạng tầm thường.

- Yêu quái gì vậy? Quan phủ không ra bố cáo sao?

Hồng Dịch hỏi.

- Yêu quái thế nào thì tiểu nhân cũng chẳng biết. Chỉ nghe người ta đồn rằng người chết đều bị bọc lại thành một cái kén lớn.

Tiểu nhị sắp xếp chỗ ngồi rồi mời bốn người Hồng Dịch an tọa:

- Quan phủ thì hình như tuần phủ tỉnh Thủy Dương, đại nhân Hồng Khang ở Nam Châu kia đã xuất động binh lực, phái Đạo sĩ Phương Tiên Đạo dò xét, nhưng không phát hiện được điều gì. Sau đó bố cáo nói là ngoài Nam Châu Cổ Đạo còn có thể đi bằng đường nhỏ khác mà cũng chẳng nói gì thêm.

- Tuần phủ tỉnh Thủy Dương, Hồng Khang ư?

Đôi mắt Hồng Dịch khẽ lóe sáng. Hồng Khang là con thứ hai của Triệu phu nhân, là ca ca cùng cha khác mẹ với hắn, đồng thời cũng là cừu địch bất cộng đái thiên, không chết không ngừng.

- Được rồi! Ngươi đi xuống đi!

Hồng Dịch phất tay, hắn biết từ tiểu nhị này cũng không hỏi ra được gì nữa. Mà hắn cũng là người tu luyện Đạo thuật nên không để ý tới yêu quái hay cái gì cả, trừ phi là loại Quỷ Tiên trong thiên hạ Bát Đại Yêu Tiên.

Song tới cảnh giới Quỷ Tiên như thiên hạ Bát Đại Yêu Tiên, đã sớm Thi Giải chuyển thế trở thành con người, nên không hề có liên quan tới yêu quái, vì vậy cũng sẽ không trầm luân đến mức phải đi chặn đường hại người.

Sau một lúc, cơm Hoàng Lương đã được mang lên. Cơm trắng tinh, trong mang theo ánh kim, mùi thơm xộc vào mũi, khiến người ta muốn ăn nhiều hơn. Khi cơm vào miệng, nhai kỹ, nhấm nháp thì còn có mùi thơm ngát vô cùng, lại êm dịu như châu. Quả thực đây là loại gạo thuộc hàng cực phẩm.

Trầm Thiết Trụ, Tiểu Mục ăn thật sự ngon lành, đến Hồng Dịch cũng ăn mấy bát liền.

Ngay cả Bạch Vân Ngũ Lão, Hắc Diêu Tử, Kim Diêu Tử, Ngân Diêu Tử và tám nô bộc đang đứng bên cạnh hầu hạ cũng không ngừng nuốt nước miếng.

- Xích huynh, huynh đang nghĩ gì vậy?

Hồng Dịch thấy Xích Truy Dương ăn cơm mà hình như có chút không yên lòng liền hỏi.

- Vừa rồi nghe nói trên đường có yêu quái, mà người chết lại bị bọc thành một cái kén lớn thì ta bỗng nhớ tới một người.

Xích Truy Dương nói.

- Người nào?

Hồng Dịch biết kiến thức của Xích Truy Dương rất uyên bác.

- Quốc sư của Nhu Nhiên Đế Quốc, Kim Chu Pháp Vương.

- Nhu Nhiên Đế Quốc?

Hồng Dịch suy nghĩ, hắn nhớ trước kia mình đọc kinh sử thì biết đây là một đế quốc ở phía đông thảo nguyên. Chỉ có điều đế quốc này không giáp với lãnh thổ Đại Kiền mà ở giữa còn có Vân Mông, nên hai nước cách nhau rất xa, tới mấy vạn dặm, căn bản không hề có một chút liên quan về đường biên giới.

Thảo nguyên rộng lớn khôn cùng, trong đó ngoại trừ Vân Mông ra còn có vô vàn quốc gia, bộ lạc lớn nhỏ khác.

