Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 304:

Ồ! Vị cử nhân vừa rồi...

Trước Vân Không Các, một lão nhân bước ra từ cỗ kiệu. Ông ta vận y phục đen toàn thân, râu tóc bạc phơ như tuyết, nhưng sắc mặt lại hồng hào, da dẻ không một nếp nhăn, trông chẳng hề có chút già nua nào. Đó chính là đại tông sư của văn đàn phương nam, Tạ Văn Uyên.

Vừa đặt chân xuống đất, lão khẽ xoay người, ánh mắt hướng về đoàn ng��ời chen chúc trên con đường phía trước.

Ánh mắt lão lóe lên, tỏa ra vẻ thâm thúy tột cùng, như thể có thể xuyên thủng cả không gian và thời gian.

- Tổ gia gia, có chuyện gì vậy ạ?

Cùng lúc đó, mấy thanh niên đứng cạnh lão cất giọng hỏi. Ai nấy đều đeo bội kiếm sau lưng, toàn thân tỏa ra khí tức nội liễm, thể hiện võ lực thâm hậu.

Ngoài ra còn có một thanh niên tay cầm quạt, vận bạch y, không có yết hầu, thoạt nhìn đã biết ngay là một cô nương giả trang nam tử.

- Cử nhân vừa rồi đúng là thâm sâu khó lường.

Lãnh tụ văn đàn phương nam Tạ Văn Uyên khẽ nhíu mày, đưa tay chỉ về hướng Hồng Dịch vừa biến mất.

- Thâm sâu khó lường?

Thiếu nữ giả nam, trong bộ nho sam trắng, thốt lên một tiếng kinh ngạc, đồng thời mấy thanh niên theo sau Tạ Văn Uyên cũng tỏ ra vô cùng sửng sốt.

Ngay cả chủ nhân hiệu sách Vân Không Các, người vừa đích thân ra đón Tạ Văn Uyên cùng các đại văn hào ở Ngọc Kinh, cũng không khỏi kinh hãi tột độ.

Trên khắp thiên hạ này, hiếm ai đủ tiêu chuẩn để nhận được lời nhận xét "thâm sâu khó lường" từ vị đại tông sư văn đàn vùng Nam Châu này. Phải biết rằng, lão là một đại học vấn gia chân chính, đã sáng tác sách vở, lập nên học thuyết, và giải thích thư tịch của thượng cổ thánh hiền. Lão không chỉ là một đại tông sư có thể khai tông lập phái trong giới Nho, mà ngay cả trong Đạo gia cũng vô cùng nổi tiếng, đến mức tông chủ của Chính Nhất đạo cũng từng là môn hạ học sinh của lão.

- Lão sư, người này là ai vậy? Có cần học trò đi tìm hiểu qua không ạ?

Đúng lúc này, một trung niên nho sĩ lên tiếng.

Vị trung niên nho sĩ này là một quan viên; người có kiến thức rộng rãi ắt sẽ nhận ra ông ta xuất thân tiến sĩ, hiện đang là một trong những quan viên chính quy tham gia biên tu tại Hàn Lâm viện.

Vị tiến sĩ ấy không ngờ lại gọi một người tham gia thi cử với thân phận cử nhân như Tạ Văn Uyên là "lão sư".

- Không cần thiết. Người này nếu đã là cử nhân, ta chắc chắn sẽ gặp hắn tại kỳ thi đình sắp tới.

Tạ Văn Uyên thu hồi ánh mắt.

Trong ánh mắt của lão, bóng lưng Hồng Dịch dù đã khuất xa vẫn như hiện rõ mồn một.

- Thực ra lão sư không cần thiết phải tham gia cuộc thi lần này. Chỉ cần học trò dâng tấu chương lên triều đình, Hoàng thượng ắt sẽ lập tức ban thưởng cho lão sư thân phận tân khoa tiến sĩ.

Trung niên nho sĩ nói.

- Không cần thiết. Ta hiện đã trăm linh ba tuổi rồi. Suốt sáu mươi năm đóng cửa viết sách, ta từ lâu đã nguội lạnh với công danh l���i lộc. Chẳng qua là ngẫu nhiên nhiệt huyết dâng trào, chứng kiến triều đình đang định thực thi chính sách cải cách mới, nên mới đến đây tham gia thi cử mà thôi. Nếu muốn Hoàng thượng ban thưởng một thân phận thì một đại tông sư văn đàn như ta khác nào một kẻ ngốc. Năm đó, Lý Nghiêm huynh vốn là tiến sĩ Đại Chu, sau khi Đại Chu bị diệt, hắn một lần nữa tham gia khoa cử, tiếp tục đỗ tiến sĩ Đại Kiền, cuối cùng làm tể tướng tiền triều. Ta không thể bắt chước hắn được, cội rễ từ Đại Chu, một lòng cũng vì Đại Chu. Thế nhưng hiện giờ thiên địa đổi thay, triều đình chuyển mình, ta không thể không đóng góp chút sức lực, không thể cứ cậy già mà nhận ân ban. Nghe nói trong khoa cử lần này còn có cả một tiểu hài nhi tám tuổi; cùng một tiểu hài nhi tham gia khoa khảo, từ cổ chí kim ắt cũng sẽ thành một giai thoại! Đặc biệt là hôm nay không ngờ lại được chiêm ngưỡng một vị cử nhân bí hiểm đến vậy, thật vui sướng. Có thể đấu học vấn, tài học với người này đúng là không sống uổng một đời!

Tạ Văn Uyên nói xong liền quay sang mấy vị tiến sĩ nho gia mà dặn dò.

- Các ngươi là đệ tử của ta, phải nhớ kỹ điều này: Cho dù cao tuổi cũng không được cậy thế mà kiêu ngạo, người trong thiên hạ chắc chắn sẽ có kẻ là thầy của mình. Năm đó, khi thánh hiền về già cũng từng hướng về tiểu hài nhi mà thỉnh giáo. Chúng ta thân là người nghiên cứu học vấn, biết được nhiều nhưng không phải là tất cả. Học vấn không phân biệt già trẻ lớn bé, phải luôn khiêm tốn, không kiêu ngạo với người đời, có như vậy mới có lợi.

- Tổ gia gia, vị cử nhân kia sao con không thấy ạ? Rốt cuộc vị đó đi đâu rồi? Lời nhận xét này của người liệu có quá mức không ạ? Cho dù lần trước Vô Địch hầu có đến Nam Châu, sau khi neo Vân Mông trấn quốc thần hạm ngoài khơi, đã phái người đến bái phỏng người, thế nhưng người cũng không đưa ra lời nhận xét trịnh trọng như vậy về hắn? Lẽ nào trong thiên hạ còn có thiếu niên anh hùng lợi hại hơn cả Vô Địch hầu hay sao? Hắn tuy còn trẻ nhưng đã nắm giữ đại binh, tung hoành khắp mười vạn dặm Tây Vực, là Vô Địch hầu đệ nhất trong quân đội đấy ạ!

Nữ hài nhi mặc nho sam màu trắng nói.

- Vô Địch hầu? Hắn đúng là thiếu niên anh hùng, thế nhưng lại dựa vào số mệnh, hơn nữa còn mang theo sự bá đạo ngông cuồng. Tâm tính hắn không đủ thâm thúy sâu sắc, không thấu đáo thế sự như bậc thượng cổ thánh hiền, cũng chẳng từng trải nhân tình, càng không có bản tính chân thành như thánh thần. Nếu không phải vậy thì có lẽ hắn đã sớm luyện thành nhân tiên rồi. Còn trên người của vị cử nhân ban nãy, dường như ta cảm nhận được một sự vĩnh hằng bất biến, như thể mọi việc đã an bài, không cách nào thay đổi được, đạo tâm chân như bất động. Đúng là thâm sâu khó lường, thâm sâu khó lường. Vừa rồi có lẽ hắn cũng cảm nhận được ánh mắt ta nên mới rời đi. Trong Đại Kiền này không ngờ lại có một nhân vật như vậy.