- Thiên hạ Bát Đại Yêu Tiên có: Khổng Tước Vương, Thiên Xà Vương, Bạch Viên Vương, Kim Chu Vương, Ngân Sa Vương, Thần Ưng Vương, Hắc Lang Vương, Hương Hồ Vương. Trong đó, Kim Chu Pháp Vương chính là một đầu kim chu hiếm có tu luyện thành. Kim chu này có thể phun loại tơ vô cùng cứng cỏi, đao kiếm khó có thể cắt đứt. Tơ phun ra có thể kết thành một tấm lưới lớn bắt cả chim đang bay trên trời, tới cả diều hâu cũng có thể bị nó ăn thịt. Người bị nó phun tơ bắt phải thì không thể động đậy, biến thành một cái kén, đến lúc đó chỉ có nhắm mắt chờ chết. Vô cùng lợi hại.

Xích Truy Dương uống một ngụm rượu Hoàng Lương rồi mới nói.

Hồng Dịch lần đầu nghe thấy tên của tất cả Bát Đại Yêu Tiên, thấy cũng thật mới mẻ.

- Nói vậy thì yêu quái trong núi Hắc Mộc trên Nam Châu Cổ Đạo là một đầu kim chu, hoặc chính là Kim Chu Pháp Vương sao?

Hồng Dịch nói.

- Kim Chu Pháp Vương địa vị cao quý, là Quốc sư của một quốc gia thì sao có thể ở đây? Chỉ có điều loại kim chu này chỉ có ở Lang Chu Sơn, sâu bên trong Nhu Nhiên Quốc mới có, và Đại Kiền lẫn Vân Mông đều không có loại này. Nó cũng chính là đồ đằng của Nhu Nhiên Quốc. Hơn nữa, loại kim chu này đối với người tu đạo luyện đến cảnh giới Phụ Thể có thể luyện thành Thân Ngoại Chi Thân, rất có tác dụng. Trong mấy vị trưởng lão của Huyền Thiên Quán, có một vị có một đầu kim chu, rồi dùng linh dược cho nó ăn khiến nó càng thêm lợi hại. Khi chống địch, có thể để Thần hồn phụ lên thân kim chu. Với sự linh động quỷ dị, cùng tơ nhện của nó, cho dù là cao thủ tuyệt đỉnh Tiên Thiên cũng khó thoát thân mà chỉ có thể ngoan ngoãn chịu chết.

Xích Truy Dương nói.

- Thân Ngoại Chi Thân!

Hồng Dịch gật gật đầu. Hắn biết, người tu đạo luyện đến cảnh giới Phụ Thể có thể bám vào những thân thể có huyết nhục rồi khống chế hành động của chúng. Một vài cao thủ lại đem những động vật cường đại, có sức mạnh, lấy linh dược nuôi chúng để chúng càng có nhiều thần thông. Đến khi đối địch, chỉ cần tùy tiện phụ lên chúng mà giết địch. Đó chính là Thân Ngoại Chi Thân.

Lợi hại như loại kim chu này chỉ e còn tương đương với một vị quyền pháp Đại Tông Sư.

- Nếu là kim chu thì chúng ta hãy bắt nó để sau này Dịch ca ca tu luyện Thân Ngoại Chi Thân đi.

Tiểu Mục ngẩng đầu nói.

- Việc này ta chỉ đoán thôi. Song chúng ta hôm nay muốn đi Nam Châu Cổ Đạo thì nếu đã có loại hung vật như vậy thì cũng cần phải cẩn thận một chút.

Hồng Dịch vừa ăn cơm vừa gắp đĩa rau.

Đúng lúc này, dưới lầu truyền đến tiếng bước chân, đồng thời một giọng nói trong trẻo của nữ nhân vang lên:

- Tiểu nhị, Nhã gian trên lầu có người hay không? Nếu có người thì lập tức đuổi đi hết cho ta. Không lại hỗn độn như dưới này làm quấy nhiễu việc chúng ta ăn cơm. Vậy thì tửu lâu này của ngươi chuẩn bị dẹp tiệm đi!

- Người nào vậy? Sao nói chuyện kiêu ngạo đến thế?

Bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn luôn chờ bạn khám phá.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free