Tạ Văn Uyên lắc đầu nói.

- Tổ gia gia, người nói lời học vấn hồ đồ mất rồi, đi thôi, lên lầu đi. Lạc tỷ tỷ chắc hẳn đang chờ chúng ta đấy! Tỷ ấy muốn mời tổ gia gia đến Thần Phong quốc dạy học, ngoài ra còn biếu tặng tổ gia gia một cuốn sách cổ ghi chép về lễ nhạc của Thần Phong quốc, không phải tổ gia gia đã muốn xem qua từ lâu rồi sao?

- Được, đi thôi.

- Vị đại tông sư văn đàn này quả nhiên thật phi phàm. Đúng là mang theo phong thái của thánh nhân. Ta đứng từ rất xa nhìn lão một cái, không ngờ từ giữa đám đông hỗn loạn chen chúc như vậy lão vẫn có thể nhận ra ta. Ta cảm thấy ánh mắt lão dường như phần nào đã nhìn thấu ta. Tuy nhiên, điều này cũng không có gì khó hiểu. Bất cứ ai đọc sách cận trăm năm, suốt ngần ấy thời gian sáng tác đủ loại sách về học vấn thánh hiền, thấm nhuần các đạo lý đối nhân xử thế từ Nho, Đạo, Phật, Binh, Nông, Công, Chính, Thương, chắc chắn đều sẽ hình thành một khí chất như thế.

Khi từ con đường Văn Xương đi ra, Hồng Dịch nhớ lại cảm giác ban nãy.

Vừa rồi, vị đại tông sư văn đàn vùng Nam Châu, Tạ Văn Uyên, thực sự đã khiến cho hắn cảm nhận thấy một cỗ khí tức của thượng cổ thánh hiền. Từ đó có thể thấy được người này học vấn tinh thuần, trong người tràn ngập đạo lý, mỗi câu mỗi từ xuất ra đều tựa nh�� châu ngọc, tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ, tuy rằng không phải đạo thuật nhưng cũng khiến cho vạn ma bất xâm, bách tà bất nhập.

- Người này nếu tu luyện đạo thuật thì không biết sẽ đến mức độ nào đây? Thế nhưng lão vốn là một đại học vấn gia, trực tiếp truy tìm căn nguyên của vạn vật, dường như cũng không hứng thú với tiểu thuật cho lắm.

Hồng Dịch vừa suy nghĩ vừa bước tới phủ đệ của Ngọc thân vương.

Vị tứ hoàng tử của triều đình Đại Kiền, Ngọc thân vương, đang luyện võ trong hoa viên như mọi khi, một bộ Thương Lãng Hồi Phong chưởng vẫn mãnh liệt được tung ra bốn phía. Kình lực tinh thần cuồn cuộn bao bọc toàn thân, như muốn thâm nhập vào cốt tủy, luyện tủy như sương.

Thấy Hồng Dịch tới, Ngọc thân vương liền dừng lại. Sau khi hai người tiến vào thư phòng, Hồng Dịch liền thuật lại chuyện vừa rồi.

- Phụ hoàng muốn thực thi chính sách mới, thanh lọc quan viên, sau đó quan viên, thân sĩ đều phải cống nộp lương thực, tham gia lao dịch. Trong triều đình hiện giờ chắc chắn có rất nhiều quan viên là tai mắt của các hào môn thế gia, công huân quý tộc, tin tức cũng đã phong phanh tiết lộ ra bên ngoài, vì thế mới xuất hiện những nhân vật lợi hại tham gia khoa cử. Lần này bất kể là thi văn hay thi võ, e rằng cũng sẽ khó khăn hơn rất nhiều lần. Việc đại tông sư văn đàn Tạ Văn Uyên tham gia khoa cử, ta cũng đang định nói với huynh để bàn bạc thêm. Trên bàn đều là những tin tức tình báo do Huyết Tích Tử gửi về, ngoài ra còn có thông tin của các võ cử nhân, nhưng cũng không phải là toàn bộ.

Ngọc thân vương đưa tay chỉ về một đống văn thư đặt trên mặt bàn.

Hồng Dịch tiến đến cầm lấy một bản công văn, lật xem. Sau khi nắm rõ nội dung, hắn liền thở ra một hơi thật dài.

- Có lẽ kỳ khoa thi lần này là khoa thi khó khăn nhất trong lịch sử các triều đại. Tuy nhiên, xem ra cũng khá thú vị đây. Có thể cùng những nhân vật lợi hại như vậy đối văn, so tài học vấn trên kim điện, đối với tu vi đạo tâm cũng có lợi ích rất lớn! Chẳng thua gì việc độ lôi kiếp!

- Văn chương của Hồng Dịch huynh tài hoa rực rỡ, chữ viết cũng cứng rắn, bất khuất tựa kiếm ngọc. Tuy nhiên, nếu huynh muốn tham gia thi võ trạng nguyên thì cũng có chút khó khăn. Trước đây, thi võ trạng nguyên chỉ cần là đại tông sư cũng có thể đoạt giải, thế nhưng năm nay e rằng không còn như trước, muốn đoạt trạng nguyên chắc phải có thực lực Võ Thánh. Tuy rằng thế huynh đã bước vào cảnh giới Thoát Thai Hoán Cốt, nhưng dù sao cũng là người tu luyện đạo thuật...

Ngọc thân vương nói.

- Tại hạ xem qua bản công báo này, nói rằng vùng biên cương Tây Vực đang nguy cấp, Hỏa La quốc cho đóng binh ở biên giới, Thần Uy vương một mình chấn thủ biên quan, dường như khó ứng phó được. Lần này, sau khi khoa cử kết thúc chắc chắn sẽ xảy ra chiến tranh. Nếu tại hạ dành được võ trạng nguyên thì có thể nắm trong tay một đạo hùng binh, tham gia diệt trừ Hỏa La quốc. Khi đó, lực lượng sẽ lớn mạnh tột đỉnh, đến lúc ấy cũng có thể giúp được vương gia phần nào.

Hồng Dịch giải thích tỉ mỉ động tĩnh của triều đình.

- Thế nhưng chỉ sợ phụ thân Hồng Huyền Cơ của thế huynh sẽ ra tay gây phiền phức thôi.

Ngọc thân vương nói.

- Chỉ cần tại hạ thể hiện được võ lực tuyệt thế cùng tài văn chương thì hắn sao có thể ngăn cản được chứ? Hơn nữa, hiện giờ trong triều đình hơn một nửa quan viên đều là đệ tử của đám công huân quý tộc, thế gia. Hoàng thượng lại nóng lòng dùng người, tại hạ chỉ cần xuất hiện thì Người sao có thể không trọng dụng? Hiện giờ, Người tuy là Hoàng thượng nhưng muốn thực thi chính sách quan thân đồng loạt nộp lương thì chẳng khác nào ngồi trên bụi gai. Người đang cực kỳ cầu hiền tài, tựa như tu hú khát rượu vậy! Có lẽ sau khi chính sách mới thực thi thành công, Hồng Huyền Cơ và Hoàng thượng sẽ ra tay áp chế tại hạ, thế nhưng hiện giờ bọn họ cần có tại hạ để áp chế Vô Địch hầu!

Hồng Dịch chợt nói.

- Đúng, triều đình hiện giờ đúng là lúc đang cần trọng dụng nhân tài mới, dùng tri thức của người mới, cần một kẻ xuất sắc để đối trọng với Vô Địch hầu. Hơn nữa, hiện giờ Vô Địch hầu đã xây dựng một thế lực khá lớn, khó có thể áp chế được, Phụ hoàng cũng cần một nhân tài để kìm hãm hắn. Hồng Dịch huynh lúc này xuất thế đúng là thích hợp nhất. Hơn nữa bản thân thế huynh còn ẩn giấu thực lực, đúng là kinh thiên động địa! Hồng Dịch, huynh đúng là hạng người vô cùng tinh tế, tỉ mỉ, đến mức ngay cả trong đá tảng cũng có thể ép ra nước.

Ngọc thân vương nghe Hồng Dịch phân tích liền cảm thấy vô cùng hứng thú, hai tay xoa xoa vào nhau.

- Thế sự thấu hiểu bởi học vấn, nhân tình từng trải nhờ văn chương. Văn chương có tốt thì tất nhiên sẽ thấu hiểu nhân tình. Đạo thuật của tại hạ cao thâm, tâm tư tự nhiên thông suốt! Không ngại nói cho vương gia chuyện này: Hiện giờ trong ngoài triều đình Đại Kiền, ngoại trừ một số thế lực bí mật mà tại hạ chưa biết, thì toàn bộ cục diện hiện giờ của triều chính tại hạ đều nắm rất rõ! Ba ngày sau khi tiến hành khoa cử chọn võ tiến sĩ, sẽ là đại điển quốc gia – khoa cử chọn văn tiến sĩ. Tại hạ vì vương gia mà trước hết đoạt võ trạng nguyên, tiếp đó đoạt văn trạng nguyên, trở thành tiêu điểm của sự chú ý. Từ đó khiến cho Hoàng thượng biết được rằng tại hạ có khả năng áp chế Vô Địch hầu, đến lúc đó triều đình đương nhiên sẽ giúp tại hạ xây dựng thế lực, cùng Vô Địch hầu lưỡng bại câu thương! Thế nhưng tại hạ cũng có thể mượn thế lực của triều đình để giúp thực lực của Vương gia lớn mạnh lên!

Hồng Dịch đặt tay lên tay vịn ghế, lưng dựa ra sau, dùng một ngữ khí ngạo nghễ nói.

Trong nháy mắt, Ngọc thân vương cảm thấy Hồng Dịch trở nên vô cùng kỳ diệu, khó diễn tả thành lời.

- Các ngươi nghe đây, sau ba ngày phải mang toàn bộ danh tính của võ trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa cùng mười kẻ đứng đầu về đây. Ba ngày này ta sẽ đích thân đến xem kỳ khoa cử chọn võ trạng nguyên! Lần này triều đình sẽ khởi binh đánh Tây Vực, những người trúng tuyển đợt thi võ lần này chắc chắn sẽ được phong làm võ quan, thống lĩnh binh mã tiến đánh Tây Vực! Quân đội ở Tây Vực đều do Thần Uy vương thống lĩnh, ta không cách nào cài người vào được, đây chính là một cơ hội cực tốt để hành sự! Hơn nữa trong Tinh Nguyên Thần miếu còn có máu Tà Thần, các ngươi sau khi phá được đại quân Hỏa La hãy tìm thời cơ mang quân tình truyền báo lại cho ta.

Cùng lúc đó, trong Ngọc Kinh thành, tại phủ đệ do đích thân Hoàng thượng ban thưởng cho Vô Địch hầu.

Vô Địch hầu ngồi ở vị trí chủ tọa, bốn phía xung quanh là một đám cao thủ mặc áo choàng đen.

- Hừ! Kỳ khoa khảo lần này của triều đình, hiện giờ riêng cuộc thi văn đã có rất nhiều thế gia, hào môn, thân vương sắp xếp người của mình tham gia, âm mưu làm quan, bố trí tai mắt trong triều đình. Thế nhưng chỉ một đám quan văn thì có tác dụng gì? Nắm giữ quân đội mới là nắm đại quyền sát sinh.

- Rõ! Hầu gia!

Ba ngày sau, bên ngoài Ngọc Kinh thành, tại một vùng đất rộng hơn một trăm dặm, nơi hoàng gia Đại Kiền thường tổ chức săn bắn, bên trong trường đấu võ đã bắt đầu cuộc thi.

Tuy rằng quy mô cuộc thi chọn võ trạng nguyên của triều đình Đại Kiền nhỏ hơn rất nhiều so với thi văn, thậm chí trong dân gian cũng không được xem trọng bằng quốc gia đại điển. Có thể so sánh một cách đơn giản rằng, cuộc thi võ là thứ tử, còn thi văn mới là trưởng tử.

Thế nhưng, cuộc thi võ lần này Hoàng thượng lại đột nhiên truyền chỉ, lệnh cho Binh bộ sửa sang khu đất săn bắn của hoàng gia, đồng thời đích thân Người tới quan sát. Việc này khiến cho Binh bộ bận tối mắt tối mũi, ngay cả Lễ bộ cũng thở không ra hơi.

Khi Hồng Dịch đến vùng lâm viên săn bắn cực lớn của hoàng gia, thì trong trường diễn võ đã có hơn một nghìn võ cử nhân tề tựu. Hơn nữa, phía bên ngoài còn có rất nhiều con em vương công quý tộc, thậm chí có cả rất nhiều lão tướng mà bình thường rất khó gặp trong triều đình.

Hồng Dịch liếc mắt nhìn qua, thậm chí còn thấy được Vô Địch hầu đứng giữa đám lão tướng, nguyên soái.

Đồng thời, Hồng Dịch cảm thấy trong số những võ cử nhân tham gia lần này, không ngờ vài người có huyết khí nồng đậm vượt trội, tỏa ra quyền ý mơ hồ, thoạt nhìn đã biết ngay là sơ cấp Võ Thánh! Những nhân vật này khiến cho Hồng Dịch cảm thấy có chút quen thuộc, không ngờ lại là những thân vệ của Vô Địch hầu mà hắn từng gặp.

Trong thoáng chốc, Hồng Dịch lập tức biết được Vô Địch hầu kia chỉ sợ sẽ chớp lấy cơ hội này, mang thế lực của bản thân thâm nhập vào quân đội Tây Vực của Thần Uy vương!

- Hoàng thượng giá lâm!

Ngay khi hơn một nghìn võ cử nhân cùng quan viên Lễ bộ, Binh bộ tập trung đầy đủ, một tiếng hô the thé của thái giám từ xa vọng lại: "Hoàng thượng giá lâm!"

Tất cả con em vương công quý tộc đều vội vàng rời khỏi chỗ ngồi, đứng lên rồi khom mình hành lễ.

Tất cả võ cử nhân đều quỳ dưới đất.

- Được lắm! Không ngờ Hoàng đế lại đích thân đến quan sát cuộc thi võ! Xem ra Người thực sự cầu hiền tài, muốn đích thân chọn người!

Trong lúc đó, toàn thân Hồng Dịch đột nhiên chấn động mạnh. Một đạo tinh khí huyết khí tỏa ra từ cơ thể hắn, lúc ẩn lúc hiện, rừng rực, mãnh liệt, xuyên thẳng lên bầu trời, trông chẳng khác nào phong hỏa lang yên, gặp gió lớn mà không hề tiêu tán!

Rầm!

Một vài võ cử nhân đứng cạnh Hồng Dịch bỗng chốc tách xa khỏi hắn, hai mắt kinh ngạc nhìn y.

Huyết khí như lang yên!

Hồng Dịch chọn đúng lúc Hoàng thượng giá lâm, bất thình lình bộc phát thực lực cường đại! Bằng vào cảnh giới Vô Pháp Vô Niệm, thôi động huyết khí, xuất ra khí tức tinh huyết tựa lang yên! Mọi phiên bản chuyển ngữ của đoạn truyện này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free